Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2329:

Trước sau chỉ mấy hơi thở, hơn mười con diều hâu thượng cổ hung mãnh thình lình xuất hiện, lại trong giây lát biến mất vô tung. Năm người bọn Lịch Túc sợ tới mức đứng đờ tại chỗ không dám động đậy, trơ mắt nhìn Nguyên Tín Tử rơi xuống vách núi. Mà trên nét mặt của mình lại lờ mờ lộ ra mấy phần vui sướng khi người khác gặp họa. Vẫn là Lâm tôn phân phó có đạo lý. Chỉ cần không chạm đến cấm chế, liền sẽ không bị cổ thú vây công. Có người lại quá mức tự cho là đúng, đáng rơi vào kết cục này!

Lâm Nhất một mình đứng trên ngọn núi nhô lên đó, cũng có chút hoa cả mắt.

Tuy nói đã dự đoán được Nguyên Tín Tử sẽ gây ra họa, lại không ngờ hắn vội vàng như vậy. Trên vách núi cấm chế rời rạc, nhìn thì có lỗ hổng, mà hơi vô ý chút, chỉ sợ tình hình càng xấu hơn. Nếu ngã xuống núi, không thể tưởng tượng.

Lâm Nhất bước về phía trước hai bước, nhìn xuống sơn cốc dưới núi.

Trong nháy mắt, Nguyên Tín Tử đã rơi xuống mấy trăm, khi chạm đất thì lại nhảy lên, phiêu nhiên hạ xuống hơn mười trượng, cũng vừa khu động kiếm quang vừa quan sát xung quanh. Khi hắn ở trên một mảng cổ thoải mái tự nhiên đi vài bước, sau đó mang theo mấy phần đắc ý cao giọng hô:

- Lâm tôn! Cớ gì lại do dự không.

Lâm Nhất giương mắt nhìn về phía đối diện sơn cốc. Ngoài Mấy trăm dặm, có một triền núi nhô ra trong rừng rậm.

Nguyên Tín Tử vuốt râu nói tiếp:

- Ha ha! Lâm tôn vẫn phải nên chặt thì chặt.

Hắn mặt mày tươi cười, bày ra bộ dạng kiên nhẫn chờ đợi.

Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, ra hiệu cho đám người Lịch Túc, sau đó lăng không bước ra, lập tức bay xuống mấy trăm trượng. Khi còn cách đất hơn mười trượng, đột nhiên nhảy lên, cả người đã nhẹ nhàng hạ xuống bên cạnh Nguyên Tín Tử.

Chỉ trong giây lát, đám người Lịch Túc cũng lần lượt đi tới.

Nguyên Tín Tử bất ngờ thoát hiểm, lại đảm đương một hồi mở đường tiên phong, vô hình trung đã xoay chuyển hoàn cảnh xấu hổ lúc trước, không khỏi tâm tình tốt lên, giơ tay cất ma kiếm phòng thân vào trong tay áo, nói:

- Trong sơn cốc này không có cổ thú quấy nhiễu, thực sự là hiếm có. Ngươi và ta từ đây đi lên, có lẽ có phát hiện.

Hắn sau đó dẫn đi tiến về phía trước, lại chỉ vào núi rừng ngoài hơn mười dặm, phân trần:

- Cửu Thiên tháp đến từ thượng cổ, giới tử Càn Khôn, bao la vạn hữu, quả thật là là đại thần thông! Mà trong đó tuy có cấm chế ảo tượng, ngàn vạn cổ mộc lại nếu giả cho đổi. Hơn nữa...

Lâm Nhất và Nguyên Tín Tử sóng vai tiến về phía trước, đám người Lịch Túc theo sau.

Đối phương nói tiếp:

- Đại thụ màu đen trăm trượng đó tên là Thiết Mộc, cứng rắn như sắt, đốn xuống luyện chế thiết khí thì không thể tốt hơn. Cành lá hương bồ màu đỏ dưới đại thụ lại rất độc, gọi là Vô Điều. Núi đá màu trắng đó trong khảm tinh ngọc, có danh xưng Noãn Ngọc. Nơi này thiên tài địa bảo cúi đầu là thấy, đáng tiếc vì vội lên đường nên không rảnh bận tâm!

Nguyên Tín Tử thân là tu sĩ Hồng Hoang Ma thành, biết rất nhiều về các giống loài thượng cổ. Hơn nữa do đang thích thú, trên đường thao thao bất tuyệt không ngừng. Hắn cũng nhìn ra Lâm Nhất có chút xa lạ đối với nơi này, cố ý mà như vô tình khoe khoang kiến thức.

Một nhóm bảy người từ trong sơn cốc đi ra, thủy chung không thấy có gì khác thường phát sinh. Mà tới gần cuối sơn cốc, mọi người đi chậm lại.

Bên rừng cây, dưới chân núi, bên trong huyết tinh thản nhiên, rải rác mấy cỗ tàn thi.

Nguyên Tín Tử sau khi ra hiệu cho mọi người tụ lại, một mình đi về phía trước xem xét, sau một thoáng, cao giọng nói:

- Nơi này tất có một hồi đại chiến, người chết chính là tu sĩ Ma thành không nghi ngờ gì nữa, không biết ai là chủ hung.

Lâm Nhất không đứng yên, mà đi tới trước tàn thi trong bụi cỏ. Đó là một vị hán tử trung niên, hẳn là bị lợi khí cắt nát thân thể, chỉ còn sót lại một tay một chân và đầu. Mặt hắn vẫn trợn trừng, lộ ra vẻ ngỡ ngàng. Người có thể tiến vào Cửu Thiên tháp và đi được tới đây, không ai không phải là tiên nhân tu vi cao cường. Mà khi thần hồn đi xa, sinh cơ không còn, cái gọi là tiên nhân sẽ trở thành đống thịt dơ bẩn, cũng chậm rãi trở về với bụi bậm!

Nguyên Tín Tử tay chân rất lưu loát, không đợi đám người Lịch Túc hỗ trợ, đã giành trước đốt thi hài, cũng nhặt mấy Càn Khôn giới tử. Hắn cũng không khiêm nhượng, sau khi thu hồi giới tử thì bước vào triền núi, hô:

- Lâm tôn! Nếu tại hạ đoán không nhầm, ngươi lưu ý chỗ này lâu rồi.

Triền núi có cây rừng xum xuê rộng hơn mười trượng mọc hai bên. Từ đây đi lên càng lúc càng cao, cũng có núi đá nhấp nhô, thoạt nhìn giống như không có gì dị thường.

Lâm Nhất quan sát Nguyên Tín Tử, cười cười như có như không. Mà đối phương thế đi nhanh dần, nháy mắt đã qua mấy chục trượng.

Lúc này, núi rừng xung quanh đột nhiên lay động, ngay sau đó là tiếng nổ lớn. Khí cơ theo đó bốc ra, giống như mưa gió sắp đến khiến người ta trong lòng run sợ!

Nguyên Tín Tử thế đi khựng lại, ngạc nhiên thất thanh:

- Đường này không thông...

Hắn vội vàng xoay người muốn rút lui, lại đã có người tay cầm kim kiếm chạy vội tới, trầm giọng quát:

- Chỉ tiến không lùi, tiến lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free