Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2336:

Nguyên Tín Tử tới rồi.

Hai bên địch ta trên đảo trong hồ, vốn là tình hình nhiều bắt nạt ít. Tiếp theo thì lực lượng ngang nhau, hỗn chiến nổi lên, sau đó chính là một hồi tiêu diệt vô tình! Mạnh yếu nghịch chuyển nhanh như vậy, thực sự khiến người ta hoa cả mắt mà mà trở tay không kịp!

Nguyên Tín Tử không dám khoanh tay đứng nhìn nữa, bỏ lại đám người Lịch Túc, thừa cơ lướt qua mặt hồ đi tới tiểu đảo. Khi hắn lên tiếng khuyên can, vội vàng hạ xuống bên bờ, chẳng buồn nghĩ nhiều, lại hảo tâm nhắc nhở:

- Vị Thương Quan đạo huynh này chính là lão nhân của Ma thành, lưu lại có lẽ có tác dụng, xin Lâm tôn cân nhắc...

Trong mắt hắn, với sự to lớn của Ma thành, sau này không thiếu được phải có người trông giữ thủ hộ. Hợp thời gián ngôn vài câu, cũng là bổn phận của thuộc hạ!

Thương Quan nhận ra người lên tiếng ở xa xa, kinh ngạc nói:

- Nguyên Tín Tử! Ngươi dám phản bội tôn chủ. . .

- Không...

Nguyên Tín Tử vội vàng xua tay, lập tức không vui phất ống tay áo, rất vô tội oán trách:

- Ta niêm tình từng là đồng môn, cho nên mới hảo ý khuyên nhủ, ngươi đừng có không thức thời.

Thương Quan liếc một cái về phía Nguyên Tín Tử ở ngoài nghìn trượng, lại nhìn tám thân ảnh giống như âm hồn bất tán đó, tiếp theo lại nhìn xung quanh, không khỏi trở nên trầm mặc.

Vì có cấm chế, cao thủ Động Thiên tuy có tu vi, nhưng chỉ có thể sử ra thủ đoạn giống như tu sĩ Trúc Cơ. Mà lão Long và Hổ Đầu đó là thân thể thần thú trời sinh, vốn đã cường hãn dị thường. Lúc trước hai bên giằng co còn phải đánh rất lâu. Hiện giờ có Thiên Sát khôi lỗi tương trợ, hai ác nhân càng trở thành một đôi côn đồ khát máu. Chỉ tiếc hơn bốn mươi đồng đạo đồng đạo đều nhất nhất chết thảm, hiện giờ chỉ còn lại năm sáu người đang đau khổ giãy dụa.

Lâm Nhất không nói gì, cũng không suy nghĩ, đang nhìn về phía mặt hồ xa xa.

Cao thủ đến từ Mộc Linh cốc và Ma thành vốn không kém, chỉ tiếc một mình chạy trốn một mình, Thương Quan lại thân hãm vòng vây, sớm đã khiến cho mọi người tâm thần đại loạn, sao còn ý chí chiến đấu. Hơn nữa Thiên Sát khôi lỗi liều mạng, cho dù là bị thương nặng cũng phải liều lĩnh đưa đối thủ vào chỗ chết. Hỗn chiến với nhau chỉ một lát,liền biến thành giết chóc một phía! Năm sáu người còn lại khó khăn lắm mới chạy trốn được tới mặt hồ, lại bị một đám thân ảnh âm trầm hờ hững chặn đường. Sau đó tới Hổ Đầu vung đại bổng, phát tiết lửa giận vô tình!

Lão Long giống như không có hứng thú với giết chóc nghiêng về một phía này, mà là mượn cơ hội để nghỉ ngơi, cũng quan sát bốn phía động tĩnh xung quanh, thấy Lâm Nhất vây khốn Thương Quan, lập tức bỏ lại Hổ Đầu chạy vội tới.

Đúng lúc có người lên tiếng cầu tình, người khác còn chưa tới đã sắc mặt trầm xuống, cao giọng quát lên:

- Ngươi là...

