Vô Tiên - Chương 2311:
Khi ngọc đài rời khỏi mặt hồ lao về phía thiên khung, Càn Khôn khác lạ trong ánh sáng chói mắt.
Chỉ trong nháy mắt, một trận hào quang lấp lánh, theo đó bảy bóng người ngã ra. Ai nấy đều không kịp quay đầu lại nhìn xung quanh, nhất nhất từ trong không trung rơi xuống.
Đây là một mảng hoang mạc, trước mắt là cồn cát và dốc đá. Mà dưới ánh mặt trời mờ nhạt, xa xa dường như có đồi núi nhấp nhô.
Lâm Nhất thuận thế hạ xuống một cồn cát, cát mịn dưới chân bị giẫm ra một cái hố nông. Mà theo pháp lực trong cơ thể hắn vận chuyển, thân hình chậm rãi bay lên ba.
Đúng vào lúc này, mấy bóng người lần lượt đi tới. Trong đó Nguyên Tín Tử sau khi rơi xuống đất tái lăng không nhảy lên cao mấy trượng, kinh hỉ nói:
- Đã có một thành thần thức và tu vi rồi.
Đám người Lịch Túc cũng có phát hiện, đều cảm thấy may mắn không thôi. trong những ngày tu vi bị giam cầm, mỗi khi tai nạn, giống như phàm nhân suy nhược lại bất lực. Trước mắt tuy chỉ hơi có khôi phục, mà pháp lực thần thông đã có thể dùng.
Nguyên Tín Tử cách mặt đất bảy tám trượng, lại rơi xuống, không cho là đúng nói:
- Bằng vào cái này có thể tự bảo vệ mình mình, dùng để đi đường cũng dư thừa.
Hắn dừng ở bên cạnh Lâm Nhất, ngón tay chỉ về phía xa:
- Ngoài ngàn dặm hình như có ốc đảo. So với các giới trước thì Cảnh Tiêu thiên của Cấm Tiện giới tầng năm này có thể nói là tình hình tốt hơn! Lịch Túc, dẫn người dò đường.
- Hừ! Thứ cho không thể tòng mệnh!
Nguyên Tín Tử vừa dứt lời, liền có người kháng mệnh không nghe? Hắn xoay người quát lên:
- Ngươi dám...
Ngoài mấy trượng, năm người xếp thành hình chữ nhất, hơn nữa vẻ mặt giận dữ, đúng là tư thế cùng chung mối thù. Lịch Túc cầm đầu vẫn có chút sợ hãi, nhưng không để ý tới Nguyên Tín Tử, mà là kiên trì giơ tay về phía Lâm Nhất:
- Nguyên Tín Tử thân là trưởng bối, lại dồn chúng ta vào sinh tử mà không để ý tới, cũng có cử chỉ qua sông đoạn cầu, bỏ đá xuống giếng. Hơn nữa năm lần bảy lượt, há có thể không khiến người ta lạnh lòng? Xin Lâm tôn minh giám, năm người chúng ta thật sự không muốn nghe theo sai phái của hắn nữa.
Lâm Nhất không để ý đến tiếng cãi nhau đằng sau, chỉ nhấc chân chậm rãi giẫm xuống cát.
Đúng như lời Nguyên Tín Tử nói, Lâm Nhất cũng đã khôi phục thần thức và tu vi, lại không phải là một thành, mà là chừng ba thành. Nguyên do có thể là do nhất thể tam tu.
Mà nơi này đã có hoang mạc, cũng có ốc đảo, đúng là tình hình tốt hơn sao?
Nguyên Tín Tử không ngờ mấy tiểu bối Phạm Thiên dám giáp mặt chống đối, nhất thời chán nản, giơ tay lên chỉ, sắc mặt lập tức trắng bệch. Mà năm người đối phương tuy vẻ mặt nao núng, lại vẫn đứng tại chỗ không chút nhượng bộ. Lớn mật Như vậy, có chỗ dựa gì?
- Lâm tôn.
Lịch Túc thấy Nguyên Tín Tử thần sắc bất thiện, vội vàng lại gọi một tiếng.
- Tranh đến tranh đi, chẳng qua là xuất phát từ chấp nhất. Là phúc hay họa, lại không liên can tới thiên đạo mệnh số. Nhìn thì thì là nhân quả tuần hoàn, lại đều ở trong niệm khởi niệm diệt. Ai còn nhớ được bản ngã ở đâu.
Trong tiếng tẩm bẩm, Lâm Nhất chậm rãi xoay người lại, nhưng không đề cập tới hai bên ai đúng ai sai, mà là chỉ nói mấy chữ:
- Làm theo điều mình cho là đúng!
Lịch Túc thở phào, trao đổi ánh mắt với đồng bọn. Hơn nữa bất kể Lâm tôn lẩm bẩm là có ý gì, ít nhất thì một câu cuối cùng cũng là chính xác. Làm theo điều mình cho là đúng, vậy không cần phải nghe lệnh của Nguyên Tín Tử nữa. Hắn va bốn vị đồng bạn đồng thanh nói:
- Tuân mệnh!
Nguyên Tín Tử hạ ngón tay đã cứng ngắc xuống, lập tức phẫn nộ phất tay áo không nói gì. Trước khi đi, mình vẫn là trưởng lão quản sự có mấy chục thuộc hạ. Hiện giờ hành trình mới được hơn nửa, liền đã thành người cô đơn. Quả nhiên...
Lâm Nhất nhìn nhìn Nguyên Tín Tử, nhẹ nhàng bâng quơ nói tiếp:
- Những tiểu bối này trong tháp đi không được bao xa, có thể sống tới giờ đã là không dễ, ngươi việc gì phải quá mức hà khắc.
Năm người bọn Lịch Túc thần sắc cảm kích, Nguyên Tín Tử thì cúi đầu không nói.
- Ồ. Thiếu chút nữa thì quên mất.
Lâm Nhất giống như đột nhiên nhớ tới gì đó, nói tiếp:
- Nghe nói, chậm thì vài ba mươi năm, lâu thì mấy chục hơn trăm năm mới có thể thoát thân khỏi tháp. Nguyên Tín Tử, ta lại hỏi ngươi.
Nguyên Tín Tử ưỡn ngực, mặt nặn ra một nụ cười, miễn cưỡng nói:
- Lâm tôn cứ hỏi, ta biết sẽ nói. Lâm Nhất hỏi:
- Nếu không thể một đường vượt giới mà qua, vậy thì làm thế nào để thoát thân khỏi tháp.
- Cái này không khó, chỉ đợi các cao nhân vượt tháp mà qua, cấm chế trong tháp sẽ tự mở ra, người sống sót sẽ có thể thoát thân.
Nguyên Tín Tử không cần nghĩ ngợi đáp lại một câu, lại giương mắt nhìn chung quanh, nói tiếp:
- Quan tạp của giới này tên là Cảnh Tiêu đình, vẫn không rõ ở đâu. Hiện giờ hành trình đã quá nửa, không nên chậm trễ.
Lâm Nhất gật đầu, thản nhiên cười nói:
- Lời nói có lý!