Vô Tiên - Chương 2322:
Hai bóng người từ trên trời hạ xuống.
Hoặc là nói, hai nam tử mông trần, tay cầm thiết bổng ngân đao, từ trên vách núi nhảy xuống tới.
Hổ ca tự có đạo lý. Theo hắn, hắn không chỉ từng làm Yêu Tôn, còn là nam nhân. Có ngã chết hay không, tạm thời không nói. Mà năm đó đạo bào từ Tiên Vực mang đến không còn lại mấy, bị rách đi từng bộ rất đáng tiếc! Hơn nữa trên đường không có chỗ mua trang phục, dùng pháp lực hóa ra càng thêm phiền. Không thể cứ dùng da thú che thân mà mất đi phong phạm cao nhân, làm mất thể diện của lão đại! Hai huynh đệ dứt khoát cởi truồng nhảy xuống, rất có lời. Long ca, ngươi có dám hay không?
Đỉnh núi cao vài ba trăm trượng. Xung quanh vách núi cỏ cây tươi tốt, suối chảy róc rách, sương mù lượn lờ, rất có một phen cảnh trí. Mà đột nhiên xj hai đạo thân ảnh rơi xuống, cảnh tượng kinh diễm; nhất là ngân quang hắc phong đao gậy kéo ra, cùng với tiếng kêu gào của người nào đó, càng khiến cho nơi đây có thêm mấy phần sinh động khác lạ!
Hai bóng người phá vỡ sương mù, xuyên qua rừng cây, nhanh như điện chớp đập xuống chân núi.
Trong nháy mắt, cách đất còn hơn mười trượng.
Hai huynh đệ thôi động pháp lực, liền muốn cường hành ngừng thế đi. Ai ngờ phía dưới hàn khí dày đặc, gió tanh phần phật. Hai người hơi do dự, song song trầm xuống. Sau đó bọt nước văng khắp nơi rồi dị biến.
Hổ Đầu bày ra tư thế thản nhiên không sợ, không phải là lỗ mãng thực sự. Tuy có sương mù ngăn cản, hồ sâu trong rừng cây dưới núi lại mơ hồ có thể thấy được, Để tránh đường cũ quay về mà thêm trì hoãn, cứ như vậy nhảy xuống cũng là đường tắt. Hắn là cố ý đùa giỡn, lão Long thì tiện thể thành toàn. Mà hai người đang không thu được, chợt có một bóng đen phá nước mà ra.
Lão Long nhìn rất rõ, vung đao chém ngang, chỉ là thế rơi của mình quá nhanh, vừa mới giơ tay lên, người đã rơi vào trong đầm.
Hổ Đầu lại càng khổ hơn, trực tiếp bị bóng đen thô to đó tóm lấy. Hắn giận tím mặt, lại không kịp giãy dụa. Ầm một tiếng đập xuống đáy nước.
Đầm nước chu vi chừng trăm trượng, có khe suối thác nước, được rừng cây bao quanh, bốn phía lại xanh um tươi tốt. Vốn là một nơi u tĩnh, đột nhiên có tiếng bọt nước tung bay. Sau thời gian một chén trà nhỏ trôi qua, hai đạo thân ảnh trần truồng mới nhảy ra, lập tức song song rơi xuống đất.
- Con mẹ nó, một con rắn nhỏ cũng dám càn rỡ.
- Ha ha! Con thuồng luồng đó chừng hai mươi trượng, cũng được coi là rắn to.
- Vậy thì sao? Nếu là giao long thật, ta chắc chắn sẽ lột da rút gân, uống máu ăn thịt nó. Còn nhớ năm đó, khi còn ở yêu vực, Hổ ca ta phát uy, nhìn đi, giống như thế này này!
- Trừng mắt với ai đấy? Muốn ăn đòn à?
- Ha ha! Chỉ cần Hổ ca phát uy, đó chính là vạn thú phải cúi đầu! Mà đến sau khi tới Bích Tiêu thiên ở tầng sáu này, phàm là ai cũng dám càn rỡ, giết mãi không hết, thật phiền phức.
- Dị thú nơi này số lượng đông đúc, cũng linh trí chưa mở, ngay cả lão Long ta cũng không để vào mắt, sao lại sợ một con hổ như ngươi.