Nguyên Tín Tử vẫn lòng đầy chờ mong, muốn nói thêm vài câu. Chợt thấy lão Long từ xa bay đến, hơn nữa còn hùng hùng hổ hổ, hắn không khỏi trở nên xấu hổ, chắp tay đáp:

- Tại hạ Nguyên Tín Tử, từng cùng vào tháp, chẳng lẽ là đạo hữu đã quên rồi.

Lão Long nói được một nửa, người đã đến ngoài mấy trăm trượng bên bờ. Hắn bùm một tiếng hạ xuống mặt cỏ, giống như hung thần ác sát giơ ngân đao bảy thước chỉ về phía Nguyên Tín Tử, nửa câu tiếp theo liền ra khỏi miệng:

- Ngươi là cái thá gì! Lúc ta và Hổ Đầu gặp khó khăn, ngươi trốn ở xa quan vọng. Khi lão đại dẫn theo hai huynh đệ chúng ta nghịch chuyển thành thắng, ngươi con mẹ nó lại chạy tới làm người tốt.

- Ngươi. . . Ta. . ."

Nguyên Tín Tử lập tức cứng họng mà mặt đỏ bừng, trong lúc quẫn bách, không khỏi nhìn về phía xa xa, hy vọng có người đứng ra giải vây. Sớm đã biết hai huynh đệ này là hạng người thô lỗ, lại không ngờ rằng sẽ bá đạo mãnh liệt như vậy. Hơn nữa lão Long còn là cao thủ Động Thiên trung kỳ, căn bản không thể va chạm. Hơi chút sai lầm, khó tránh khỏi sẽ chuốc họa vào thân!

Lâm Nhất vẫn ngoảnh mặt làm ngơ đối với động tĩnh bên này, vẫn có chút đăm chiêu.

Lão Long thì bực mình, sắc mặt trầm xuống, lộ ra sát khí nói tiếp:

- Còn dám lải nhải thêm nửa câu, có tin lão tử một đao chém ngươi không?

Lão Long nếu đã trở mặt tức giận, cho dù là Hổ ca càn rỡ không ai bì nổi cũng sợ hãi, càng đừng nói tới là người ngoài!

Nguyên Tín Tử vội vàng xua tay, sắc mặt sầu khổ, đành phải yên lặng lui về phía sau không dám lên tiếng nữa. Mà hắn càng muốn nhân nhượng cho khỏi phiền thì càng có người gây sự.

Đúng vào lúc này, Hổ Đầu cầm thiết bổng chạy tới, lớn tiếng mắng:

- Ai con mẹ nó khiến Long ca của ta không thoải mái thế, ngoan ngoãn đứng ra ăn bổng của ta.

Phía sau hắn còn có một đám Thiên Sát vệ đi theo, mà trên mặt hồ đã không còn đối thủ may mắn sống sót.

Nguyên Tín Tử hoảng sợ, xoay người muốn chạy trốn, mà trong đầu lại lóe lên, lại vội vàng vòng qua lão Long chạy tới trên đảo, không quên lên tiếng cầu cứu:

- Lâm tôn! Tại hạ cũng không có ý khác, xin hiểu cho nổi khổ tâm.

Lâm Nhất giống như phục hồi tinh thần, gật đầu với Nguyên Tín Tử, sau đó nhìn về phía bóng người đang nhấp nhoáng bên kia bờ, mang theo mấy phần cảm khái nói:

- Hai vị huynh đệ khoái ý ân cừu, không có gì đáng trách. Lâm mỗ có lẽ có ý tha người, nhưng thường thường đều là hoàn toàn ngược lại!

Hắn nói tới đây, bất đắc dĩ cười cười, nói tiếp:

- Nếu Thương Quan có thể chống đỡ được một chốc một lát, có lẽ mệnh không nên tuyệt! Đến lúc đó nói tiếp cũng không muộn, thế nào?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free