Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2319:

Khi trên bãi cát phẳng lặng xuất hiện tầng tầng sóng cát, liền không thể không khiến người ta chú ý. Đó là dấu vết của gió thổi qua! Mà xung quanh nặng nề, sa mạc hoang vắng, gió từ đâu đến? Nhưng nếu có gió thì tất có kỳ quái. Quả nhiên, khi đang nghỉ ngơi chờ đợi, bỗng nhiên bão cát nổi lên bốn phía, lại qua hai ba canh giờ hỗn độn điên đảo, thế là liền có một tiếng giống như sấm mùa xuân nổ vang, tiếp theo là từ trên trờicó thạch đình bay xuống, cũng hạ xuống một chút màu xanh lục, một chút sinh cơ!

- Lâm tôn! Xin cởi bỏ cấm chế.

Ngoài bảy tám trượng, Nguyên Tín Tử đang từ dưới đất bò dậy, đưa tay chỉ phía trước, bộ dạng phấn chấn và khẩn cấp.

Lâm Nhất theo tiếng quay đầu, đột nhiên lộ vẻ áy náy, cũng không lên tiếng trả lời, giơ tay lên tế ra một đạo pháp quyết.

Nguyên Tín Tử chính là một vị tiên nhân tu vi Động Thiên, tâm cơ thâm trầm hơn nữa gặp biến không sợ hãi, cho dù thân hãm vòng vây và nguy trong sớm tối, cũng chưa chắc đã bối rối. Mà hiện giờ hắn thất thố như vậy, cũng không thấy nhiều.

Có lẽ từ trên trời hạ xuống không chỉ là một tòa thạch đình.

Khát vọng sống luôn hơn xa sự sợ hãi trước cái chết. Trời đông giá rét cũng không cản được ý xuân nở rộ. Chỉ có một chút màu xanh lục hàng lâm, đủ để khiến thiên địa trở nên rực rỡ.

Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất thi pháp, liền nhìn xung quanh, lại không phát giác có gì khác thường, không nhịn được mà thầm nghi hoặc. Mà chỉ trong nháy mắt, khí cơ một độ trì haonx lại trở nên thông thuận, hắn sau đó mới yên lòng, vội vàng cám ơn:

- Làm phiền Lâm tôn...

Mà khi hắn giơ tay, lại nhìn về phía xa xa gắt lên:

- Hừ! Mấy tiểu bối đó đến cũng đúng lúc nhỉ.

Ngoài trăm dặm, năm đạo thân ảnh lắc lư lảo đảo. Đó chính là đám người Lịch Túc, một đường đi nhanh tới, ai nấy thở hổn hển như trâu, mệt mỏi như đang hấp hối. Tu sĩ Phạm Thiên và tu sĩ Động Thiên kết bạn mà đi, nhìn thì là gặp may, mà cuối cùng chịu thiệt vẫn là mình. Tất cả tu vi pháp lực đều dùng để đi đường, cảnh ngộ khó xử không cần nghĩ cũng biết!

Lâm Nhất lại lắc đầu bất đắc dĩ, lập tức lại thở hắt ra một hơi.

Khi các loại cảm ngộ ùn ùn kéo đến ùn ùn kéo đến, trong mờ ảo dường như có thu hoạch, nhưng lại trong giây lát không thể nắm lấy.

Chỉ tiếc không rảnh nghĩ nhiều, mặc cho rất nhiều ý cảnh lướt qua. Xem ra muốn có tinh tiến, vẫn phải tích lũy tháng ngày nước chảy thành sông.

Lâm Nhất quay đầu lại nhìn, nhích người tiến về phía trước. Nguyên Tín Tử phất tay áo về phía năm người đó, giống như đang xua đuổi vận xui, sau đó xoay người đi theo.

Đám người Lịch Túc ngơ ngác nhìn nhau, lập tức lại cố xốc lại tinh thần. Thì ra Lâm tôn đã ở đây chờ từ lâu, đường ra đã có, lại liều thêm một chuyến vậy.

Sau nửa canh giờ, một nhóm bảy người lại gặp nhau, cũng lục tục đến cách thạch đình hơn mười trượng.

Lâm Nhất chắp tay sau lưng dừng chân quan vọng, xung quanh sáu người bọn Nguyên Tín Tử và Lịch Túc lần lượt đi tới.

Cách nhau gần như vậy, một tòa đình đã hiện ra rõ ràng trước mắt.

Đình đài ngọc thạch đó lẳng lặng đứng sừng sững trên một mảng cồn cát. Có quang mang xanh biếc hơi lấp lánh, thoạt nhìn rất là kỳ dị. Mà nó có hình dạng phong cách cổ xưa, khí thế trang nghiêm, giống như đã tồn tại vô số vạn năm, mặc dù đã bị bão cát ăn mòn, lại vẫn không dính một hạt bụi. Ngoài ra, nền đá rộng phạm vi hơn trượng dài hơn thước, đâm sâu vào trong cát vàng. Dưới nóc đình phạm vi hơn trượng là một cột ngọc thô to, bên trên còn khắc mấy chữ mơ hồ.

Bất kể là thần thức hay là thị lực đều không thấy đình đài thuý ngọc có dị trạng gì. Chỉ có chữ viết trên cột đình ẩn trong quang ngọc, có chút không rõ ràng.

Nguyên Tín Tử rục rịch, liền muốn tới gần xem xét, lại giống như tị hiềm bước ra một bước, khiêm nhượng nói:

- Mời Lâm tôn.

Đám năm người Lịch Túc vẫn sức cùng lực kiện, không để ý tới thạch đình.

Trong hai mắt Lâm Nhất có màu máu chợt lóe, lập tức gật đầu, ứng tiếng nói:

- Nơi này chính là Cảnh Tiêu đình.

Hắn nhấc chân bước về phía trước.

Trong chớp mắt, bảy người đến cách đình đài hơn một trượng. Lâm Nhất chậm rãi dừng lại, người đi theo ngưng thần quan sát.

Xuyên qua ánh sáng ngọc lấp lánh, chữ viết trên cột đình đã trở nên rõ ràng.

Nguyên Tín Tử vui vẻ nói:

- Linh quang thường tồn, khiếu mệnh phong lôi, oát toàn tạo hóa, vô sở bất đạt. . . Đây, đây là...

Hắn rung đùi đắc ý, dường như có ngộ, lập tức lại nghi hoặc trùng trùng. . .

Lâm Nhất yên lặng quan vọng, không nói tiếng nào!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free