Vô Tiên - Chương 2306:
Bên trong vách tường hàn quang lấp lánh, cửa động cao ba trượng, rộng hơn hai trượng đó chỉ là một cái khe băng rất tầm thường. Mà dấu vết nó mở ra, cùng với hai chữ ngọc tiêu bên trên lại lộ ra mấy phần quỷ dị. Nhất là cửa động đen xì không rõ nông sâu đó cùng với sương lạnh trào ra, càng tăng thêm mấy phần khó lường và thần bí!
Đặc biệt là không ngờ có người từ trong động hiện thân, lại mang theo sát khí khó lường lui về phía sau rồi biến mất. Cửa động giống như biến thành một cái miệng máu, lộ ra răng nanh sắc bén và hung tướng khát máu.
Tình cảnh này, giờ này khắc này, ai còn dám tiến về phía trước một bước?
Lâm Nhất lại tay cầm kiếm quang năm thước, một cước đạp vào mép cửa động.
Ngoài hơn mười trượng, đám người Nguyên Tín Tử, Lịch Túc trố mắt quan vọng.
Lâm Nhất dưới chân hơi dừng lại, cũng không quay đầu, lắc mình nhảy vào trong cửa động, cũng thuận thế bổ kim kiếm trong tay ra. Lập tức hào quang lấp lánh, tiếng nổ chói tai. Hai bóng người bay ngược ra sau, bản thân hắn cũng lui liền mấy bước, va vào trên vách tường băng cứng rắn phía sau, thiếu chút nữa thì ngã ra ngoài động. Mà hắn gặp nguy không loạn, hai chân như mọc rễ, trường kiếm chỉ thẳng về phía trước, nhướng mày quát lên:
- Hai cao thủ Động Thiên trung kỳ, việc gì phải lén lút như vậy.
Ngọc Tiêu điện này kì thực chỉ là một vết nứt mà thôi, có chu vi chừng hơn trăm trượng, tuy có sương khói tràn ngập, cũng cửa to rộng mở. Mà bên trong băng điện cũng không có ai khác, chỉ có hai lão giả một trái một phải, cũng đều tay cầm phi kiếm mà thần sắc hơi kinh ngạc. Ngoài mấy chục trượng phía sau hai người, có một cửa động khác.
- Vì sao không đáp lại, chẳng lẽ đuối lý à?
Lâm Nhất thấy hai lão giả đó không lên tiếng, trường kiếm trong tay chỉ xéo, kim quang vù vù, khói lạnh dập dềnh, băng địa cứng rắn cũng bị chém ra một vết kiếm thật sâu. Hắn bước ra một bước về phía trước, lạnh lùng nói:
- Hai vị đầu tiên là cố lộng huyền hư, rồi dựa vào nơi hiểm yếu mà thủ, đơn giản là muốn đoạn tuyệt chuyến đi Cửu Thiên tháp của Lâm mỗ, có phải vậy hay không...
Dưới chân hắn tiến thêm một bước, sát khí bức người.
Hai lão giả giai vẻ mặt ngưng trọng, trao đổi ánh mắt với nhau. Một vị trong đó trầm ngâm một thoáng, nói:
- Ta chính là Phương Nguyên Tử, cùng Phương Minh Tử phụng mệnh làm việc. Lâm đạo hữu đừng ngại quay lại, để tránh tự hại mình.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, không cho là đúng châm chọc:
- Một là Phương Nguyên Tử, một là Phương Minh Tử, chỉ bằng hai người các ngươi liền muốn ngăn cản đường đi của Lâm mỗ, thật là buồn cười! Cửu Huyền lão nhân và tứ đại hậu kỳ cao thủ Động Thiên hậu kỳ cao thủ của hắn đi đâu rồi? Còn cả ba tên đệ tử không nên thân của hắn nữa.
Lão giả tự xưng Phương Nguyên Tử bỗng nhiên ngẩn ra, không khỏi quay đầu nhìn về phía đồng bạn. Lão giả còn cũng kinh ngạc không thôi, thất thanh nói:
- Ngươi... Ngươi sao mà biết được?
Lâm mỗ không chỉ biết có vậy, còn từng lãnh hội sự cáo già của Cửu Huyền. Lại không ngờ hắn vội vàng như vậy, phái ra nhân thủ mai phục giữa đường. Xem ra lão nhân đó là Tam Hoàng kinh, đã không từ thủ đoạn!
