Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2320:

Trên trụ ngọc có bốn chữ Lang Tiêu Chính Pháp.

Ngoài ra, còn có hai hàng chữ, phân biệt là: Linh quang thường tồn, khiếu mệnh phong lôi, oát toàn tạo hóa, vô sở bất đạt; đại đạo vô ngôn nhi bao la vạn hữu, đạo pháp vô ngôn nhi hữu linh hữu ứng.

Có thể thấy được một cách dễ dàng, đó là hai câu chân kinh đạo pháp, tương ứng với bốn chữ Lang Tiêu Chính Pháp, nhìn thì dễ hiểu, lại yếu nghĩa khác biệt mà tối nghĩa cao thâm.

Khi mọi người đều đang quan vọng nghiền ngẫm, Nguyên Tín Tử đi mấy bước, tay vuốt râu, vừa nhíu mày suy nghĩ vừa tự hỏi tự giải:

- Cái gì là Lang Tiêu Chính Pháp? Là ý nghĩa chính của đạo pháp thần thông, đạo diễn hóa hành dụng. Từ đại đạo mà vào đạo pháp, mới có biến hóa. Chỉ có minh bạch đạo lý này mới có thể sáng tỏ đại đạo, mới có thể hành dụng đạo pháp. Giới này tên là Lang Tiêu thiên, là trong không có không, vạn linh tự sinh.

Bất kể tiên ma, đạo pháp chính là căn bản. Chỉ cần là tu sĩ, không ai lại bỏ qua cảm ngộ cảnh giới, huống chi là cơ duyên kỳ ngộ lúc này.

Dưới chân Nguyên Tín Tử dừng lại, tay vuốt râu, sau đó quay sang Lâm Nhất, bày ra giọng điệu lãnh giáo, hứng trí bừng bừng nói:

- Tại hạ giải thích thô thiển, không biết Lâm tôn có đồng ý không?

Lâm Nhất và đám người Lịch Túc không nói gì, vẻ mặt yên lặng chú ý. Thấy Nguyên Tín Tử hỏi, hắn thoáng nhìn, ứng tiếng nói:

- Đúng.

Nguyên Tín Tử ưỡn thẳng lưng, hai mắt lóe sáng, hai gò má khô gầy lộ ra tinh thần, lập tức lại tay chỉ vào cột ngọc, nói tiếp:

- Cái gọi là nhập đạo từ pháp, phạm vi của đạo, thiên địa lặng lẽ chuyển động, không đâu không tới. Cho nên đạo tức là pháp, pháp tức là đạo.

Một phen giải thích rất đơn giản rõ ràng lại đúng vào chỗ hiểm yếu, hơn nữa lại sâu sắc nhập lý, không chỉ nói ra tinh túy nghĩa của đạo pháp, còn thể hiện ra cảnh giới bất phàm của một vị cao nhân Động Thiên. Đám người Lịch Túc cho dù là trong lòng có khúc mắc, vẫn không nhịn được liên tục gật đầu!

Có điều, có người lại giải thích đơn giản hơn.

Lâm Nhất gật đầu công nhận, nói:

- Không có đức hạnh không thể nói đạo, không có thành kính không thể nói pháp.

Những lời này nghe thì rất có đạo lý, nhưng có liên quan tới những lời vừa rồi của mình sao? Nguyên Tín Tử mỉm cười theo tiếng nhìn lại.

Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng, lại nói tiếp:

- Chính pháp, chính pháp chính là một biện pháp để đi đường, ha ha...

Hắn nhìn về phía Nguyên Tín Tử, mỉm cười, thần sắc hiền hoà và thẳng thắn thành khẩn.

Mặt Nguyên Tín Tử lại cứng đờ, lập tức tay vuốt râu im lặng không nói gì. Biện pháp đi đường? Cảm thấy một phen nhận thức của mình, không ngờ thành phương pháp học đi của trẻ con một tuổi.

Năm người Lịch Túc thì lập tức lại trở nên hồ đồ. Đạo tức là pháp, pháp tức là đạo. Không nói cái khác, chỉ dựa vào tám chữ này, ít nhất thì Nguyên Tín Tử thoạt nhìn cũng giống như một vị cao nhân cảnh giới thông huyền! Mà Lâm tôn rõ rang là đang nói đùa, chẳng lẽ không đúng sao?

Lâm Nhất nhìn thấy vẻ mặt của Nguyên Tín Tử, lại thản nhiên cười cười. Thật lòng mà nói, hắn cũng có chút bội phục đối thủ trước kia này.

