Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2304:

- Sư huynh dẫn theo đám người Thiên Tinh đã vượt giới đi trước một bước. Ta ngại nhiều người không thú vị, liền một mình ở đây tìm kiếm...

- Khe hở của núi băng này chính là nơi cực hàn, không biết ngươi đang tìm vật gì?

- Nghe sư huynh nhắc tới, tầng ba Ngọc Long giới của Cửu Thiên tháp này còn tên là Ngọc Tiêu thiên, có huyền băng hàn ngọc, có thể tìm ra để luyện chế thần binh. Khà khà! Ta thấy đao bổng của lão Long, Hổ Đầu không tồi, khó tránh khỏi có chút thèm thuồng.

- Vậy ngươi vì sao lại bị vây công?

- Ta sao có thể quên tên Thượng Toàn đó, năm đó trong số người hại ta có hắn. Bất ngờ đường hẹp gặp nhau, liền động thủ. Ai ngờ hắn lại dẫn tới một đám tu sĩ Ma thành, vọng tưởng lấy nhiều khi ít. Tình hình về sau thì lão đại cũng thấy rồi đấy.

- Có biết lão Long và Hổ Đầu đi đâu không?

- Không biết...

- ...

- Lão đại! Kiếm pháp và khinh công của ngươi không ngờ đến từ phàm tục, có thể phân trần một hai không? Nếu không tiện thì cứ coi như ta không hỏi.

- Trong phàm tục có nhiều người không cam chịu tầm thường, bên ngoài luyện gân cốt, trong tu đan điền, rất nhiều thủ đoạn đột phá cực hạn Tiên Thiên, rất có chỗ bất phàm. Mà đối với tu sĩ mà nói, lại rất tầm thường. Chỉ vì mọi người khó nhận ra manh mối nên mới bị ta thừa cơ. Nếu không có tu vi chống đỡ thì hoàn toàn vô dụng. Phải biết rằng một thân khí lực của Lâm mỗ ta cũng không hề kém ngươi!

- Thì ra là thế, khà khà. . .

- Đã nghỉ ngơi nửa ngày rồi, đừng ngại tiếp tục ên đường. Ngươi là đi theo hay là tự tiện?

- Ta chưa tìm được hàn ngọc.

- Cáo từ!

Trên một gò bằng, hai người ngồi đối diện nhau. Bên cạnh hai người là một vò rượu không. Ngoài hơn mười trượng là đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc đang nghỉ ngơi.

Lâm Nhất vẩy đạo bào xám, muốn đứng dậy.

Đấu Tương lại nói:

- Lão đại chậm đã.

Lâm Nhất lại ngồi vào chỗ của mình, một tay nghịch Tử Kim Hồ Lô, ánh mắt dò hỏi.

Đấu Tương vẫn quần áo tả tơi, cả người vẫn đầy vết thương, còn có hắc quang chớp động, khiến người ta nhìn thấy ghê người. Mà ở trong nơi khốc hàn thế này, hắn cả người cũng rất hưởng thụ, thần thái mỏi mệt cũng có chuyển biến tốt. Thấy Lâm Nhất nhìn tới, hắn thuận tay tung ra một vật, phân trần:

- Tất Kháng sư huynh sợ ta lạc đường, liền lưu lại một một con đường. Có lẽ có tác dụng với ngươi.

Lâm Nhất vươn tay ra tiếp nhận, cúi đầu quan sát.

Đây là một chiếc ngọc giản, trong đó ghi lại tình hình đại khái của các tầng Cửu Thiên tháp. Chín tầng trong tháp cũng phù hợp với câu 'Ngọc lang cảnh bích đan tử thần' trên hàn băng lúc trước.