Lâm Nhất hừ lạnh một tiếng, căn bản lười chẳng muốn dong dài, trong hai mắt hàn quang chớp động, tiếp tục chậm rãi tiến lên, cả vú lấp miệng em nói:
- Lâm mỗ còn, mạng của hai người các ngươi không còn được lâu nữa.
Hai lão giả ngơ ngác nhìn nhau, thần sắc do dự.
Nguyên Tín Tử nhìn xung quanh, lặng lẽ thở phào, không đợi nhìn rõ tình hình xung quanh, mọi người đã động thân tiến về phía trước, hắn cũng vội vàng đi theo.
...
Cửa động của Ngọc Tiêu điện nhìn thì tầm thường, mà vào trong lại thiên địa khác hẳn.
Lâm Nhất vừa thấy cảnh vật trước mắt biến hóa, dưới chân không khỏi chậm lại.
Núi băng và gió lạnh đều biến mất, thay vào đó là một mảng hắc ám vô biên vô hạn. Không hề có một chút ánh sáng nào, cũng không có tiếng gió, chỉ có bóng đêm dày đặc như mực, và hoang vắng đá vụn dưới chân, khiến người không rõ nơi chốn mà ngỡ ngàng vô thố!
Nơi giống như hỗn độn này chính là Lang Tiêu thiên của Ngọc Long giới trong Cửu Thiên tháp sao?
Một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, lập tức lại xen lẫn với đá vụn đá bay, sau đó thì động tĩnh chậm rãi yên tĩnh.
Lâm Nhất xoay người nhìn lại, nơi mắt nhìn được tới, chỉ thấy một đám bóng người ở ngoài hơn mười trượng. Mà cửa động lúc tới đã sớm biến mất, xa xa vẫn là một mảng hỗn độn.
Tầng bốn của Cửu Thiên tháp này, thần thức không ngờ vô dụng?
Lâm Nhất thầm kinh hãi, vội vàng kiểm tra bản thân.
Thần thức vẫn có thể nội thị, lại không khác thị lực là mấy. Cho dù là tận hết khả năng, cũng chỉ nhìn ra được xa mấy chục trượng.
Tuy nói tu vi vẫn còn, nhưng lại khó có thể vận chuyển, giống như bảo kiếm vào vỏ, nhất thời không thể thi triển!
Lâm Nhất giơ tay lên, trong thần sắc có chút bất đắc dĩ. Kiếm quang năm thước loá mắt đã không còn, trở về Kim Long kiếm nguyên trạng, ảm đạm không ánh sáng.
Sau đó người tới cũng lần lượt phát hiện không ổn, ai nấy đều hô lên thất thanh.
- Ái chà! Thần thức tu vi đều vô dụng, chúng ta có khác gì phàm nhân đâu.
- Hoàn cảnh như vậy càng bất kham, làm thế nào để tiến về phía trước đây.
- Không được la hét, nghe Lâm tôn phân phó.
Đột nhiên đặt mình trong bóng tối, hơn nữa thần thức tu vi vô dụng, khó tránh khỏi khiến người ta tâm sinh hoảng hốt. Khi mọi người đang kêu la, Lâm Nhất thu hồi Kim Long kiếm, giơ tay lên sờ sờ mi tâm. Ấn ký ẩn chứa tu vi tam tu căn bản không hề có động tĩnh!
Một thân ảnh nghiêng ngả lảo đảo đi đến gầ, ngỡ ngàng nói:
- Lâm tôn! Giờ phải làm thế nào?
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, trong mắt có hai đạo quang mang tím đỏ chợt lóe rồi biến mất. Sau nháy mắt, tình hình bốn phía đều rõ ràng.
Nguyên Tín Tử ở ngay cách vài thước, nhìn thấy rõ ràng, cuống quít lui về phía sau hai bước, ngạc nhiên nói:
- Thiên phú thần thông...
Hắn tự biết lỡ lời, sau đó giả vờ vô tình nói:
- Nghe nói, chúng ta phải tìm được Lang Tiêu đài của nơi này mới có thể thoát khỏi khốn cảnh. Việc này không nên chậm trễ, lên đường quan trọng hơn.
Hắn nói tới đây, không nhịn được quay đầu quát:
- Lịch Túc! Còn không dẫn người đi trước mở đường!
Đám người Lịch Túc đứng yên không nhúc nhích, ai nấy dường như có chút khó chịu.
