Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2310:

Không nói đến bản tính của Nguyên Tín Tử này như thế nào, ít nhất cũng khôn khéo, biết đầu cơ, hơn nữa gặp thời quyết đoán, đồng thời còn có chút thù dai. Hắn vẫn canh cánh trong lòng sự bất kính của mấy vị tiểu bối, lại vì cố kỵ mà không thể phát tác, hiện giờ cuối cùng cũng đợi được cơ hội, sao còn thủ hạ lưu tình. May mà đám người Lịch Túc thu hoạch cũng phong phú, đành phải nhịn đau cam chịu số phận.

Đối với điều này, Lâm Nhất không muốn hỏi đến, một mình đứng lặng bên hồ một lát, Thiên Sát Lôi Hỏa trong cơ thể đã theo pháp lực hộ thể trải rộng toàn thân. Sau đó, hắn nhấc chân đi vào trong hồ, Vừa đi được vài bước, cả người liền trầm xuống. Hắn nín thở ngưng thần, tiếp tục tiến về phía trước.

Chỉ một lát sau, đám người Nguyên Tín Tử đã lần lượt đi theo xuống nước.

Lâm Nhất có Thiên Sát Lôi Hỏa và pháp lực hộ thể, cũng không sợ âm hàn thấu xương trong nước. Mà lúc này nơi này, Tị Thủy quyết và các loại độn pháp cùng với thần thức tu vi đều không có tác dụng. Hắn đành phải chân giẫm đáy hồ, chậm rãi tiến về phía trước.

Không bao lâu sau, người đã xuống dưới nước hơn mười trượng. Hắc ám vô biên ập tới, trong nhất thời thiên địa mờ mịt!

Lâm Nhất thế đi không ngừng, dần dần đi vào sâu trong đáy hồ. Nguyên Tín Tử và sáu người bọn Lịch Túc theo sau, ở trong âm hàn tìm phương hướng.

Một nén nhang trôi qua, chắc đã đến phía dưới ngọc đài.

Lâm Nhất ngừng lại, ngẩng đầu nhìn lên. Nơi thị lực có thể đạt tới là một mảng hỗn độn. Quang mang của Huyễn Đồng chiếu ra, thoáng chốc đã xuyên thấu huyền thủy đen trầm.

Chỉ thấy trên mấy trăm trượng, có ánh mặt trời lấp lánh cùng với ngọc đài di động.

Lâm Nhất không do dự nữa, hai chân dùng sức, cánh tay gạt nhanh, liền muốn muốn cường hành trồi lên, lại ngoài ý muốn cúi đầu quan sát. Chỗ đặt chân vừa rồi hình như có gì đó khác thường, lại vì có Thiên Sát Lôi Hỏa hộ thể mà xem nhẹ. Có điều, trong Huyễn Đồng, dưới cát đá trầm tích thật dầy đó có thể thấy được một dòng hồng quang nhỏ bé yếu ớt nhỏ bé yếu ớt đang lấp lánh.

Đáy hồ sâu mấy trăm trượng này có cái gì?

Thân hình Lâm Nhất hạ xuống, khi chạm đất, chân đá ra. Cát đá trầm tích bị khuấy cho tách ra. Hắn thừa cơ lặp lại động tác, trong nháy mắt không ngờ đào ra một cái hố sâu vài thước. Không còn thứ gì che đậy, có thể thấy được một mảng huyền băng màu đen lẳng lặng nằm ở đáy hồ. Mà càng quái dị hơn là, một dòng hồng quang nhỏ bé yếu ớt hơn nữa lại rõ ràng đó từ trong chiếu ra, giống như huỳnh hỏa trong đêm, nhỏ bé nhưng lại tồn tại, hơn nữa lộ ra khí cơ khác thường.

Cái gì vậy?

Trong hai mắt Lâm Nhất Huyễn Đồng lấp lánh, cúi người xuống, cũng vươn tay được phủ ánh lửa ra chộp tới. Huyền băng cứng rắn, lại khó cản được uy của để lôi hỏa, khiến cho mặt đất thoáng chốc tách ra vài khe hở. Hắn dựa thế dùng sức đâm sâu vào hơn thước, lại đột nhiên rút lên.

Rắc.

Theo một tiếng vang, huyền băng cứng rắn trong nháy mắt vỡ ra ngăm đen lỗ thủng đen xì, hơi nóng từ trong trào ra, không ngờ khiến cho huyền thủy ở xung quanh nhộn nhạo.

Lâm Nhất nhấc chân đá mấy khối đá vụn đi, lại giậm mạnh xuống, lập tức phá hỏng lỗ thủng kia rồi lui về phía sau hai bước, ngưng thần quan sát vật trong tay. Trên tay hắn đang cần một cột đá to bằng cánh tay, dài bốn năm thước, lửa đỏ loá mắt, trong suốt như ngọc, cũng tỏa ra khí cơ mãnh liệt bức người.

