Vô Tiên - Chương 2313:
Chỉ trong nháy mắt, mười bảy mười tám vị cao thủ Động Thiên đã tản ra trái phải, cũng tạo thành một vòng tròn cách Lâm Nhất mấy trăm trượng. Với trận trượng thế này cho thấy, đám người Trần Luyện Tử là tình thế bắt buộc!
Dưới chân núi của một bên hẻm núi, Lịch Túc va mấy vị đồng bạlà đã từ quỳ biến thành ngồi, uể oải không thôi, mà lại có mấy phần chờ mong.
Năm người này đi sau lưng Nguyên Tín Tử vào hẻm núi, còn chưa rõ tình trạng liền bị một đám cao thủ Động Thiên vây công. Năm người thân là tiểu bối Phạm Thiên, nào dám có nửa phần chống cự, vội vàng quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, cho nên mới tạm thời nhặt lại được tính mạng. Mà Nguyên Tín Tử lại tự thị tu vi không kém, liền muốn thoát vây. Ai ngờ dưới sự cường công của một đám cao thủ Động Thiên sơ kỳ đại thành, không quá một lát hắn đã như trứng chọi đá. Lâm Nhất, Lâm tôn tới cũng đúng lúc, mà dùng một địch nhiều, gian nan thế nào không cần nghĩ cũng biết.
Ở bên kia hẻm núi thì là Nguyên Tín Tửđang tiến thối không được, chung quanh ngoài mấy chục trượng, vẫn có sáu vị cao thủ Động Thiên bao vây. Mà Lâm Nhất hiện thân, thực sự khiến hắn đang tuyệt vọng thở phào nhẹ nhõm. Nhất là đối phương không chỉ không tránh né, ngược lại còn chủ động khiêu khích và thân hãm vòng vây, vị trưởng lão Ma thành trước kia này sau khi kinh ngạc thì không nhịn được lại cảm thấy thấp thỏm.
Lâm Nhất không để ý đến an nguy của đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc, mà là đang lẳng lặng quan sát đối thủ ở xung quanh.
Trần Luyện Tử thấy trận thế vây khốn đã thành, cùng hai vị sư đệ trao đổi ánh mắt, sau đó cười lạnh nói:
- Ha ha! Chúng ta rất ít gặp mặt, vẫn chưa được tính là oan gia? Có điều, nếu gia sư đối với ngươi ưu ái có thừa, vậy không ngại thân thiết với nhau, để tránh động thủ rồi lại hối hận thì đã muộn!
Cộng với ba sư huynh đệ hắn, xung quanh tổng cộng có mười tám vị cao thủ Động Thiên, trong đó có một nửa là cảnh giới sơ kỳ đại thành, hơn nữa ai nấy phi kiếm trong tay. Dưới vây công hợp lực, cũng không thể khinh thường. Có điều, nói là thân thiết, kì thực là kiêu ngạo khí thịnh. Cho rằng nhiều người thì có thể ăn chắc Lâm mỗ?
Lâm Nhất giơ tay lên chạm vào mi tâm, không trả lời, trên người lại hiện lên một tầng quang mang màu vàng, đột nhiên chui xuống dưới lòng đất.
Trần Luyện Tử hơi bất ngờ, lập tức lắc đầu, không cho là đúng nói:
- Chớ để chậm trễ thời gian, ngũ hành độn pháp ở đây vô dụng.
Lâm Nhất cả người độn xuống được một nửa, lại một trận hào quang lóe lên, lập tức nhảy lên mặt đất, tán đi hào quang trên dưới, chẳng hề để ý nhún vai nói:
- Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của Lâm mỗ, lệnh sư rốt cuộc đi đâu rồi.
Hắn vươn tay ra lấy Tử Kim Hồ Lô, không ngờ không coi ai ra gì uống một ngụm.
Lúc trước nhát gan muốn chạy trốn, hiện giờ lại ra vẻ huyền hư?
Trần Luyện Tử nhìn chằm chằm hành động của Lâm Nhất, trong thần sắc có chút nghi hoặc. Nghe nói Lâm Nhất này rất khó đối phó, nhưng lại chưa từng chính diện giao phong. Hai vị sư đệ tuy có kiến thức, nhưng cũng không nói rõ được. Mà lúc này người được gặp, lại khác một trời một vực với lời đồn. Hắn thấy mọi người đã bày trận thế chờ quân địch, nghĩ nghĩ rồi nói:
- Gia sư đã dẫn theo cao thủ Thiên Hoang tới Tam Giới trên Cửu Thiên tháp rồi, chúng ta ở đây.
Lâm Nhất thở ra hơi rượu, lại cười nói:
- Ha ha! Không cần nhiều lời, Lâm mỗ đã biết được biết rồi, các ngươi trên đường vừa hay gặp thần thạch dễ đào, há có thể không thấy tiền nảy lòng tham mà giết người cướp bóc.
Trần Luyện Tử quay đầu lại nhìn hố đá bên dưới, cùng với thi hài phân tán xung quanh, hỏi vặn:
- Ngươi trừ phỏng đoán vô cớ ra thì còn biết gì nữa?
Lâm Nhất theo tiếng nói:
- Lâm mỗ còn biết ngươi vừa rồi nói sai một câu.
Trần Luyện Tử nhíu mày. Một người trẻ tuổi tu vi cao cường như vậy, thần thái thoải mái hơn nữa lại thong dong tự nhiên, nhưng lời nói ra lại khó có thể nắm bắt, rất có mấy phần bí hiểm lão khí hoành thu. Mà dù vậy thì sao, nhân số quá cách biệt. Khai Dương Tử thấy Trần Luyện Tử quá mức cẩn thận, không nhịn được nói:
- Đối địch với gia sư, chắc chắn chỉ có đường chết.
Thiên Quyền Tử thì híp mắt lại, nhắc nhở:
- Sư huynh! Người này từng khiến hai vị Ma Tôn phải thúc thủ vô sách, phải cẩn thận.
Có lẽ là đã nghiện rượu rồi, Lâm Nhất thu hồi tiểu hồ lô, không chút để ý nói tiếp:
- Cửu Huyền và Lâm mỗ kết thù kết oán rất sâu, môn hạ đệ tử của hắn lại há có thể không đếm xỉa đến. Lại thêm sư huynh đệ các ngươi cấu kết với nhau làm việc xấu, hại hai vị huynh đệ của ta. Thử hỏi, với nhau có tính là oan gia không?
Trần Luyện Tử kinh ngạc, thầm hừ một tiếng, đánh mắt ra hiệu, nói:
- Một khi đã như vậy...
Vừa rồi nói mấy câu dong dài, đơn giản là muốn thăm dò ý đồ đến của Lâm Nhất. Nếu đã bất thiện, chỉ có dưới tay thấy chân chương. Mà hắn vừa lên tiếng, tình hình xung quanh đột biến.
- A
Khai Dương Tử căn bản hoàn toàn không phòng bị, nháy mắt đã biến mất trong một đoàn liệt diễm quỷ dị. Tiếng kêu thảm thiết vang lên rồi im bặt, hôi phi yên diệt.
- Bùm.