Vô Tiên - Chương 2309:
Bên trong sơn cốc.
Bảy người dần dừng bước xếp thành một hàng, cúi đầu xem xét rồi lại ngẩng đầu lên nhìn.
Cạnh chân có nước, xanh biếc thấy đáy, lại giống như ngưng trệ, không có sóng, không có ánh sáng. Từ đây mà nhìn, một mảng hồ nước phạm vi hơn mười dặm lẳng lặng nằm trong sơn cốc.
Mà giữa hồ nước quỷ dị này là một thạch đài bạch ngọc, có cầu thang rộng hơn mười trượng, cao hai ba trượng vờn quanh, lặng lặng bồng bềnh trên mặt hồ. Không ngờ có một tia sáng mặt trời chiếu xuống, khiến cả tòa ngọc đài lấp lánh rực rỡ!
Nguyên Tín Tử quan vọng một lát, khẳng định:
- Trên ngọc đài đó tất có pháp trận vượt giới.
Đám người Lịch Túc cũng thầm công nhận, lại không ai lên tiếng, lui lại mấy bước.
Nguyên Tín Tử vừa chuyện sai người dò đường, lại thấy chỉ có sáu thuộc hạ đều trốn ở bên cạnh Lâm Nhất, hắn đành phải thầm hừ một tiếng, đi qua đi lại bên hồ, rất nóng lòng muốn thử.
Lâm Nhất thì yên lặngquan sát hồ nước và ngọc đài ngoài hơn mười dặm.
Xa xa vẫn bao phủ trong bóng tối mờ mịt, cũng có tiếng sấm loáng thoáng truyền đến, giống như hỗn độn bắt đầu mà biến số vô cùng, lại manh mối khó lường. Chỉ có ánh mặt trời từ trên cao trút xuống giống như một đường sinh cơ trong hoang vu và bóng đêm.
Lang Tiêu đài, cùng với hồ nước, chắc không phải là điểm cuối của giới này, mà là ở trong cấm chế xung quanh, cũng không phải không có ngụ ý. . .
Có tiếng nước vang lên, Nguyên Tín Tử đã không nhịn được bước vào trong hồ. Mà hắn vừa chạm vài, đột nhiên nhảy lại lên bờ. Chỉ một thoáng ngắn ngủi, vạt áo hắn đã phủ một tầng băng mỏng. Hai chân hắn giậm mạnh, vẫn rùng mình không thôi, kinh ngạc nói:
- Chẳng trách không sóng không gợn, thì ra trong hồ đều là huyền thủy.
Lịch Túc tò mò hỏi:
- Nguyên Tín Tử trưởng lão, huyền thủy là gì?
- Huyền băng chưa đông lại là huyền thủy. Mưa rơi xuống khắc chìm, cũng có uy thế đóng băng thần hồn. Hừ!
Nguyên Tín Tử lòng còn sợ hãi đáp lại một câu, mới phát giác là đang phân trần với một tiểu bối, thực sự cảm thấy hạ thấp thân phận, không khỏi hừ một tiếng, sau đó nói tiếp:
- Lâm tôn! Sâu trong đáy hồ này tất có huyền băng, cực kỳ hung hiểm.
Nếu muốn từ đây đi lên Lang Tiêu đài, cũng không dễ gì!
Hắn gạt đi miếng băng mỏng trên áo, nhìn Lâm Nhất.
Lâm Nhất bước lên trước hai bước, cúi người xuống, vén tay áo, vươn tay ra gạt nhẹ nước trong hồ.
Bọt nước bắn lên rồi lập tức chìm xuống, không có tiếng động cũng không có dấu vết. Mà hơi lạnh thấu xương lại truyền thẳng vào trong cơ thể, khí tức huyết mạch hơi đình trệ, cho dù là toàn bộ bàn tay cũng phủ lên một tầng băng sương hơn nữa cứng ngắc không chịu nổi!
Trong ánh mắt Lâm Nhất thần sắc khẽ động, nhẹ nhàng dùng sức nắm chặt quyền đầu. Chỉ trong nháy mắt, băng sương biến mất, ngón tay cứng ngắc đã khôi phục tự nhiên. Sau đó, hắn đứng thẳng dậy, quay sang đám người Nguyên Tín Tử nói:
- Đã biết không dễ thì cứ làm theo khả năng thôi!
Nguyên Tín Tử vẫn nhìn chằm chằm tay phải của Lâm Nhất, mà đối phương lại đã chắp tay sau lưng. Hắn hơi bất ngờ, lập tức thoải mái gật đầu nói:
- Lâm tôn chính là cao nhân, tất nhiên không sợ gian nguy...
Hắn còn chưa nói hết, lập tức chế nhạo đám người Lịch Túc:
- Tiểu bối các ngươi muốn vượt qua nước này, không khỏi không biết tự lượng sức mình.
Năm người bọn Lịch Túc không hé răng, đều có chút uể oải.
Nguyên Tín Tử giơ tay lên lấy ra mấy khối ngọc phù, không khỏi đắc ý nói tiếp:
- Còn đây là âm hỏa phù, có tác dụng khắc chế huyền băng, may mà bản thân dùng số tiền lớn để mua mấy khối đề phòng bất ngờ, ai ngờ ở đây lại có công dụng!
Đối với Ma thành tu sĩ mà nói, âm hỏa phù cũng không xa lạ. Trong phù này có khảm ba phần Ma Sát Âm Hỏa, có tác dụng phòng thân ngăn địch, lại vì giá trị và tác dụng hữu hạn, cho nên ít có người hỏi thăm, mà trước mắt lúc này là không như thường ngày.
Đám người Lịch Túc ánh mắt sáng ngời, vội vàng lấy lòng nói:
- Có thể bán lại không?
- Ha ha!
Tiếng cười của Nguyên Tín Tử có chút lạnh lùng, giống như đang mượn cơ hội để phóng thích oán hận, lại ra vẻ hào phóng nói:
- Có Lâm tôn ở đây, bản nhân há có thể giấu riêng. Một ngàn thần thạch.
- ...