Vô Tiên - Chương 2307:
Sau khi Lâm Nhất lên tiếng nhắc nhở, chỉ cảm thấy tiếng gầm rú kinh hồn điếc tai, lập tức dưới chân hẫng một cái, cả người rơi xuống.
Lúc này, cả sơn cốc đều đang rung chuyển, quay cuồng, bão cát cuồng liệt và đất đá bắn ra trong nháy mắt cắn nuốt tất cả.
Lâm Nhất rùng mình, đề thân bay lên, lại vẫn rơi thẳng xuống lòng đất. Hắn vội mà không loạn, vung tay đập ngang. Bùm một tiếng, một khối đá to ở gần người trong nháy mắt vỡ nát. Hắn dựa thế nhảy lên mà mũi chân điểm nhanh, lại cong người rồi đột nhiên bắn ra, nhảy lên trên hơn mười trượng.
Người ở chỗ cao, tình hình nguy cấp hơi giảm đi. Bốn phía vẫn là bão cát cuồn cuộn, đá vụn bay tứ tung, khiến người ta không biết ở đâu phải làm gì!
Trong hai mắt Lâm Nhất huyết mang lấp lánh, tình hình xung quanh lọt hết vào đáy mắt.
Sơn cốc vốn hoang vắng đó sớm đã thành một cái nồi sôi trào. Phía dưới không xa, từng bóng người bị nghiền nát, bị cắn nuốt. Có người vừa hét thảm, trong nháy mắt đã biến mất trong núi gào biển động.
Lâm Nhất không kịp kinh ngạc, thân hình đã rơi xuống, vội vàng đạp nhanh, từng khối đá bay lập tức biến thành mảnh vụn. Bản thân hắn thì lại bay lên, thừa cơ tìm chỗ trống mà đi, giống như nhấp nhô trong sóng to gió lớn.
Tất cả giống như trôi qua rất lâu, lại giống như rất ngắn ngủi. Tiếng rít gào trong thiên địa đột nhiên im lặng.
Khi Lâm Nhất đang mệt mỏi trốn tránh, dưới chân không có chỗ để dựa, hắn thừa cơ hạ xuống một gò đá nhô ra, lập tức lại vung tay áo phất đi khói bụi, sau đó mang theo mấy phần ngạc nhiên đưa mắt nhìn bốn phía.
Giống như mây đen tan đi, chân trời không ngờ có một tia sáng như nắng sớm. Dưới ánh sáng là hoang vắng mênh mông vô bờ. Mà thung lũng lúc trước phủ đầy đá vụn đã biến mất, thay vào đó là một gò đá cực to, còn có tiếng rên rỉ truyền đến...
Lâm Nhất rời khỏi chỗ, chậm rãi chạy về phía gò đá đó.
Bốn phía tuy bụi bậm lắng dần, cũng không thấy có dấu vết sơn băng địa liệt. Giống như vẫn vậy, không hề có chút biến hóa nào. Có điều....
Lâm Nhất vẫn ở ngoài hơn mười trượng, không nhịn được khẽ lắc đầu.
Bốn phía gò đá, mấy bóng người thất hồn lạc phách đang nằm. Nguyên Tín Tử từ trong một hốc đá đi ra, vẫn mang theo vẻ hoảng hốt sống sót sau tai nạn. Lịch Túc và bốn vị Phạm Thiên Phạm Thiên thì thở hổn hển nằm trên đất. Một nhóm hơn hai mươi người, không ngờ chỉ còn lại có mấy vị. Những người khác đề bị chôn vùi, sinh tử không cần nghĩ cũng biết!
Lâm Nhất chậm rãi đi tới gò đá. Hắn đối mặt với tình hình chật vật của mấy người, vẫn chưa lên tiếng, mà là thầm thổn thức.
Bất kể những tu sĩ Ma thành này sau khi quy thuận có trung thành hay không, không ai không phải là cao thủ tiên đạo tu luyện nhiều năm. Bốn mươi năm mươi tính mạng, không tới một tháng đã chẳng còn lại mấy. Đối với người lâm nạn mà nói, sinh tử khó lường! Mà đối với người còn sống mà nói, có lẽ là sớm có liệu định.
- Lâm tôn.
Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất đến gần, rất thống khổ gọi một tiếng, sau đó mới từ dưới đất lúc lắc đứng lên, lập tức phát giác bản thân không có gì đáng lo, vội vàng nói:
- Lâm tôn! Tại hạ hiểu rồi.
Đúng lúc này, đại địa lại rung chuyển.
Nguyên Tín Tử hoảng sợ, chẳng buồn nói tiếp, nhấc chân muốn nhảy lên, lại thấy Lâm Nhất vẫn đứng yêu tại chỗ bất động, hắn lập tức giật mình, xoay người trợn mắt nhìn về phía xa xa. Đồng thời, năm người sống sót bọn Lịch Túc đều vội vàng bò lên ngẩng đầu nhìn.
Ngoài mấy trăm dặm, tiếng nổ ầm ầm, khói bụi ngập trời, tình hình sơn băng địa liệt giống như lúc trước.
Cho dù là còn cách khá xa, vẫn khiến mấy người trên gò đá ngạc nhiên ngạc nhiên. Lâm Nhất tuy thần sắc vẫn trầm tĩnh, nhưng vẫn nhíu mày.
Cho đến nửa nén hương trôi qua, tiếng động lớn dần dần bình tĩnh. Mà một đạo sơn mạch ngoài mấy trăm dặm đã không còn bóng dáng, chỉ có hoang mạc ngang dọc.
Nguyên Tín Tử run rẩy kinh thán:
- Không ngoài suy đoán của tại hạ, nơi này giống như hỗn độn mà dị biến vô số. Chúng ta vừa hay bước vào trong biến hóa âm dương, thiếu chút nữa thì trở thành tế phẩm của thiên địa. Nhưng cũng may mà thấy được một hồi thương hải tang điền.
Hắn vuốt râu cảm khái một phen, lấy lại bình tĩnh, sau đó lui về phía sau vài bước, rất khẳng định nói tiếp:
- Lâm tôn! Chúng ta chỉ cần cẩn thận hơn, nhất định có thể hữu kinh vô hiểm!
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, có người căm giận bất bình nói:
- Hừ! Nếu đúng như suy đoán của trưởng lão thì sao lại chết thảm trọng như vậy.
Đây là đang trào phúng sự lỗ mãng và sai lầm của mình à? Nguyên Tín Tử sắc mặt trầm xuống, theo tiếng quát lên:
- Càn rỡ.
Ngoài mấy trượng, trên mặt Lịch Túc vẫn mang theo mấy phần thần sắc sợ hãi, mà trong cử chỉ lời nói lại bớt đi sự kính cẩn vốn có, hắn giơ tay lên chỉ về phía bốn người xung quanh, có chút bi phẫn nói:
- Chúng ta đều là người sống sót sau tai nạn, khó khăn lắm mới đi theo được Lâm tôn đến đây, trong nháy mắt chỉ còn sót lại có mấy người. Nếu không phải Nguyên Tín Tử trưởng lão khinh suất liều lĩnh, thì sao lại như vậy.
- Hừ! Người bước vào chuyến này, nên có giác ngộ vận mệnh vô thường. Muốn lừa mình dối người lại sống như thần tiên, vậy thì chạy về trong thâm sơn rừng già đi.
Nguyên Tín Tử trợn mắt, lời nói bất thiện. Hắn lại đi lên trước một bước, chỉ vào Lịch Túc, mặt mang theo sát khí quát lên:
- Ngươi ngay cả đạo lý sinh tử khó lường, cơ duyên do trời cũng không hiểu, nên rơi vào luân hồi, trở thành một phàm nhân thế tục, giống như phù du không thấy được xuân thu từ tối đến sáng mà vô tình, có được ngày này, còn cầu gì nữa.
Lịch Túc muốn tranh cãi, lại không biết nói lại thế nào.
Đúng như lời hắn nói, người bước vào chuyến này, sớm đã nhìn thấu thị phi, đạp phá sinh tử quan. Có lẽ có bất đồng về tính cách, nhưng không ai là hạng ngây thơ. Rất nhiều tranh chấp, không ngoài chấp nhất dục niệm mà thôi.
Lịch Túc không nghĩ nhiều, thấy Nguyên Tín Tử thần sắc bất thiện, hắn và bốn vị đồng bạn vẫn sợ, vội nói:
- Xin Lâm tôn chủ trì công đạo...