Vô Tiên - Chương 2314:
Trần Luyện Tử nhìn xung quanh, hoa cả mắt, chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng, không nhịn được trong lòng giật thót.
Lâm Nhất kia đầu tiên là là giả vờ muốn bỏ chạy, mượn cơ hội sử ra phân thân ẩn hình, lại dùng lời nói mơ hồ che giấu sát khí, sau đó thì đột nhiên đánh lén, cũng cực kỳ hung tàn giết chết Khai Dương Tử và Thiên Quyền Tử. Mà người bên ta dưới cấm chế chỉ còn sót lại một thành tu vi, người kém hơn chỉ có thể sử ra pháp lực Tiên Quân hậu kỳ. Hắn lại vẫn cường hãn như vậy, ai là đối thủ cơ chứ.
Trần Luyện Tử không rảnh nghĩ nhiều, bứt ra bỏ chạy, tay áo chém ra một đạo kiếm quang một đạo kiếm quang, lớn tiếng quát:
- Tấn công.
Theo tiếng phân phó của hắn, lại có bảy tám đạo kiếm quang từ bốn phương tám hướng bay tới. Mà hắn còn chưa kịp thở, thần sắc đã biến đổi.
Những tiếng bang bang kinh hồn đãng phách, từng đạo ánh lửa quỷ dị nhìn ghê cả người, sau đó chính là từng tính mạng rơi xuống bụi bậm, hóa thành tro tàn. Mười tám vị cao thủ, trong nháy mắt đã chết hơn nửa, vẫn không biết tung tích của địch, đó Lâm Nhất kia thì lại tay cầm kim kiếm bổ ra ngăn cản, cũng hung hăng đánh tới.
Lúc này, Trần Luyện Tử biết mình sai rồi, hơn nữa sai tới mức khó có thể tha thứ!
Một người thể đồng thời khiến Ma thành, Thiên Hoang hao tổn tinh thần, lại há có thể là kẻ đầu đường xó chợ? Lâm Nhất đó nhìn thì trẻ tuổi hơn nữa bộ dạng vô hại, hoàn toàn là dễ bị người ta coi thường nhất. Nhưng chỉ hơi lơ là một chút sẽ gặp phải một kích tàn khốc vô tình của hắn. Sự cường đại của hắn có thể so với cao nhân Động Thiên hậu kỳ. Sự đáng sợ của hắn không khác gì mãnh thú. Mình lại hồn nhiên không biết, còn bảo hổ lột da. Chỉ tiếc hai vị sư đệ...
Tất cả chỉ hiện lên trong nháy mắt, mạnh yếu nghịch chuyển. Khai Dương Tử bị giết, Trần Luyện Tử chạy trốn, mọi người thì lần lượt khó bảo toàn, trận thế vây công lập tức không còn, trong hạp cốc là một mảng hỗn loạn.
Trần Luyện Tử thân hình bất động, tức thì đến ngoài nghìn trượng. Mà bóng người áo xám phía trước và kim kiếm lấp lánh vẫn bức thẳng tới, cũng có hai đạo sát khí vô hình rít gào tàn sát bừa bãi bốn phía. Đúng lúc này, chợt thấy cách đó không xa bảy người địch ta đang giằng co tại chỗ, hắn lớn tiếng hô to:
- Cứu ta...
Sáu vị tu sĩ Thiên Hoang đang vây khốn Nguyên Tín Tử ngạc nhiên thất thố, nghe tiếng không dám chậm trễ, đều tế ra kiếm quang và xông lên đón đỡ.
Trần Luyện Tử lại thừa cơ phun ra một ngụm tinh huyết, xoay người biến mất. Ngay sau đó, bóng người đã đến ngoài hơn mười dặm. Hắn không nhịn được quay đầu lại nhìn xung quanh, mắt đầy vẻ hoảng sợ. Vừa xoay người, sáu người động thân ngăn cản đã chết mất ba. Mấy người sống sót còn lại thì ai nấy liều mạng bỏ chạy!
Có điều, Lâm Nhất kia có lẽ đã nắm chắc thắng lợi, bằng không vì sao không tế ra ba mươi hai Thiên Sát vệ đáng sợ đó?
Trần Luyện Tử thầm hô một tiếng may mắn, vội vàng bấm thủ quyết, ngay lập tức lại đi thêm hơn mười dặm. . .
