Vô Tiên - Chương 2339:
- Câm miệng!
Lâm Nhất thủy chung vẫn bộ dạng vân đạm phong khinh, lại đột nhiên nhướn mày, hai bước khí thế bức người ùa ra, đột nhiên quát Hổ Đầu:
- Hôm nay nếu ta đến chậm một bước, sẽ như thế nào? Hổ Đầu ngươi dù có bản sự rất lớn thì có thể chống đỡ được bao lâu? Trước sau hai lần lọt vào tay Đài Thắng mà vì sao vẫn không chịu rút kinh nghiệm.
Hổ Đầu chợt thấy Lâm Nhất tức giận, sợ tới mức co đầu rụt cổ, vội vàng lui ra sau hai bước, ấp úng không dám lên tiếng.
Lâm Nhất quay sang lão Long, trong hai mắt sát khí chớp động, trầm giọng nói tiếp:
- Ngươi để mặc cho Hổ Đầu lỗ mãng làm ẩu, cũng không quản giáo, chỉ nghĩ tới sự thống khoái của hai người, thế cho nên mới nhiều lần thân hãm tuyệt cảnh, thực sự cô phụ uy danh của lão Long.
Lão Long có uy danh gì, chỉ có lão Long tự mình biết. Mà hắn đối mặt với một phen răn dạy không chút lưu tình này, lại không tức giận, mà là mang theo mấy phần vui mừng không hiểu chậm rãi chắp tay, nghiêm mặt nói:
- Lão Long sai rồi, xin chịu lão đại trách phạt!
Lâm Nhất vẫn tức giận, giáo huấn:
- Hiện giờ hai người các ngươi rốt cuộc là thống khoái? Hay là uy phong? Nếu còn lần nữa, Lâm mỗ còn có thể may mắn nhìn thấy lão Long và Hổ Đầu còn sống sao?
Hắn giống như tức ngực, đột nhiên phất tay áo xoay người sang chỗ khác.
Lão Long không dám hé răng, thành thành thật thật ngồi đó. Hắn lại nhìn chằm chằm Hổ Đầu, trong thần sắc dường như có ý bảo.
Hổ Đầu giơ tay lên gãi râu quai nón, khí diễm đắc ý kiêu ngạo sớm đã không còn, chỉ lo hết nhìn đông tới nhìn tây, bộ dạng hoảng sợ bất lực!
Ngoài hơn mười trượng, Nguyên Tín Tử vẫn yên lặng bàng quan. Hai huynh đệ đó có thể trở nên thành thật phục tùng như vậy, thực sự là ngoài dự đoán của mọi người. Mà đạo ngự hạ há chẳng phải là như thế!
Hổ Đầu ấp úng một lát, có chút không nhịn được, dứt khoát bước về phía trước, đầu, lên tiếng:
- Lão đại! Ngươi hãy bớt giận, bằng không Hổ Đầu cũng khó có thể thoải mái! Thôi! Quỳ xuống nhận sai...
Hắn giơ hai tay lên, bộ dạng như muốn quỳ xuống vái. Mà hắn chưa kịp quỳ xuống, một đạo khí cơ mạnh mẽ đột nhiên ùa tới, cũng có tiếng quát mắng vang lên:
- Bớt giả vờ giả vịt cho ta.
Lâm Nhất vung tay áo, xoay người lại, mặc dù thần sắc vẫn như cũ, nhưng khí thế bức người cũng dần dần vơi đi.
Hổ Đầu liên tục lui về phía sau mấy bước, ủy khuất nói:
- Lão đại! Hổ Đầu thành tâm nhận sai mà.
Mà hắn lại ngây ra, ánh mắt lóe sáng, bỗng nhiên thở phào như trút được gánh nặng, há miệng nói:
- Ha ha! Vốn không được chân truyền, Hổ Đầu không dám khoe khoang trước mặt lão đại!
Lão Long rất đúng lúc lên tiếng:
- Hổ Đầu! Dám lải nhải với lão đại, muốn ăn đòn phải không?
Hổ Đầu vội vàng bày ra sắc mặt vô tội với Lâm Nhất, sau đó đi tới trước người lão Long, thúc giục:
- Nào nào, nào ngươi đánh ta mấy quyền cho lão đại trút giận đã!
Mà hắn không đợi đối phương lên tiếng, lại tránh ra sau, nghiêm trang quay đầu lại nói:
- Lão đại! Long ca ta mệt lắm rồi, thật sự không nên động thủ, thôi cứ tạm ghi sổ đã.
Lâm Nhất hừ một tiếng, nói:
- Đài Thắng có thể chạy thoát, lỗi là ở ta, tự ta sẽ bù đắp sai lầm, Người đó và dư nghiệt Mộc Linh cốc là chết chắc rồi.
Hắn giơ tay lên tung ra hai bình rượu, nói tiếp:
- Mười ngày sau lên đường.
Hắn không nói nhiều, bước về phía trước, chỉ là khi xoay người, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hổ Đầu thân thủ nhanh nhẹn, tiến lên ôm hai bình rượu, nói:
- Lúc trước như thế nào? Tên tạp toái Đài Thắng đó chết chắc rồi. Lão đại và Hổ Đầu tâm hữu linh tê, gừ gừ.
Hắn cười tự đắc, sau đó ngồi xuống bên cạnh lão Long, miệng không ngừng nói:
- Ca! Làm vò rượu g nâng cao tinh thần.
Bình rượu trong tay hắn vòng một vòng, lại dừng ở trong lòng mình, yên tâm thoải mái nói:
- Ái chà! Long ca đang có bệnh nhẹ trong người, không nên uống rượu, để Hổ ca ta uống hộ.
Lão Long yên lặng nhìn bóng lưng Lâm Nhất một lát, trong lòng không khỏi lo lắng, lẩm bẩm:
- Lão đại muốn ra tay giết, Đài Thắng vẫn là sợ huynh đệ chúng ta có sơ xẩy.
Hắn hơi lắc đầu, bỗng nhiên trừng mắt lên:
- Đưa rượu đây.
Hổ Đầu ngoan ngoãn vươn tay ra.
Lâm Nhất bay về phía trước, Nguyên Tín Tử đi theo sau, cung kính phục tùng. Lịch Túc và mấy vị đồng bạn thì lấy hết can đảm, ai nấy rời khỏi bờ đi tới.
Khi Nguyên Tín Tử tới trước ngọc đài trận pháp, do dự một chút, vẫn không nhịn được hỏi:
- Chuyến đi Cửu Thiên tháp ai nấy tranh nhau lên trước. Lâm tôn cớ gì lại phải đợi mười ngày mới lên đường.
- Cơ duyên trời định, được mất không do người! Mà con đường này đi như thế nào, do Lâm mỗ định đoạt!
Lâm Nhất đứng trước ngọc đài trận pháp, sau đó khoanh chân ngồi xuống. Hắn sau khi đáp lại một câu, không đợi Nguyên Tín Tử lên tiếng, lại nhướn mày hỏi:
- Có thể chỉ giáo về Thiên Ma hàng thể không?