- Ồ! Ngươi cứ như là lợi hại hơn ta vậy.
- Hảo hán không nhắc tới cái dũng năm xưa, chẳng lẽ hơi tí lại tinh vi như ngươi à?
- Ha ha! Những dị thú thượng cổ này tuy là cấm chế hóa thành, không ngờ lại giống hệt như thật. Mà cứ đi thế này, thực sự không thú vị.
Hổ Đầu thấy mặt cỏ ven đầm bằng phẳng mềm mại, dứt khoát ném thiết bổng ngồi xuống, tiếp theo lại ngửa mặt lên trời mà nằm, cảm thấy thư thái, tiếp tục nói:
- Liên tiếp đi mấy tháng, vẫn không thu hoạch được gì. Ta chỉ muốn giết Đài Thắng kia, con mẹ nó...
Lão Long lấy ra y phục mặc vào, không quên lưu ý tình hình bốn phía.
Đầm này nằm trong một khe sâu. Từ đây đi mấy ngàn dặm là một mảng sơn cốc cực lớn. Ở giữa cũng là cổ mộc thành rừng hơn nữa xanh um rậm rạp, nhất thời khó có thể nhìn thấy rõ ràng. Về phần có tìm được Bích Tiêu hay không, vẫn chưa biết. Có điều, liên tiếp bôn ba mấy tháng, chỉ có nơi này là chưa tới. Thôi cứ nghỉ ngơi một chút rồi tính toán cũng không muộn.
Lão Long cắm ngân đao bảy thước xuống đất, lập tức nằm xuống bên cạnh Hổ Đầu. Hắn hai mắt nhìn trời, nói tiếp:
- Theo lão đại dặn dò, đám người Đài Thắng chính là một đám thuộc hạ được Lăng Đạo âm thầm nuôi dưỡng, Mượn Mộc Linh cốc để ẩn thân, đơn giản là che tai mắt người ta mà thôi.
Hổ Đầu đầu gối lên tay, người để trần, dương dương tự đắc gác chân lên. Mà trên mặt lại lờ mờ mấy phần sát khí, oán hận nói:
- Đài Thắng nhốt lão tử hai mươi năm, hắn chết chắc rồi, hừ hừ!
Hắn và lão Long chịu hết khổ cực ở U Minh hải, hiện giờ nhớ lại vẫn hận ý khó tiêu.
Lão Long thần sắc bình tĩnh, vẫn trầm ổn như trước, theo tiếng đáp:
- Lại há chỉ có một mình Đài Thắng? Tu sĩ Mộc Linh cốc đều không thoát được đâu!
Hai huynh đệ này sau khi vào tháp tình cờ gặp Đài Thắng, có thể nói là cừu nhân gặp mặt lập tức đỏ mắt. Hai người không nói gì xông lên, mà đối phương lại tránh chứ không đánh. Khi đuổi tới đây, liên tiếp giết mấy bang thủ Đài Thắng triệu tập. Mà bản thân Đài Thắng thì mượn cơ hội bỏ chạy, lập tức biến mất trong núi rừng mênh mông.
Hổ Đầu nói:
- Một tên cũng không tha, vẫn là Long ca thống khoái!
Người này rất phân rõ trường hợp, khi cần đứng đắn thì sẽ không hàm hồ một chút nào. Chỉ cần lời nói của lão Long lọt vào tai hắn, hắn sẽ không chút keo kiệt gọi Long ca.
Lão Long nói:
- Đài Thắng và đồng bạn tản ra, thế đơn lực yếu, cho nên mới tránh không đánh. Vẫn phải chặn đứng hắn, bằng không để mặc hắn cho mặc hắn hội hợp với cao thủ Ma thành, muốn giết sẽ rất khó khăn.
Hoảng phụ họa:
- Ừ! Nói cũng đúng. Chỉ tiếc lão đại lại lạc mấu rồi, bằng không, có hắn tương trợ, sớm đã giết được thằng ôn Đài Thắng đó. Lão đại của ta! Ngươi sao luôn khiến người ta không bớt lo thế? Tuổi còn trẻ lại cứ làm bộ làm tịch
Lão Long hừ lạnh một tiếng, quát lên:
- Câm miệng!