Bên trong hẻm núi, gió tanh thoang thoảng, sát khí vẫn còn, Lâm Nhất lại ngừng lại trong đống hỗn độn, trường kiếm trong tay chỉ xéo, ấn ký mi tâm chớp động, yên lặng nhìn về phía mấy thân ảnh đang hoảng sợ chạy trốn, hàn ý trong ánh mắt vẫn không tiêu tan.
Đồng thời, năm người Lịch Túc từ dưới đất chậm rãi đứng lên. Tất cả vừa rồi giống như ảo giác. Hai mươi bốn vị cao thủ Động Thiên, người chạy trốn chỉ còn năm sáu người.
Nguyên Tín Tử thủy chung vẫn đứng đờ tại chỗ không nhúc nhích, hai má khô gầy có chút tái nhợt. Quan sát hẻm núi đã dần dần an tĩnh lại, cùng với máu tanh vương khắp nơi, thân thể hắn không nhịn được mà run rảy. Trong mấy chục năm trước sau, mình xem như là người đã chứng kiến rất nhiều đại sự. Mà có đôi khi rõ ràng nghe thấy, nhìn thấy, lại vẫn không rõ đã phát sinh cái gì. Năm đó trong bí cảnh, người đó còn mượn dùng dư uy của huyết sát và rất nhiều vận khí mới có thể thoát, mà hiện giờ thì không cần phải tìm cơ hội hay gặp may nữa, luôn luôn dùng thế bẻ gãy nghiền nát.
Năm vị tu sĩ Phạm Thiên của Ma thành trải qua kiếp nạn, có thể sống đến giờ tuyệt không chỉ là nhờ vận khí. Co được dãn được, gặp thời thức thời mới là thủ đoạn để sống yên. Mà thân là tiểu bối, tất nhiên có giác ngộ của tiểu bối. Khi đã khôi phục tinh thần, liền vội vàng thu dọn di hài trong hạp cốc. Người nên chôn thì chôn, người nên thiêu thì thiêu, mà thứ nên lấy thì lại không ai còn dám tự chủ trương.
Khi Lịch Túc làm xong việc, mang theo mấy phần cẩn thận đi tớigần thân ảnh yên lặng một mình đó, hai tay dang ra, cung kính nói:
- Đã thiêu ba mươi hai thi hài, những gì lấy được đều ở đây, xin Lâm tôn xem qua!
Nghe tiếng, Lâm Nhất thu hồi Kim Long kiếm xoay người lại, hàn ý trong hai mắt chậm rãi nhạt đi. Theo tay áo hắn phất một cái, một đống giới tử trên tay Lịch Túc lập tức đổi chủ. Hắn xem qua một chút rồi tùy ý ném lại năm cái, thản nhiên nói:
- Các ngươi chia đi.
Lịch Túc mặt mang theo vẻ vui mừng, vội vàng nói cám ơn, lại xoay người dẫn đường, vươn tay ra vươn tay ra nói:
- Lâm tôn! Nơi này có thần mạch lộ lên trên bề mặt, cực kỳ hiếm thấy.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, nhấc chân bước tới hố đá ngoài mấy trăm trượng,
- Lâm tôn thần uy bất phàm, có thể sáng ngang với hai vị Ma Tôn.
Nguyên Tín Tử thấy cơ hội liền đi theo, sau khi nịnh hót một câu, lại mang theo mấy phần lo lắng nói:
- Lâm tôn nếu đã động thủ, theo lý phải là chém tận giết tuyệt. Phải biết rằng, Trần Luyện Tử đó chính là đệ tử của Cửu Huyền thượng nhân, để cho hắn chạy mất, ngày sau tất có hậu hoạn.
Lâm Nhất liếc sang, thần sắc như nước,
Nguyên Tín Tử hơi khựng lại, có chút hối hận thầm nhổ một ngụm nước bọt. Muốn gặp may thì ít lời thôi. Cũng quên mất Yêu Hoang Đấu Tương kia cũng từng hỏi qua một câu tương tự, lại nhận được câu trả lời "giết không hết, trảm không tuyệt". MÌnh việc gì phải lắm lời.
Lâm Nhất dưới chân không ngừng, đột nhiên lẩm bẩm:
- Trai cò tranh nhau, ai là ngư ông? Cổ tháp đẫm máu, người nào được lợi.