Vô Tiên - Chương 2312:
Nguyên Tín Tử tinh thần phấn chấn, vừa muốn ra lệnh, lại hừ một tiếng, cũng không quay đầu lại đuổi theo. Đám người Lịch Túc thì yên tâm thoải mái, ai nấy đi sau.
Tu sĩ không có pháp lực tu vi, giống như con cá rơi vào trong lưới, có giãy dụa thế nào cũng không thoát được trói buộc. Hiện giờ cuối cùng cũng có thêm mấy phần tự nhiên, đi đường cũng thoải mái hơn rất nhiều. Mà khi xuyên qua hoang mạc, vẫn phải mất ba canh giờ. Bảy bóng người thả chậm thế đi.
Cuối cát vàng là một mảng đồi núi nhấp nhô kéo dài. Vốn nên là nơi hoang vắng, không ngờ trong đá vụn mọc đầy cỏ dại. Từ xa nhìn lại, giống như phủ lên một lớp xanh đậm. Chỉ đường cho mọi người chính là sắc thái bất đồng này.
Một nhóm bảy người lần lượt hạ xuống, đều thần sắc vui vẻ. Liên tiếp vượt qua sự tra tấn của băng hỏa lưỡng trọng thiên địa, lại trải qua một phen hắc ám yên lặng và sơn băng địa liệt xoay chuyển, trước mắt cảnh tượng màu xanh lục tầm thường này liền lộ ra cảnh đẹp ý vui, cũng khiến người ta thoát khỏi một lần nôn nóng và bất an.
Lâm Nhất cúi người, phất tay áo rồi giơ tay phải lên.
Một gốc cỏ dại nho nhỏ nằm giứa ngón tay, thoạt nhìn thì non mềm yếu ớt, lại lộ ra sinh cơ tươi mát hơn nữa lại rắn rỏi.
Lâm Nhất thần sắc ung dung, hai mắt thâm trầm. Mà chỉ trong nháy mắt, cỏ nhỏ không ngờ lập tức héo rũ, cũng hóa thành hư vô trong vắng lặng. Hắn hơi giật mình, lập tức ống tay áo phẩy nhẹ rồi chắp tay sau lưng, chậm rãi xoay người nhìn ra sau. Dưới ánh mặt trời mờ nhạt, xung quanh vẫn hoang vắng như cũ. Mà một mảng xanh đậm dưới chân, tất cả giống như từ đó bất đồng. Giống như Thiên Ma kết giới năm đó, có biến hóa của âm dương tứ cực ngũ hành, liền có vài cọng liễu sinh trưởng.
Nguyên Tín Tử dạo qua một vòng trên đồi núi phủ kín cỏ dại, ngạc nhiên nói:
- Ồ! Hình như có khí cơ.
Đám người Lịch Túc mặc dù trong lòng có khúc mắc, mà nghe hắn nói vậy, vẫn gật đầu công nhận, đều nhìn phía trước.
Từ đây về phía trước là một sơn cốc không nhìn thấy điểm cuối. Bên trong Mơ hồ, có khí cơ thản nhiên tỏa ra.
- Lâm tôn! Để tại hạ dò đường.
Nguyên Tín Tử biết mình không sai phái được đám tiểu bối kia, rất dứt khoát lên tiếng rồi chạy về sơn cốc phía trước. Mà thái độ khác thường của hắn cũng làm gương cho binh sĩ, khiến đám người Lịch Túc có chút bất an, vội vàng đuổi theo.
Lâm Nhất không nghĩ nhiều, chậm rãi theo sau.
Liên tiếp xuyên qua mấy đạo sơn cốc, cũng không có phát hiện gì. Mà càng về phía trước, khí cơ như có như không đó dần dần trở nên nồng đậm. Trên sơn lĩnh xung quanh giống như là cảnh sắc đầu mùa xuân. Bên trong hoang vu và lạnh lẽo, tô điểm từng mảng xanh nhạt.
Nếu Nguyên Tín Tử đã đi đầu mở đường, tất nhiên phải từng thời từng khắc lưu ý động tĩnh xung quanh. Chỉ là địa hình không rõ hơn nữa thần thức bị ngăn trở, đành phải cố tiến lên mấy trăm trượng mới có thể tiện thăm dò và ứng đối. Trong bất chi bất giác, hắn một mình đi xa dần. Đám người Lịch Túc tuy không cam lòng tụt lại, nhưng nhất thời đuổi theo không kịp.