Nó phân biệt là Tử Tiêu thiên, Hỏa Tiêu thiên của Diệu Thành giới, Ngọc Tiêu thiên của Vô Thượng Giới, Lang Tiêu thiên của Ngọc Long giới, Cảnh Tiêu thiên của Cấm Tiện giới, Bích Tiêu thiên của Long Biến giới, Đan Tiêu thiên của Đại Xích giới, Tử Tiêu thiên của Vũ Dư giới, còn có Thần Tiêu thiên của Thanh Vi giới, cộng với Trung Thiên ở tầng một, gọi là cửu giới cửu thiên. Thoạt nhìn thì có chút phức tạp, cũng có chút thần bí.

Mà cái gọi là con đường, chỉ là chỉ ra mấy chỗ chỗ vượt giới quá quan. Ngoài ra thì không có ghi chú gì.

Đấu Tương nhìn lướt qua, sau đó dừng trên vò rượu không ở bên cạnh, nói tiếp:

- Nghe nói, muốn xuyên qua sáu tầng đầu của Cửu Thiên tháp, nếu không có bất ngờ thì cũng không khó. Mà ba tầng cuối cùng thì cực kỳ hung hiểm, không phải tu vi Động Thiên thì không dám bước vào. Sư huynh còn nói, chuyến này có thu hoạch hay không thì phải là ở ba tầng cuối cùng.

Hắn dừng lại một chút, bỗng do dự nói:

- Xưng hô lão đại có chút mạo muội, ngươi có để ý không?

Nghe vậy, Lâm Nhất thu hồi ngọc giản, nhìn về phía Đấu Tương rồi lập tức đứng lên, khi sắp đi, lấy ra hai bình rượu đặt xuống đất, sau đó mới cười cười với đối phương, không đáp mà hỏi:

- Ngươi còn chưa cám tạ ơn cứu mạng của ta đó.

Đấu Tương cười khà khà, tóm lấy bình rượu không nói gì.

Ngoài hơn mười trượng, một đám người đang nghỉ ngơi.

Lịch Túc đã dẫn người dọn dẹp ở xung quanh, cũng có một phen thu hoạch. Trong trận hỗn chiến lúc trước đã chết không dưới mấy chục cao thủ, pháp bảo để lại rất nhiều. Mà Lâm Nhất thì không hỏi tới, mặc cho mọi người chia nhau. Thế là tất cả đều vui mừng, cho dù Nguyên Tín Tử cũng thừa cơ cướp hai Càn Khôn giới tử.

Có điều, khi mọi người đang vui thích, Nguyên Tín Tử độc thủ một bên, bày ra bộ dạng cao nhân thanh tâm quả dục, lại ánh mắt lấp lánh, không quên từng thời từng khắc lưu ý động tĩnh xung quanh. Khi hắn có phát hiện, cuống quít đứng dậy nói:

- Lâm tôn...

Lâm Nhất dừng lại cách Nguyên Tín Tử không xa, gật đầu với mọi người đang đứng dậy chào, trên mặt vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, nói:

- Có chư vị quyết chí theo cùng, khiến người ta phải lo lắng sợ hãi. Cho nên, Lâm mỗ vui lòng ban thưởng.

Nguyên Tín Tử tự cho là hiểu ý, lặng lẽ thở phào. Mọi người phía sau hắn cũng tươi cười rạng rỡ, ai nấy chắp tay cám ơn.

- Mà Lâm mỗ cũng không thích loại người rắn chuột hai lòng, ha ha!

Lâm Nhất thần sắc như thường, cười khẽ, giống như đang nói việc nhà, rất tùy ý nói thẳng ra:

- Là đi hay ở lại, mọi người cứ tự nhiên. Sống hay chết, tự làm tự chịu.

Hắn sau đó chắp tay sau lưng, bước về phương xa.

Nguyên Tín Tử sợ run, quay đầu lại nhìn xung quanh. Thấy mọi người đã đuổi theo, hắn không kịp nghĩ nhiều, đành phải đi theo.

Trong nháy mắt, một đám người đi xa dần.

Trong hạp cốc trống trải chỉ còn lại một hán tử mặt đen ngồi một mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free