Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2308:

Theo vệt sáng ở chân trời chiếu rọi tứ phương, hắc ám vốn có lại thêm hoang vắng trầm tịch không ngờ có thêm mấy phần khác thường. Là bất đồng giống như thương hải tang điền, hay là biến hóa Hỗn Độn khai thiên.

Lâm Nhất đang đăm chiêu, ở bên cạnh đã cãi nhau ầm ĩ. Hắn quay đầu nhìn về phía Nguyên Tín Tử và Lịch Túc, cũng không luận quen hay sơ, mà là thản nhiên nói:

- Còn sống đã không dễ rồi, biết quý trọng đi.

Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất lên tiếng, đành phải thu liễm khí diễm, lại không cho là đúng phân trần:

- Lâm tôn! Nếu còn sống là mừng, vậy lại càng không nên ủy khuất bản thân. Tiểu bối trong mắt không có tôn trưởng, nên nghiêm trị.

Lịch Túc vừa vội vừa giận, nói:

- Tại hạ chỉ là cảm khái mà thôi, đâu có nói gì bất kính.

Có vệt sáng ở chân trời, hoang vu xung quanh càng lộ ra vẻ tăm tối. Nhìn qua, giống như âm dương giằng co. Mà thiên kiếp có lẽ có gián đoạn, người với người tranh chấp lại không có điểm dừng!

Lâm Nhất trầm ngâm một lát, nói:

- Chẳng ai muốn khiến bản thân ủy khuất cả, quả thật là thế. Mà nếu không nhìn được thời cơ tiến thối, hơn nữa cùng hung cực ác không từ thủ đoạn, chẳng lẽ không phải nhân tính mất hết, bản tâm không còn à?

Lịch Túc chắp tay, cùng mấy đồng bạn bày ra tư thế lắng nghe dạy bảo.

Nguyên Tín Tử lại không chịu bỏ qua, nói:

- Lâm tôn! Những lời vừa rồi của ngươi cũng không đúng hết.

Phàm là tu sĩ, bất kể là ai cũng có thể vì đạo lý lớn mà tranh cãi ba ngày đêm, giờ này khắc này giờ này khắc này, Lâm mỗ cũng không có thời gian đàm kinh luận đạo! Lâm Nhất liếc Nguyên Tín Tử, khẽ hừ một tiếng, nói:

- Nguyên Tín Tử, ngươi chẳng lẽ coi lời nói của Lâm mỗ như gió thoảng bên tai à?

- Lâm tôn có ý gì.

Nguyên Tín Tử ngẩn ra.

Lâm Nhất như không để ý tới, tay áo chắp sau lưng, nhấc chân bước về phía chỗ cao của gò đá, sau khi phân biệt phương hướng thì bước đi thật nhanh.

Năm người bọn Lịch Túc không dám chậm trễ, vội vàng đi theo.

Nguyên Tín Tử vẫn vuốt râu trầm tư, trên mặt xuất hiện một tầng bóng ma.

Một nhóm bảy người đi trong sơn cốc và hoang mạc cô quạnh. Tuy nói vừa gặp một hồi kiếp nạn bất ngờ, lại không phải đi lung tung nữa. Trong bóng tối mờ mịt, ánh sáng chính là phương hướng!

Lại tiếng nổ ù ù từ trong sơn cốc phía trước cuồn cuộn vang lên, lập tức đất rung núi chuyển, khói bụi mù mịt, cuồng phong gào thét.

..

Đường đi bị ngăn cản, bảy người đành phải dừng chân quan vọng trên sườn núi ngoài trăm dặm, mặc dù sớm có kiến thức, lại vẫn lâm vào sợ hãi không thôi. Đó chính là âm dương diễn sinh à? Trong đó có lẽ có huyền cơ khó lường, nhưng nhiều hơn là một loại thần kỳ của thiên địa biến hóa.

Trước mặt trở nên yên tĩnh, bảy người tiếp tìm tiến về phía trước.

Đi chưa xa, Lịch Túc đột nhiên rời khỏi triền núi chạy xuống, sau đó thì quay lại, trong tay có thêm một vật, nói với mọi người:

- Xem này.

Lâm Nhất liếc qua, dưới chân không ngừng. Mấy người còn lại, tính cả Nguyên Tín Tử cũng đều bộ dạng không muốn nói gì.

Lịch Túc nhặt về một thanh phi kiếm, bên trên ấn ký thần thức vẫn còn. Không cần nghĩ nhiều, tất là pháp bảo tu sĩ đi ngang qua nơi này gặp nạn để lại. Hắn phẫn nộ lắc đầu, tiếp tục tiến về phía trước.

Nguyên Tín Tử có chút rầu rĩ không vui, một mình đi ở phía sau. Khi nỗi lòng dần dần bình phục, người mới có thêm mấy phần tinh thần, Hắn nhìn xung quanh, không khỏi thần sắc ngưng trọng, ngạc nhiên nói:

- Nơi hoang vắng như vậy không ngờ có mưa.

Chỉ thấy trong sơn cốc vừa phát sinh dị biến, dần dần bốc lên mây mù màu trắng, không ngờ có âm hàn ùa tới, lập tức âm dương giao hội mà phong vân xoay tròn, sau đó trút xuống giọt nước mưa, tí ta tí tách, một mảng hoang vắng khô cạn phía dưới lập tức trở nên ướt át. Sau đó, giống như có sinh cơ ngo ngoe nảy mầm. Mà chỉ trong nháy mắt lại trời quang mây tạnh.

Một nhóm bảy người ngạc nhiên đứng lặng trên sườn núi.

Lâm Nhất quan vọng một lát, trong hai mắt hào quang chớp động. Sau đó, hắn quay đầu lại nhìn về phía mọi người sau lưng.

Nguyên Tín Tử như có phát hiện, vội vàng không bỏ lỡ thời cơ chắp tay.

Lâm Nhất cười nhạt như có như không, xoay người đi tiếp.

Nguyên Tín Tử tự dưng thở phào, dưới chân cũng dần dần nhanh hơn.

Càng đi về phía trước, vệt sáng ở chân trời càng chói mắt. Bên trong những tiếng nổ vang liên tiếp, đoàn người chậm rãi vượt qua một ngọn núi. Theo trước mắt trở nên sáng tỏ trong suốt, ngoài trăm dặm hiện ra một sơn cốc cực lớn. Trong đó có mặt nước không ánh sáng, có ngọc đài bồng bềnh.

Có người vui vẻ nói:

- Lang Tiêu đài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free