Vô Tiên - Chương 2330:
Mấy trăm quái thú cao lớn hung ác đã nhảy ra, rít gào, lại con nào con nấy ngã xuống dưới kiếm quang sắc bén. Bảy bóng người từ trong đàn thú giết ra một con đường, phỏng thẳng lên núi.
Khi đi qua một đồi núi, rẽ một cái, rồi lại theo triền núi đi lên mấy trăm trượng, một nhóm bảy người bị bức phải dừng chân.
Phía trước là vách núi, hai bên là vách đá tuyệt lĩnh.
Nguyên Tín Tử đi nhanh mấy bước, cúi đầu nhìn xuống, oán giận nói:
- Dưới núi sương mù rất dày, tình hình không rõ, sợ là không chỉ cao mấy trăm trượng, rõ ràng chính là một tuyệt địa, ta đã nói đường này không thông mà.
Đám người Lịch Túc nhìn xung quanh mà tiến thoái lưỡng nan. Đúng như Nguyên Tín Tử nói, dưới núi tình ình khó lường. Nếu không muốn nhảy xuống thì chỉ có thể theo đường cũ mà về.
Lâm Nhất đi tới vách đá, cúi đầu quan sát, trong mắt có xích mang lóe lên, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, thần sắc đăm chiêu. Rõ ràng có người từng đi qua đây, cũng lưu lại khí cơ mỏng manh mà quen thuộc.
- Đám Tinh Viên Thú kia lại tới rồi.
Lịch Túc lớn tiếng hô, mọi người theo tiếng nhìn lại. Bốn mươi năm mươi quái vật cao lớn từ núi rừng phía dưới zồn lên, con nào con nấy nhe răng nhếch miệng, tứ chi chạm đất, chạy cực nhanh, trong nháy mắt đã đến cách mấy chục trượng.
Nguyên Tín Tử giơ tay lên tế ra một đạo kiếm quang màu đen, bực mình quát lên:
- Còn thất thần ra đó làm gì, giết...
Hắn dẫn đầu lao về phía đàn thú. Đám người Lịch Túc biết tình hình nguy cấp, không dám chống đối, đành phải lao xuống theo. Lâm Nhất thì một mình đứng yên tại chỗ, yên lặng quan vọng trận chiến người thú quỷ dị này.
Tinh Viên Thú đó cao chừng hai trượng, tứ chi to lớn hữu lực, khi chạy thì giống như nham thạch màu đen lăn lộn, hơn nữa cực kỳ linh hoạt mà hung hãn dị thường. Mà so sánh với chúng, thủ đoạn của tu sĩ còn cường đại hơn. Từng bóng đen lần lượt tiêu vong trong kiếm quang. Nhìn qua thì đều là ảo ảnh vô hình, mà giết chóc thú tính lại là tồn tại chân thật. Nó có thể khiến người ta sợ hãi, khiến người ta điên cuồng, cũng có thể dồn người ta vào chỗ chết. Mà giữa người và thú, ai là đối thủ của ai, ai lại mới là đối thủ chân chính.
Sau một nén nhang, mấy chục cổ thú đã bị trảm sát hầu như không còn. Trên sườn núi không có vết máu, không có tàn chi, chỉ có sáu vị tu sĩ di động chung quanh mà sát khí không giảm.
Nguyên Tín Tử lại thôi động phi kiếm bay qua bay lại, rất có mấy phần khí thế bức nhân.
Sáu vị cao thủ tiên đạo đủ để ứng phó một đám thượng cổ dị thú. Không đến thời khắc mấu chốt, Lâm Nhất sẽ không dễ dàng xuất thủ. Hắn vẫn ở trên vách đá quan chiến, cũng lưu ý động tĩnh xung quanh. Tuy nói thần thức thu phóng tự nhiên, lại khó có thể thăm dò manh mối các nơi. Kế tiếp nên làm thế nào, nhất thời không thể biết được.
Nguyên Tín Tử thấy dưới núi không còn cổ thú, nói:
- Sơn cốc lúc chúng ta tới vẫn có thể xem là một chỗ an ổn. Cứ quay lại rồi tính toán tiếp.
Không ai lên tiếng trả lời. Lịch Túc và mấy vị đồng bạn thì lui về phía sau vài bước.
Nguyên Tín Tử như có phát hiện, lườm đám người Lịch Túc một cái, xoay người, tay cầm phi kiếm nói tiếp:
- Lâm tôn thực sự như thế nào.
Không đợi Lâm Nhất lên tiếng, hắn xung phong nhận việc nói:
- Để tại hạ mở được, xuống núi đi,
Lâm Nhất lắc đầu trả lời:
- Lâm mỗ đã nói trước rồi, chuyến này chỉ tiến không lùi. Nhảy xuống.
- Lại nhảy xuống.
Nguyên Tín Tử không nhịn được hô lên một câu, lập tức da mặt run rẩy, mang theo vẻ mặt khó xử, khẩn cầu:
- Đường đi đã đoạn tuyệt, vô cớ mạo hiểm vô cớ, không phải là cử chỉ khôn ngoan.
Lâm Nhất lẳng lặng nhìn Nguyên Tín Tử, nói:
- Trên đời này vốn không có tuyệt lộ, mà ngươi đi hay là không đi!
Hắn hơi dừng lại rồi ngắn gọn nói:
- Chư vị cứ tự nhiên!
Nói xong, hắn đột nhiên xoay người bay ra, cho đến ngoài mấy chục trượng, cả người lăng không rơi xuống.
Có câu, trên đời vốn không đường, cứ đi ắt có đường. Hiện giờ lại có người nói, trên đời vốn không có tuyệt lộ, mà là quyết định bởi đi hay là không đi. Không phải là nhảy núi sao, việc gì phải như vậy?
Nguyên Tín Tử vẫn muốn phân trần vài câu, mà trước mắt đã mất đi một bóng người. Hắn hơi ngây ra, không nhịn được liền thở dài, lập tức phất ay áo lao về phía vách núi.
Đám người Lịch Túc ngơ ngác nhìn nhau, đều hạ quyết tâm đi theo.
Lâm Nhất rơi xuống, phá vỡ sương mù, xuyên qua ngọn cây, lại thừa cơ lao về phía trước, không lỡ thời cơ ra sức lướt đi, trong nháy mắt đã vững vàng hạ xuống đất. Mà hắn vẫn không lơ là, dưới chân đi nhanh vài bước, sau đó mới quay đầu lại nhìn.