Vô Tiên - Chương 2321:
- Vậy động thủ đi, ngươi cũng dứt khoát lên xem nào.
- Xem Thiên Sát của ta.
- ...
- ... Khà khà! Trong Bích Tiêu thiên này thật đúng là phương hướng khó tìm! Hơn nữa bất kể đi đâu cũng khó có thể rời đất mười trượng. Ta nói này Long ca, mấy tên tạp toái Đài Thắng đó rốt cuộc trốn đi đâu rồi.
Hổ Đầu múa thiết bổng rất là uy phong, cũng không để ý tới, lập tức nhụt chí, đành phải tươi cười. Mà lão Long lại giơ ngân đao thước trong tay lên, xoay người nhìn về phía sau.
Từ đỉnh núi mà đi, là một triền núi rộng hơn mười trượng. Cuối triền núi là vô biên vô hạn vô biên vô hạn.
Đúng lúc này, mấy chục bóng đen của quái thú từ trong núi rừng lần lượt hiện thân, sau đó tru lên lao về phía hai người trên đỉnh núi. Quái thú đó thân cao một hai trượng, cả người toàn lông đen, tứ chi thô to, mắt dữ tợn, hung tướng dọa người! Nhất là khi chạy, chấn cho cả vách núi đều rung chuyển.
Thấy thế, Hổ Đầu vốn hiếu chiến không ngờ lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, oán hận giơ thiết bổng Thiên Sát, gắt gỏng:
- Lại là đám Tinh Viên Thú thượng cổ.
- So với vạn thiên sát lục năm đó, mấy tháng ngắn ngủi này và mấy con tiểu thú này căn bản không đáng nhắc đến, coi như là để giãn gân giãn cốt.
Lão Long vừa dứt lời, người đã xông ra ngoài, giơ lên vẽ ra một tia chớp.
Hổ Đầu chẳng hề để ý nói:
- Hừ hừ! Cứ như ngươi trước kia lợi hại lắm vậy.
Hắn tuy là nói như vậy, nhưng vẫn không cam lòng tụt lại, đánh về phía dưới núi, vung gậy kéo ra một mảng mây đen.
Những Tinh Viên Thú đó tuy nói tay trần, lại da chắc thịt dày hơn nữa sức khỏe vô cùng, lại thêm con nào con nấy hung tàn bạo ngược, hơn nữa số lượng rất đông, căn bản không để hai tráng hán trên đỉnh núi vào mắt. Mà hai huynh đệ đã ở trong Bích Tiêu thiên này vài tháng, từng gặp vô số mãnh thú thượng cổ, quả thực chính là giết mãi không hết, cho nên hiện tại Hổ Đầu cũng lười chẳng muốn động thủ, lắc đầu bất đắc dĩ.
Có điều, đã gặp phải thì một hồi chém giết là không thể tránh được. Một đạo tia chớp đánh xuống, một con Tinh Viên biến thành hai đoạn trong tiếng tru tréo, cũng không thấy máu thịt bay tứ tung, chỉ có hào quang chớp động, một cái đầu mùi tanh bức người biến mất.
Một mảng mây đen áp đỉnh, quái thú giống như tháp sắt lập tức ngã quỵ, sau đó lại ăn thêm một gậy, bóng đen ầm ầm sụp đổ.
Một con quái thú ngã xuống, một con quái thú khác lại vồ lên. Mấy chục đạo bóng đen nhảy lên không ngừng, tru lên không ngớt, ai nấy xua như xua vịt. Hai huynh đệ trên đường bị khốn, hoàn toàn không đổi sắc, dứt khoát thủ ở một chỗ mà đại sát tứ phương.
Tình cảnh cũng thảm thiết, mà trong thảm thiết lại có thêm quỷ dị!
Những quái thú này không phải là thân thể máu thịt, thuộc về từng đạo ảo ảnh trong thiên địa. Mà nó hung tàn đáng sợ, lại không hề giảm đi nửa phần. Chỉ cần hai người lơ là, chưa chắc sẽ không bị xé nát thành từng mảnh!
Nửa canh giờ trôi qua, mấy chục quái thú bị trảm sát hầu như không còn. Vách núi cuối cùng cũng yên tĩnh. Thấy bốn phía không còn động tĩnh, hai huynh đệ mang theo đao gậy quay về đỉnh núi ngồi xuống nghỉ ngơi.
Hổ Đầu gác thiết bổng trên người, thở hổn hển, sát khí vẫn còn, mà trong mắt trong mắt lại ánh lên nét cười, vươn tay ra lấy ra hai cái bình, khoe khoang:
- Đại sư bá, nếm thử rượu hoa quả của Thiên Toàn cốc đi, ha ha...
Lão Long không khách khí cầm lấy một bình rượu, ngẩng đầu uống sảng khoái. Vò rượu nháy mắt đã thấy đáy, bị hắn thuận tay ném xuống vách núi, hắn vừa ngưng thần lưu ý gì đó vừa thở ra hơi rượu lắc đầu nói:
- Rượu hoa quả này tuy dư vị thuần hậu, lại quá nhẹ. Ta vẫn thích rượu trắng của lão đại hơn.
Hổ Đầu ôm bình rượu uống mấy ngụm, rất có tư có vị lúc lắc đầu, cười ha ha nói:
- Đây là hiếu tâm của tiểu đồ, ngươi đương nhiên không thưởng thức ra hương vị! Hổ ca thân là thày người ta, thật là không tồi.
Lão Long nhìn Hổ Đầu kiêu ngạo, hơn nữa lại bộ dạng ti tiện, rất muốn một quyền đấm tới. Hắn hừ một tiếng, bỗng nhiên thần sắc khẽ động, nói:
- Hổ Đầu, có phát hiện gì không?
Hổ Đầu vẫn tươi cười, lại dừng uống rượu, hai mắt chớp chớp, không ngờ đột nhiên nhảy dựng lên, sau đó đi đến vách đá, ngạc nhiên nói:
- Ta nói này huynh đệ, ngươi vừa rồi chẳng lẽ là mò mẫm trước khi hành động.
Lão Long xách ngân đao, đi theo đến vách đá, nói:
- Ngươi và ta đã bôn ba mấy tháng, mà đám người Đài Thắng vẫn không thấy tung tích. Nghe nói Bích Tiêu cốc là chỗ vượt giới, đừng ngại tìm kiếm cho sớm.
Hắn dùng mũi đao chỉ xuống, nói:
- Từ đây nhảy xuống, có lẽ có phát hiện.
Hổ Đầu rất có kiến thức nói:
- Vừa rồi vò rượu rươi, không có tiếng động. Mà ngươi và ta từ trên cao quan sát, lại khó phân biệt rõ ràng. Không cần nghĩ nhiều, dưới núi tất có kỳ quái! Nhảy xuống đi.
Hắn đột nhiên lui về phía sau một bước, trừng mắt nói:
- Ngự không chỉ được mười trượng, cứ như vậy nhảy xuống hoàn toàn không có chỗ dựa, sẽ ngã chết người đó.
Lão Long nói:
- Ngươi có nhảy không.
Hổ Đầu và lão Long giằng co một lát, đột nhiên ném bình rượu trong tay đi, không ngờ kéo áo xuống, để lộ mình trần, sau đó đón gió mà đứng, khí diễm kiêu ngạo kêu lên:
- Gừ gừ! Nhảy thì nhảy, ai sợ ai chứ?