Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2323:

Lão Long hít một hơi, trầm giọng nói:

- Bất cứ lúc nào chỗ nào, cũng không được nói xấu lão đại, lại càng không được không có nửa phần bất kính. Đây là quy củ. Bằng không, ngươi và ta không còn là huynh đệ.

Hổ Đầu há to miệng, không cho là đúng nói:

- Ngôn hành cử chỉ của ngươi càng lúc càng có phong phạm của lão đại.

Lão Long không nói gì, cả người lộ ra khí thế nghiêm nghị.

Hổ Đầu chỉ cảm thấy mông lạnh toát, vội vàng đứng lên, lấy ra quần áo mặc lên người, khó chịu nói:

- Ngươi bớt giở cái trò này với Hổ ca đi. Hổ ca từ nhỏ đã đi theo lão đại, người khác không thể sánh bằng đâu.

Lão Long hậm hừ nói:

- Đời trước của ta đã đi theo hắn, cũng không dám cuồng vọng giống như ngươi.

Khí diễm của Hổ Đầu bị kiềm hãm, cười nói:

- Quên mất cái này, ha ha.

Hắn thờ ơ nhún vai, khiêu khích:

- Nếu ngươi không nhận huynh đệ ta đây, chỉ sợ lão đại không chịu đáp ứng.

Hắn đi mấy bước, lại quay đầu quan sát xung quanh, có chút lo lắng nói:

- Lão đại đến nay vẫn không thấy bóng dáng, mà ngươi và ta bị nhốt ở đây khó tìm đường ra, thật là con mẹ nó phiền muộn quá.

Hổ Đầu cũng biết một chút về kiếp trước kiếp này của lão Long. Mà đối phương chưa bao giờ nhắc tới, hắn cũng lười chẳng muốn tò mò.

Lão Long vẫn nằm, nói:

- Xem kìa.

Hổ Đầu khó hiểu, ngẩng đầu nhìn lên.

Trên thiên khung vốn xanh trắng như ngọc bích, không biết từ khi nào hiện ra một tầng phù quang ảo ảnh mơ hồ. Trong đó có chim chóc bay lượn, rùa rắn bò quanh; có long tranh hổ đấu, vạn thú chạy chồm; sơn sông núi hồ nước, núi rừng kéo dài. Hiển nhiên chính là tái hiện tình hình của Bích Tiêu thiên, lại rộng lớn vô biên hơn nữa càng thêm rung động. So sánh hai cái, quả thực chính là khác biệt vạn nhất. Ngưng thần quan khán, lại giống như có thể từ trong đó tìm được chỗ tương tự.

Hổ Đầu ngạc nhiên nói:

- Đó là...

Lão Long nói:

- Nếu đoán không nhầm, mới là chân chính mới là Cửu Thiên Long Biến giới chân chính, cũng dùng đại thần thông chiếu ra, thực sự là huyền diệu vô cùng. Mà đem so sánh, chỗ chúng ta chỉ là một góc nhỏ. Đi thôi.

Hắn vừa dứt lời, nhảy dựng lên, vươn tay ra bắt lấy ngân đao thuận thế chỉ một cái, nói:

- Phía trước có lẽ là Cảnh Tiêu cốc, đường ra sắp có rồi. Giết Đài Thắng rồi tìm lão đại.

Lão Long và Hổ Đầu vội vàng đuổi giết Đài Thắng, đã bỏ lại Lâm Nhất ở tít đằng xa. Trong mắt hai huynh đệ, lão đại chính là nhân vật không gì không làm được, cho dù đối mặt với cao thủ Động Thiên hậu kỳ cũng có thể toàn thân trở ra, ở trong Cửu Thiên tháp này cũng chắc chắn an nguy đáng lo. Cho nên, so với huynh đệ gặp lại, không bằng báo thù quan trọng hơn.

Lâm Nhất thân là lão đại, cũng tin huynh đệ của mình. Hai tên đó đi cùng với nhau, có thể nói là có dũng có mưu, cho dù có bất trắc thì cũng không đến mức lâm vào tuyệt địa. Thế là hắn đi đường cũng không vội. Mà chỗ trước mắt chính là Bích Tiêu thiên ở tầng sáu của Cửu Thiên tháp à?

Trong một sơn cốc xanh um, trước một mảng rừng trúc xanh biếc như biển. Bảy bóng người bồi hồi bất định.

Trong nháy mắt bước vào Cảnh Tiêu ngọc đình, mọi người liền bị truyền tống đến đây. Mà vừa tới dị cảnh, tình hình không rõ, phải xem xét một hai.

Nguyên Tín Tử đi một vòng trong sơn cốc rồi quay về, nói với mấy người đang do dự:

- Nơi này đều là rừng cây thượng cổ, hơn nữa sinh cơ nồng đậm, tuy có hạn chế, lại đi đường không ngại, ha ha...

Hắn thong thả bước đến bên cạnh Lâm Nhất, rất tự tin nhẹ giọng cười nói:

- Đúng như tại hạ đoán, chín tầng giới thiên đều khác nhau, mà càng đi lên trên thì cơ duyên càng nhiều hơn. Lâm tôn! Có lên đường không?

Lâm Nhất sau khi hiện thân liền nhìn về phía rừng trúc trong sơn cốc tới xuất thần. Không biết là nhìn cảnh đau buồn hay là có tâm sự khác. Chừng nửa canh giờ, hắn vẫn không nhúc nhích. Cho đến lúc Nguyên Tín Tử đến gần va lên tiếng hỏi, hắn mới như ở trong mộng mới tỉnh chậm rãi xoay người lại, trong ánh mắt lộ ra vẻ buồn bã, lập tức hơi gật đầu.

Nguyên Tín Tử quan sát vẻ mặt của Lâm Nhất, giơ tay lên nói:

- Bên ngoài trăm dặm địa thế trống trải, không ngại thì từ đây mà đi!

Nói xong, hắn rất thức thời, xoay người đi trước dẫn đường. Năm người Lịch Túc không cam lòng tụt lại, ai nấy đuổi theo.

Lâm Nhất hạ xuống đất, chậm rãi lướt về phía trước. Mà khi ánh mắt hắn lướt qua mảng rừng trúc giống như đã từng quen biết đó, vẫn không nhịn được lặng lẽ thở dài. Sau đó, hắn bỗng nhiên biến sắc.

Qua một lát, đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc đã đến ngoài hơn mười dặm. Mà sáu người thế đi đang gấp rút, lại đột nhiên ngừng lại. Trong nháy mắt, đại địa rung chuyển, mấy ngàn bóng đen từ bốn phương tám hướng xông tới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free