Nguyên Tín Tử sắc mặt trầm xuống, vội vàng quay đầu lại.
Lâm Nhất vẫn tay sờ mi tâm trầm ngâm không nói gì, giống như không để động tĩnh xung quanh ở trong lòng.
Nguyên Tín Tử chỉ cho là hắn đã ngầm đồng ý, xoay người đe dọa mọi người:
- Lâm tôn trạch tâm nhân hậu, mà bản trưởng lão lại thiết diện vô tư. Có kẻ nhút nhát, nghiêm trị.
Lịch Túc không dám chống đối trực diện, lại do dự một lát, sau đó mới dẫn người đi trước tìm kiếm.
Nguyên Tín Tử không bỏ lỡ thời cơ tranh công:
- Lâm tôn! Giới này không giống trước, vẫn phải cẩn thận.
Lâm Nhất vẫn trầm mặc không lên tiếng, xoay người đi về phía trước. Hắn nghĩ đến Lang Tiêu đài ghi trong đồ giản đó, lại chỉ biết tên chứ không biết tung tích. Cứ đi không mục đích như vậy, có chút bất đắc dĩ!
Nguyên Tín Tử xua tay ra hiệu cho mọi người còn lại, sau đó nói:
- Theo ta thấy, Lang Tiêu thiên này tất nhiên quỷ dị khó lường, phạm vi phạm vi hữu hạn, trong mười ngày có thể vượt qua.
Bốn phía hắc ám dày đặc, lại thêm thị lực hữu hạn, không ai dám lỗ mãng. Cho dù là là đám người Lịch Túc đi trước mở đường cũng cố ý đi chậm.
Một nhóm hơn hai mươi người, chậm rãi bước đi trong bóng đêm.
Liên tục ba ngày trôi qua, tình hình xung quanh vẫn cũ. Chỉ có hắc ám vô tận, cùng với một đường hoang vắng, cùng với tiếng bước chân hỗn độn.
Mọi người tuy khó có thể thi triển thân pháp, hơn nữa dưới chân thong thả, nhưng cũng không cảm thấy mỏi mệt. Chỉ tiếc nhất thời không có phương hướng, khó tránh khỏi khiến người ta tâm sinh nóng nảy!
Bất tri bất giác, lại trôi qua một ngày. Mà trong hoảng hốt, giống như có tiếng sấm từ xa xa truyền đến, còn có ánh sáng chớp động.
Mọi người chậm rãi dừng bước, ai nấy dừng chân nhìn ra xa.
Sau một thoáng, chỉ thấy quang mang chói mắt trong bóng đêm đột nhiên lóe lên, lại bỗng nhiên cắt qua chân trời. Sau nháy mắt, thiên khung đen trầm giống như nứt ra một khe hở nhỏ. Đồng thời, tiếng sầm ầm ầm càng to.
Thấy vậy, Nguyên Tín Tử trong đám người không nhịn được lớn tiếng nói:
- Ánh sáng chỉ dẫn đó có thể là chỗ phương hướng. Tận dụng thời cơ, mau mau đi thôi.
Hắn liên tục phất tay thúc giục. Mọi người thấy tình hình phía trước có thể nhìn thấy, thừa cơ đẩy nhanh bước chân.
Chỉ trong nháy mắt, đoàn người đã đi được hơn mười dặm.
Một đường ánh sáng đó bỗng nhiên vụt tắt, quỷ dị bất định, mà đột nhiên, không ngờ thiên địa sáng như ban ngày. Theo đó, tiếng nổ điếc tai vang vọng bốn phía!
Nguyên Tín Tử càng phấn chấn, hô lớn:
- Phía trước có gò đất, nói không chừng chính là Lang Tiêu đài.
Dưới ánh sáng sáng tối bất định, khắp nơi cô quạnh mà hoang vắng. Nơi mọi người đang đứng là một thung lũng, đi thêm hơn mười dặm có đồi núi chặn đường. Hoặc như lời Nguyên Tín Tử nói, chỉ cần vượt qua là có đường bằng phẳng. Mà sự thật đúng là như vậy.
Lâm Nhất theo mọi người tiến về phía trước, không quên lưu ý động tĩnh xung quanh. Hắn bỗng nhiên tâm sinh điềm xấu, đột nhiên dừng lại quát:
- Lui về phía sau...
Hắn vừa nói ra miệng, lập tức đã bị tiếng gầm rú che lấp. Sau đó đất rung núi chuyển.