Vô Tiên - Chương 2303:
Bên trong khe nứt của sông băng là một mảng hỗn loạn!
Đấu Tương vứt bỏ xác chết đã xé thành hai mảnh, lau vết máu trên cổ và mặt, nhe răng cười khà khà, chỉ cảm thấy khoái ý ngập tràn, muốn thừa cơ phát tiết thống khoái. Hắn sải bước, lại muốn tiếp tục đuổi giết, chợt thấy một bóng người áo xám đã đứng ngạo nghễ trong huyết tinh, trường kiếm chỉ xéo mà sát khí lẫm nhiên. Hắn ngạc nhiên khó hiểu, đi tới gần hỏi:
- Lão đại! Sao không giết hết những kẻ bẩn thỉu này.
Lâm Nhất sau khi giết liền mấy cao thủ Động Thiên, lập tức bức cho đối phương chạy tứ tán. Mà hắn thì lại không hề đuổi theo, ngược lại đột nhiên dừng tay. Nghe được động tĩnh phía sau, hắn quay đầu lại nhìn, lập tức lại nhìn về phía xa xa, khẽ lắc đầu nói:
- Giết không hết.
Lâm Nhất Lúc này dư uy vẫn còn, lai bớt đi khí phách kiêu ngạo uy chấn tứ phương lúc trước. Mà hắn thần sắc đạm mạc, lời nói ý tứ không rõ, lại tăng thêm mấy phần cô đơn!
Hơn trăm người chỉ còn lại sáu, bảy mươi người, đang bỏ chạy về phía khe sâu xa xa. Nguyên Tín Tử dẫn theo đám người Lịch Túc đánh lén, ai nấy hạ thủ thiết huyết vô tình. Đồng môn tương tàn, giống như cũng không cố kỵ.
Ánh mắt Đấu Tương lướt qua bốn phía đống huyết nhục hỗn độn xung quanh. Không nhịn được lắc lư lảo đảo. Chém giết lâu rồi, đây là dấu hiệu của mệt mỏi! Hắn thở hổn hển, sau đó tò mò nói:
- Lão đại! Chi đạo ngự kiếm của ngươi xuất phát từ nhà nào.
Lâm Nhất không quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên, theo tiếng đáp:
- Huyền Nguyên quan, Huyền Nguyên kiếm pháp.
Không gió không nước không núi, ta tự một kiếm phá Càn Khôn? Kiếm pháp đó không tầm thường, lại chưa từng nghe thấy. Đấu Tương mắt chớp chớp, lại hỏi:
- Vậy độn pháp đó...
Lâm Nhất không cần nghĩ ngợi nói ngay:
- Không phải là độn pháp, khinh công giang hồ mà thôi.
Đấu Tương hơi thất thần, vẫn không nén được tò mò hỏi lại:
- Khinh công là gì, giang hồ là gì.
- Khinh công chính là thuật khinh thân bay nhảy của quân nhân phàm tục. Về phần giang hồ...
Lâm Nhất chậm rãi lui về phía sau một bước, thuận thế thu hồi trường kiếm trong tay, không nhanh không chậm nói:
- Có phù ảnh phiêu bạt, có mưa gió khó lường, có hồng trần thoải mái, sóng này chưa hết, sóng khác đã lên, có lẽ đây chính là giang hồ.
Đấu Tương nhìn nhìn Lâm Nhất không dính một hạt bụi, lại nhìn mình người đầy máu đen, sinh sinh hướng về nói:
- Giang hồ đó cũng không tồi, không biết khi nào mới có thể đi một chuyến.
Lâm Nhất bỗng nhiên xoay người lại, ánh mắt sáng rực mà lại thâm sâu khó lường.
Đấu Tương có chút quẫn bách, thất thanh nói:
- Lão đại...
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn lại "Khà khà" hai tiếng để che giấu. Không biết tại sao, xưng hô lão đại càng lúc càng dễ gọi.
Bên trong khe nứt, thi hài ngang dọc, có huyết tinh dày đặc ngưng tụ không tiêu trên khói lạnh. Đám người Nguyên Tín Tử đuổi theo một lát, lại thấy Lâm Nhất không đi theo, vội vàng thấy tốt thì dừng. Đối phương dần dần đi xa, mọi ngườicũng yên tâm thoải mái quay lại, không quên thuận đường tranh đoạt bảo vật còn sót lại. Tứ phương cũng dần dần trở nên bình tĩnh.
Lâm Nhất nhìn Đấu Tương từ trên xuống dưới, thuận tay lấy ra một bình rượu ném tới, ý vị thâm trường nói:
- trên trời dưới đất, không ngoài như vậy. Lâm mỗ một độ cho rằng đã rời xa giang hồ, ai ngờ lại chưa từng rời khỏi được nửa bước. Đấu Tương ngươi cũng thế, vẫn chưa tự biết thì thôi.
Đấu Tương tiếp nhận bình rượu, ngẩng đầu lên, nói:
- Lão đại! Ngươi rốt cuộc bao nhiêu tuổi, sao toàn nói những lời già dặn tối nghĩa thế.
Lâm Nhất giơ tay lên bấm mấy cái, trầm ngâm thở dài:
- Lâm mỗ đã một ngàn năm trăm tuổi, chậc chậc....
Đấu Tương chẳng thèm uống rượu, trừng mắt nói:
- Tuổi của ngươi còn không bằng số lẻ của ta.
Lâm Nhất lấy Tử Kim Hồ Lô ra, không cho là đúng nói:
- Tục ngữ có viết, có chí không sống lâu, không chí sống trăm tuổi.
Đấu Tương ngây ra, nói:
- Xin hỏi lão đại có chí hướng gì.
Hắn vẫn muốn chờ một phen đáp lại cao thâm, ai ngờ đối phương lại giơ hồ lô trong tay, ha ha ha ha, vân đạm phong khinh phun ra hai chữ:
- Uống rượu...