Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2305:

...

Đoàn người đi đường không ngừng!

Sau một hẻm núi lại là một hẻm núi. Ở giữa đều là núi cao hiểm trở cao chót vót mà kỳ băng vạn trạng, lại có sương lạnh trào ra, rất có mấy phần thiên thành ngọc tiêu toái loạn, quỳnh chi thiên thành. Mà chỗ nứt cực lớn hoàn toàn lại là một phương tử địa sinh cơ đoạn tuyệt!

Cứ đi như vậy ba ngày, đường đi trong khe núi hẹp dần. Lại thêm một ngày nữa, giống như có cự long chặn đường, ngọn núi ở hai bên không ngờ từ từ khép lại với nhau.

Lâm Nhất đi chậm lại, đưa mắt nhìn bốn phía.

Trên đường đi không thấy bóng người khác, đám tu sĩ Ma thành lúc trước cũng không thấy. Bất tri bất giác, phía trước đã tới điểm cuối.

- Lâm tôn.

Nguyên Tín Tử vẫn bị bỏ lại sau trăm trượng, muốn sóng vai đồng hành cũng khó có thể được như ước nguyện. Hiện giờ chạy nhanh lên mấy bước, cuối cùng cũng đuổi tới, thở gấp mấy cái, lắc đầu nói:

- Cho dù Lâm tôn không dùng pháp lực thần thông, chúng ta cũng khó theo được bóng lưng.

Lâm Nhất chậm rãi tiến về phía trước, không để ý đến lời nịnh hót của Nguyên Tín Tử.

Nguyên Tín Tử cười xấu hổ, lại vẫn có chút xót xa lẩm bẩm:

- Trước đó đánh một trận, nếu có ba mươi hai Thiên Sát vệ sĩ của Lâm tôn tương trợ, tuyệt đối sẽ không để người ta đào thoát. Hiện giờ...

Một trận gió lạnh thổi tới, đám người Lịch Túc theo gió đạp mây lần lượt chạy tới gần.,

Thiên Sát vệ? Đó chỉ là một cách gọi thuận miệng của mình mà thôi, không ngờ còn có người nhớ kỹ. Lâm Nhất dưới chân không ngừng, lại tò mò quay đầu lại nhìn, thẳng thắn thành khẩn trả lời:

- Thiên Sát vệ không giỏi đánh nhau tay chân, ở đây cũng không có tác dụng. Mà ý tứ của mình, phải chăng là ám chỉ có người ngóc đầu trở lại.

- Ha ha! Lâm tôn thật sáng suốt.

Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất thần thái khiêm tốn, nụ cười cũng trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Hắn sóng vai đi theo, vuốt râu nói tiếp:

- Chúng ta đã để lộ hành tích, nói không chừng sẽ có người muốn tính kế. Mà Lâm tôn Càn Khôn độc đoán, chắc chắn có thể chuyển nguy thành an.

Càn Khôn độc đoán? Lời này nghe ra thì không phải không có ý oán giận!

Lâm Nhất quay sang nhìn Nguyên Tín Tử, sau đó lại nhìn về phía trước, mỉm cười nói:

- Chuyến này nếu có gì không ổn, cứ nói đừng ngại. Cổ nhân có viết, phải biết nghe lời phải.

- Không dám...

Nguyên Tín Tử rất kinh sợ, mà ánh mắt lấp lánh, nói tiếp:

- Chỉ mong Lâm tôn có ngày đế lâm Bát Hoang, cũng không uổng chúng ta liều mình đi theo.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, không cho là đúng nói:

- Lâm mỗ không có bản sự lớn như vậy, chỉ sợ không thể được như ngươi mong muốn...

Hắn hất cằm, nói:

- Nghe nói phía trước chính là môn hộ vượt giới, ngươi có biết không?

- Ồ.

Nguyên Tín Tử lơ đãng ứng tiếng, vội vàng tỉnh lại nói:

- Từ Ngọc Tiêu điện đi qua liền có thể tới Lang Tiêu thiên tầng bốn.

Hắn lấy ra một khối ngọc giản, phân trần:

- Xin Lâm tôn xem qua.

Ngọc giản chắc đến từ đám người Thượng Toàn, Nguyên Tín Tử bất ngờcó được, trong đó đánh dấu con đường đơn giản, và cũng không sai biệt lắm với tình hình trong đồ giản của Đấu Tương.

Lâm Nhất tiếp nhận ngọc giản cầm xem, dẫn theo mọi người tiếp tục tiến về phía trước.

Khi ngoài mấy trăm trượng có đỉnh băng chặn đường, hẻm núi mấy ngày liền đi qua cũng đến điểm cuối. Mà đúng như đồ giản đánh giấu, nơi này chính là môn hộ vượt giới, Ngọc Tiêu điện.

Có điều, khi mọi người dừng chân, ai nấy đều thần sắc nghi hoặc.

Chỉ thấy trên vách đá trơn bóng như ngọc dựa sát một bên triền núi được mở ra một cái cổng mấy tượng. Có sương lạnh từ trong trào ra, nhất thời tình hình không rõ. Phía trên cổng cũng không có mái hiên, cũng không có khí thế mà đại điện nên có, chỉ có vách tường băng lõm sâu và ba chữ to phong cách cổ xưa: Ngọc Tiêu điện.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, có chút khó tin. Thượng cổ bảo tháp, cửu thiên dị cảnh, không ngờ lại có tồn tại đơn sơ như vậy, còn mỹ kỳ danh viết tiêu ngọc tiêu, thực tại khiến người ta không thể tưởng tượng.

Mà bốn phía cũng không có gì dị thường, chỉ có cánh cổng sương lạnh dập dềnh của Ngọc Tiêu điện là lộ ra mấy phần thần bí.

Khi mọi người đang do dự, Lâm Nhất một mình đi đến trước Ngọc Tiêu điện. Mà hắn vừa đi được ba trượng, trong cửa động sương lạnh cuồn cuộn, lập tức xuất hiện thân ảnh của hai lão giả. Hắn thần sắc khẽ biến, đột nhiên ngừng lại. Ai ngờ đối phương song song cười lạnh, sau đó lui về phía sau biến mất không thấy đâu.

Dị biến phát sinh, xung quanh là một mảng yên tĩnh. Đám người Nguyên Tín Tử vốn muốn đi theo, lập tức sững sờ đứng yên tại chỗ. Đó rõ ràng là có cao thủ giữ cửa, chẳng lẽ là nói đường này không?

Lâm Nhất hơi kinh ngạc, lập tức con ngươi hơi co lại mà hai hàng lông mày dựng đứng. Hắn giơ tay lên kéo ra một đạo kiếm quang màu vàng, vững bước tiến về phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free