Chỉ có Lâm Nhất là thong dong điềm tĩnh.
Cứ Như vậy nửa ngày trôi qua, Lâm Nhất ngừng lại trước một vách đá. Bên trong sơn cốc, chỉ còn lại một mình hắn. Đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc thì tranh nhau đi, đã sớm không thấy bóng dáng. Mà bản thân hắn cũng không để ý, thong dong điềm tĩnh nhìn xung quanh.
Theo hai bên vách đá nhìn lại, mỗi bên đều có lỗ thủng, giống như khe núi, lại giống như hẻm núi, hơn nữa đều uốn lượn khúc chiết mà hướng đi không rõ.
Lâm Nhất hơi quan sát, đi về phía bên phải. Khi hắn lại vòng qua lỗ thủng dài hơn mười dặm, khí cơ nồng đậm hơn ập tới, có người cao giọng kêu cứu:
- Lâm tôn.
Đây là hẻm núi cực lớn, rộng hơn mười dặm hơn nữa dài ngắn khó lường. Hai bên có núi cao chót vót, ở giữa thì tràn ngập khí cơ nồng đậm.
Đương nhiên, ngoài vài dặm còn có hố đá quái dị, một đống tử thi ngổn ngang, hơn hai mươi cao thủ Động Thiên còn sống cùng với năm người bọn Lịch Túc đang quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Nguyên Tín Tử thì thân hãm vòng vây, thần sắc tuyệt vọng. Trong lúc hắn kêu cứu, mọi người đều theo tiếng nhìn tới.
Lâm Nhất bước đi chậm chạp, thần sắc hơi kinh ngạc. Nơi này sao lại có một nhóm cao thủ Động Thiên?
Có điều, trong số đối phương có ba người nhảy ra.
Trong đó là một nam tử râu đen, tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn, ngạc nhiên thất thanh nói:
- Ngươi là Lâm Nhất?
Hai người trung niên còn lại đều là cảnh giới Động Thiên sơ kỳ đại thành, cũng nhận ra Lâm Nhất, đều không dám chậm trễ, vội vàng phất tay ra hiệu cho xung quanh. Hơn hai mươi tu sĩ Động Thiên lập tức phân ra một nửa nhân thủ, còn lại thì vẫn bao vây đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc.
Lâm Nhất quan sát ba người trung niên đó, ánh mắt lại lướt qua bốn phía, không khỏi nhếch miệng cười cười, không đáp mà hỏi ngược lại:
- Trần Luyện Tử, Thiên Quyền Tử, Khai Dương Tử, ba người các ngươi không đi theo Cửu Huyền, ở đây làm gì? Không phải là vì Lâm mỗ chứ.
Hắn lắc đầu, tiếp theo chắp tay sau lưng, rất thong dong tiến về phía trước.
Ba người trung niên đó chính là ba đệ tử của Cửu Huyền. Hơn mười cỗ tử thi nằm trên đất là tu sĩ các nhà đến từ Hồng Hoang. Về phần đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc, chỉ do mắt mù đâm quàng vào ổ tặc.
Trần Luyện Tử nhìn Lâm Nhất đang chậm rãi đến gần, không khỏi nheo mắt. Hắn không trả lời, miệng mấp máy mấy cái. Trong chớp mắt, ở bên cạnh tính cả hai vị sư đệ, đã có mười bảy mười tám vị cao thủ Động Thiên tụ tập. Năm vị tu sĩ Ma thành bọn Lịch Túc thì không ai hỏi đến, đều quỳ thành một dãy trên mặt đất mà thần sắc hoảng sợ. Nguyên Tín Tử thì vẫn bị sáu người vây quanh, không dám vọng động.
- Lâm Nhất.
Trần Luyện Tử thấy Lâm Nhất càng đi càng gần, vội vàng giơ tay lên tiếng.
Lâm Nhất chậm rãi dừng lại, không để đối phương nói tiếp, hất cằm, nói:
- Các ngươi không phải là vì Lâm mỗ mà đến, tiếc rằng oan gia ngõ hẹp, ha ha.
Nụ cười lạnh lùng.
Trần Luyện Tử thần sắc ngưng trọng, giơ tay lên phất về phía trước.