Vô Tiên - Chương 2331:
Lâm Nhất hơi ngạc nhiên, lại xoay người bước đi.
Tẩu thú trong rừng, phi ưng trên trời, tàng giao trong nước. Bích Tiêu giới này thật đúng là bao la vạn vật mà không gì không có. Có điều, đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc chắc ứng phó được một cửa này!
Sơn cốc chỗ hồ sâu chỉ khoảng mười dặm, cỏ xanh khắp nơi, rất là yên lặng. Khi đi cũng không thấy có cổ thú xâm nhập. Nhìn núi ngắm cảnh, nhất thời thì cũng bình yên.
Lâm Nhất ngự phong lướt về phía trước, không nhanh không chậm xuyên qua sơn cốc.
Cuối sơn cốc có núi cao ngăn cản, nhìn thì là không có đường đi, mà vách đá nghìn trượng đó lại vỡ ra một khe hở rộng hai ba trượng, cũng quanh co khúc khuỷu thông về phía trước. Đất núi ở hai bên thì gồ lên, giống như cài răng lược. Tình hình khó lường, khiến người ta chùn bước. Có điều, nếu nhớ không nhầm, cái khe giống như khe núi đó chắc thông tới một mảng sơn cốc cực lớn.
Lâm Nhất dừng bước trước khe đá, hai luồng ánh sáng đỏ tím từ trong mắt bay ra.
Dưới Huyễn Đồng, cấm chế trong khe đó lộ vẻ hỗn độn mà không trọn vẹn. Tình hình này chắc là do cường lực va chạm dẫn tới, cũng không thấy có phiêu lưu quá lớn. Chỉ là cái khe quá quanh co, chỉ có thể quan sát được hơn mười dặm.
Khi Lâm Nhất đưa mắt nhìn, trên tay bất giác lấy ra Tử Kim Hồ Lô. Hắn uống liền mấy ngụm, ý đi đã quyết. Mà phía sau có tiếng gọi truyền đến.
- Lâm tôn! Há lại vứt bỏ thuộc hạ, chờ chút đã.
Ngoài hai ba mươi dặm, mấy bóng người vội vàng chạy tới. Sáu vị cao thủ Phạm Thiên, Động Thiên hợp lực đối phó một con ác giao, không tốn bao nhiêu thời gian. Mà núi của nhảy rồi, giao cũng giết rồi, người muốn đi theo lại một mình rời đi. Đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc vội vàng lên tiếng kêu gọi.
Lâm Nhất xoay người lại nhìn, hơi lắc đầu. Lâm mỗ không có thuộc hạ, sao lại nói là vứt bỏ?
Sau một thoáng, sáu bóng người vội vàng đến gần. Nguyên Tín Tử dường như có oán giận, chưa kịp thở đã lên tiếng nói tiếp:
- Chúng ta trung thành đi theo, mong Lâm tôn quan tâm nhiều hơn.
Lâm Nhất cầm hồ lô lúc lắc, sau đó mới nhìn đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc ngoài ba trượng, tựa cười mà như không phải cười nói:
- May mắn kết bạn đồng hành với nhau, chính là một hồi duyên phận hiếm có. Mà Lâm mỗ có một số lời lại không thể không nói.
Hắn cất hồ lô đi, thần sắc bình tĩnh, nói tiếp:
- Ba giới thiên cuối cùng trên Cửu Thiên tháp, tất cả đều không thể đoán trước. Đến lúc đó, chỉ sợ Lâm mỗ cũng bản thân khó bảo toàn. Cho nên, từ lúc này, sinh tử do mệnh trời.
Hắn dừng lại một chút, lạnh lùng nói tiếp:
- Lịch Túc, Lâm mỗ cứu các ngươi một lần, hai lần, nhưng không có lần thứ ba.
Mong biết nhìn tình hình mà tiến thối, đừng có tự lầm!
Trên đường xuất thủ cứu người, chỉ là theo đạo nghĩa mà thuận thế ra tay. Nếu không rảnh phân thân, Lâm Nhất tuyệt đối sẽ không hỏi đến sống chết của đám người Lịch Túc. Nếu là một hồi đồng hành, như vậy cũng coi như là kết thúc duyên phận!
Mấy vị tu sĩ Phạm Thiên đến từ Ma thành tất nhiên minh bạch phân lượng trong lời nói của Lâm Nhất. So với nói là tùy tùng, chẳng thà nói là đi theo kiếm tiện nghi. Lúc nguy cấp đều không chỉ vô ích, còn làm phiền Lâm tôn phải liên tiếp xuất thủ cứu giúp. Mà đám người Lịch Túc đều là hạng người kinh nghiệm lịch lãm, nhìn tình hình tiến thối lại là bản lĩnh giữ nhà, không cần Lâm Nhất nói ra, vội vàng ai nấy khom người đáp:
- Tại hạ tất làm việc cẩn thận, không cô phụ sự dạy bảo của Lâm tôn.
Nguyên Tín Tử ở bên cạnh đã nhìn ra. Đây là đang trang bị nhẹ nhàng, rõ ràng chính là muốn toàn lực lên đường. Khi sắp tới ba tầng cuối cùng của Cửu Thiên tháp, có người không thể vân đạm phong khinh được nữ. Hắn cố nở nụ cười, giơ tay nói:
- Tại hạ có đủ sức tự bảo vệ mình, không nhọc Lâm tôn phân tâm!
Lịch Túc và mấy đồng bạn trao đổi ánh mắt, đều tự oán thầm không thôi. Nguyên Tín Tử này chỉ biết gây thêm phiền, còn làm hại đạo hữu uổng mạng. Nếu không phải Lâm tôn xuất thủ cứu giúp, hắn há có thể bình yên đến bây giờ. Mà bản thân hắn lại không tự giác, cảm thấy như đương nhiên, cũng là một loại bản sự!
Lâm Nhất thấy Nguyên Tín Tử có ý đi theo, cũng không cự tuyệt, gật đầu nói:
- Lần này đi, có lẽ là một lớn nhất trong Bích Tiêu giới. Có phải là Bích Tiêu hay không cũng chưa biết.
Thần sắc của hắn trở nên ngưng trọng, bỗng nhiên thân hình chuyển động, cả người lập tức hóa thành một đạo gió xanh, trong nháy mắt đã biến mất trong khe hở hẹp hòi.
Nguyên Tín Tử không chịu tụt lại, thôi động kiếm quang hộ thể màu đen, mau chóng đuổi theo.
Đám người Lịch Túc cũng tinh thần chấn dộng, đều không cần nghĩ ngợi đi theo. Đã đến đây rồi thi nên lên tầng. Nếu có thể may mắn đến được tầng thứ bảy của Cửu Thiên tháp, không nghi ngờ gì nữa chính là một hồi đại cơ duyên!
Theo khe hở của núi đá tiến về phía trước, ở đằng sau không ngừng truyền đến động tĩnh va chạm với cấm chế. Mà hắn không hề để ý tới đám người Nguyên Tín Tử, chỉ lo chuyên chú độc hành. Vòng trái lượng phải liên tục, đi được hơn mười dặm, hướng đi thông thoáng.
Chỉ một lát sau, gió thổi qua núi.
Lâm Nhất bỗng nhiên hiện ra thân hình, lập tức hạ xuống đồi núi.
Phía trước chính là một hồ nước cực lớn, mà giữa hồ nước đó là một tiểu đảo chu vi hơn mười dặm. Trên đó có mười bóng người qua lại, có tiếng pháp bảo nổ vang, còn có tiếng hò hét.
Lâm Nhất nhìn về phía xa, hai hàng lông mày rậm nhướn lên.