Nguyên Tín Tử đã sống mấy vạn năm, bất kể là tu vi, hay là kiến thức, đều có chỗ bất phàm. Đặc biệt là tâm trí nhạy bén, hơn nữa ngộ tính hơn người, cũng rất có kiến giải đối với đạo pháp, cho dù là Lâm mỗ cũng vẫn kém hơn một chút.

Có điều, Lâm mỗ vừa rồi không phải là nói đùa.

Đi đường, ai cũng biết. Mà nếu thực sự muốn đi tốt cả đời, lại không dễ dàng!

Đạo pháp, mỗi người đều biết. Mà tri hành hợp nhất (biết là làm), bản ngã thường tại, hơn nữa người không mất đức hạnh đạo nghĩa, thử hỏi có được mấy người?

Chữ trên cột ngọc chắc là tiền nhân lưu lại, chỉ cần nghiền ngẫm thêm, cũng không khó thể ngộ lĩnh hội. Nhưng chỉ như vậy thì cũng không hẳn. Phải biết rằng các tiên pháp thần thông, đều tới từ Âm Dương Ngũ Hành, tất nhiên là thuộc nằm lòng, nhưng chưa chắc đã có thể thi triển tự nhiên. Cảm ngộ của Lâm mỗ thỉnh thoảng không đủ, có lẽ chính là duyên cớ này. Mà cái gọi là Cảnh Tiêu chính pháp, vừa hay chỉ ra ý chính của hành dụng. Nếu hai cái trước sau hợp nhất, ngày sau có lẽ có thành tựu. Từ đạo nhập pháp, dùng pháp hành đạo; có thiên địa chịu tải vạn vật, dùng khí cơ mà biến hóa vô cùng, có thể hô phong hoán lôi, xoay chuyển Càn Khôn. Chính pháp là như thế?

Nguyên Tín Tử bị đè nén một lát, không nhịn được lẩm bẩm:

- Bôn ba ba tháng lại vô ích. Chỉ có ngồi chờ, mới thấy manh mối...

Thấy mọi người vẫn do dự quan vọng, hắn lắc đầu, đành phải cao giọng nói tiếp:

- Chúng ta trì hoãn đã lâu rồi, lên đường quan trọng hơn. Trong đình đó tất có huyền cơ, cứ từ đây vượt giới mà đi. Lâm tôn...

Lâm Nhất đã đứng đầu bảy người, là đi hay ở, vẫn phải do hắn quyết định.

Nguyên Tín Tử tay vuốt râu, trong hai mắt hiện lên một tia thần sắc nôn nóng.

Lâm Nhất gật đầu, đi về phía trước. Mà hắn vừa cất bước, Nguyên Tín Tử đã đi theo. Quay đầu lại nhìn quay đầu lại nhìn, năm người bọn Lịch Túc cuống quít đi theo.

Chỉ trong nháy mắt, một nhóm bảy người lần lượt bước vào trong ngọc đình: Mà còn chưa nhìn rõ, màu xanh vô biên đã mang theo máu tanh đập vào mặt.

Trên một vách núi, hai tráng hán cao to.

Vách núi không cao, chỉ khoảng vài ba trăm trượng. Dưới vách núi, sương mù thản nhiên. Phía trước vách núi, cảnh núi thương mang. Đập vào mắt là núi rừng xanh um.

Hai tráng hán thân cao xấp xỉ nhau, cho dù vẻ ưu hãn, sát khí cũng như nhau. Chỉ là một người thì cầm đao, một người thì vác gậy; Một người để râu quai nón, một người trên mặt không râu.

Hai người này cứ một đường đi nhanh, ai ngờ đột nhiên không có đường đi, đành phải tạm thời dừng lại, cũng nhìn xung quanh, lại không quên nói chuyện.

- Vách núi à? Mấy tên tạp toái đó đi đâu rồi, chẳng lẽ ai nấy ngã chết rồi? Nếu thực sự là như vậy, Hổ ca chẳng phải là không công một chuyến à?

- Hừ! Chỉ là đi lầm đường mà thôi, ngươi ồn ào cái rắm.

- Ta nói này huynh đệ, đều dõ dẫn đường, tại sao lại nhầm? Ngươi không phải là đằng vân lên trời, ngã xuống tới choáng váng đầu óc rồi chứ, ha ha.

- Tiểu hổ! Ngươi cứ đằng vân một hồi thử xem, cũng tiện thể hiện một chút thủ đoạn. Lão Long ta bản sự thấp kém, thực sự khó có thể phân biệt phương hướng trong Bích Tiêu thiên ở tầng sáu Cửu Thiên tháp này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free