- Hỏa... Ngọc...

Đúng lúc này, Nguyên Tín Tử và đám người Lịch Túc bị ánh lửa hấp dẫn, lần lượt đi tới gầm. Nguyên Tín Tử ngạc nhiên lên tiếng, lại bị huyền thủy ngăn cách mà đứt quãng. Hắn đứng lại cách vài thước, lại khoa chân múa tay truyền âm nói:

- Lâm tôn! Đây là Huyền Băng Hỏa Ngọc là chí bảo cực âm cực dương, rất hiếm có.

Hỏa Ngọc? Thứ tốt! Bên trong cực âm, không ngờ ẩn chứa cực dương. Thiên địa hỗn độn và âm dương tạo hóa, không ngoài như thế!

Trong lòng Lâm Nhất giống như có linh quang chợt lóe, lại giống như lưu tinh lóe lên mà không thể nắm bắt. Hắn hơi giật mình, thuận thế thu hồi hỏa ngọc trong tay. Theo hào quang biến mất, bốn phía trở về tăm tối trầm tịch.

Nguyên Tín Tử trố mắt nhìn một lát, dường như có chút mất mát, sau đó tìm kiếm trong bóng đêm. Sau đó năm người bọn Lịch Túc cũng đi xoay chung quanh, ai nấy cõi lòng đầy chờ mong. Cứ như vậy có lẽ có thể tìm được, nhưng muốn phá băng cầu ngọc, chỉ dựa vào âm hỏa phù hộ thể thì chỉ sợ rất khó.

Lâm Nhất không hề trì hoãn, huy động cánh tay ra sức vỗ lên mặt nước, sau đó chậm rãi trồi lên trên. Đám người Nguyên Tín Tử thấy thế, chỉ sợ sinh biến, đành phải từ bỏ ý định niệm đầu, ai nấy quạt nước bay lên.

Huyền thủy có cách nói lông rơi không nổi, người đi trong đó khó khăn thế nào không cần nghĩ cũng biết. Nặng nề di động, từ trên xuống dưới, rồi từ dưới lên trên, mất hết một ngày một nhóm bảy người mới lần lượt đến mặt hồ. Mà trên cao ngọc đài, muốn cách không bò lên cũng khó. Lâm Nhất đi lên mặt hồ, hai tay lấp lánh long văn màu vàng, lập tức dựa thế đập ngang, không đợi huyền thủy nổi lên, người hắn đã nhảy lên, trong nháy mắt đã nhảy lên thạch đài bạch ngọc bồng bềnh. Hắn chưa đứng vững, lập tức đã được bao phủ trong ánh mặt trời sáng ngời. Lúc này giống như khốc hàn hồi xuân, pháp lực trì trệ hồi lâu trong cơ thể cuối cùng cũng có dấu hiệu vận chuyển tự nhiên.

- Nhân vật trưởng bối, há có thể qua sông đoạn cầu.

Lâm Nhất vẫn đang cảm thụ chỗ bất đồng, bên cạnh Bùm một tiếng có một bóng người ngã xuống.

Vị nhân vật trưởng bối kia không phải người ngoài, chính là Nguyên Tín Tử. Hắn mang theo may mắn may mắn lên, căn bản chẳng buồn để ý tới động tĩnh phía dưới, chỉ lo ngẩng đầu nhìn lên rồi kinh ngạc nói:

- Đã đến Lang Tiêu đài, nhưng làm thế nào để vượt giới.

Lâm Nhất đứng bên cạnh ngọc đài cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy trên mặt hồ, năm người bọn Lịch Túc vẫn đang giãy dụa, trong đó có một vị rõ ràng bị đạp một cước, trên mặt vẫn còn mang theo dấu chân. Mà Nguyên Tín Tử chính là mượn sức hắn, có thể thoải mái vây.

Hay cho qua sông đoạn cầu!

Nhưng có cơ hội, thế gian này ai không giẫm lên người khác.

Ống tay áo Lâm Nhất rung lên, một đạo hào quang màu trắng tụ thành cột đột nhiên bay ra, Năm bóng người phá nước bay lên, trong nháy mắt đã ngã xuống thạch đài bạch ngọc. Hắn lại chắp tay sau lưng, đám người Lịch Túc lập tức không còn trói buộc. Mà năm người vừa được cứu lên, ai nấy đều nhảy dựng, hầm hầm nhìn Nguyên Tín Tử.

Nguyên Tín Tử như có phát hiện, lui về phía sau hai bước, bất ngờ nói:

- Há dám dĩ hạ phạm thượng.

Đồng thời, thạch đài bạch ngọc đột nhiên rung động. Mọi người chẳng lo cãi nhau nữa, đều thần sắc khẽ biến. Chỉ trong nháy mắt, ánh mặt trời đột nhiên đại thịnh, tiếng gió gào thét.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free