Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2295:

Núi màu đỏ, mây khói màu đỏ, còn có ánh lửa đỏ đậm lấp lánh trên trời.

Từng trận khí cơ mãnh liệt từ trên trời hạ xuống, từ dưới đất bốc lên, lại từ từ dũng động mà chậm rãi tỏa ra, giống như khói bụi dập dờn, lại giống như mây tía hoành độ mà minh diệu vô song!

Đây là một phương thiên địa quỷ dị, huy hoàng mà thần bí!

Khi Lâm Nhất và Nguyên Tín Tử bước lên đỉnh núi, lập tức thầm ngạc nhiên trước những gì mình nhìn thấy. Nhất là ánh lửa ngoài trăm dặm, giống như thang trời liệt diễm mà phương hướng khó lường. Bóng người ở xung quanh đều chần chừ hơn nữa lại nóng lòng muốn thử, hiển nhiên là bị chặn đường. Chẳng lẽ đến cuối tầng hai của Cửu Thiên tháp, chỉ cần từ đây mà lên, thì có thể tới Vô Thượng giới tầng thứ ba.

Quan vọng hai người quan vọng, Nguyên Tín Tử dường như là nhớ tới gì đó, vội vàng chỉ về phương xa, phân trần:

- Tục truyền, giữa cửu thiên có Hỏa Tiêu Thiên Giai câu thông kết giới, từ hai phần thiên chi dương hỏa, hai phần thiên chi âm hỏa, ba phần địa chi dương hỏa và ba phần địa chi âm hỏa giao hội mà ra. Cái này rất hung hiểm, người bình thường không dám tới gần. Mà chúng ta bằng vào tu vi Động Thiên cũng không khó đi qua. Về phần tiểu bối Tiên Quân. Ồ, tại hạ minh bạch rồi...

Hắn giật mình, rất có kiến thức nói tiếp:

- Thiên địa vạn vật, âm dương cùng tồn tại. Đã có Hỏa Tiêu Thiên Giai thì tất có Hỏa Liên Khắc Chi. Cái này cũng giống như xà trùng và linh dược giải độc vậy, là cùng một đạo lý. Tiểu bối Tiên Quân chỉ có tìm được hỏa liên ích hỏa mới có thể tiếp tục tiến về phía trước.

Nguyên Tín Tử nói tới đây, ngượng ngùng không nói nữa. Hắn vì lấy lòng Lâm Nhất, tự tay làm hoạt động cướp đoạt, tuy nói mình không giữ lại hỏa liên, nhưng lại đoạn tuyệt cơ duyên của một vị tiểu bối Tiên Quân. Nếu nói tiếp thì không khỏi khó xử.

Lâm Nhất từ trong miệng Nguyên Tín Tử biết được tình hình đại khái nơi này, yên lặng gật đầu. Về phần tâm tư của đối phương, hắn cũng không để ý, mà là sau khi quan sát Hỏa Tiêu Thiên Giai đó thì tỏa thần thức ra nhìn về phía bóng người xa gần.

Nguyên Tín Tử sát ngôn quan sắc, không nhịn được nói tiếp:

- Lâm tôn! Trên Cửu Thiên tháp còn hơn sáu tầng, hơn nữa nơi này không thấy đồng đạo Động Thiên.

Ý tứ của hắn là cơ duyên chân chính không ở đây. Nếu cao thủ đều đã lên tháp, vậy thì mau chóng lên đường đi. Mà hắn chỉ nói một nửa, điểm tới là dừng, sau đó là cười thâm trầm, bộ dạng lão luyện thành thục.

Lâm Nhất không phải là khó đoán như trong suy nghĩ của Nguyên Tín Tử. Chỉ cần dứt bỏ tư tâm tạp niệm và sự khôn khéo tự cho là đúng, ở chung với hắn cũng trở nên đơn giản. Chỉ tiếc Nguyên Tín Tử lòng dạ hẹp hòi, có đôi khi khó tránh khỏi tự chuốc lấy phiền.

Lúc này một nhóm người từ dưới núi chạy vội tới. Trong đó người cầm đầu là trung niên râu xồm, nhìn thấy Lâm Nhất thì rất bất ngờ, vội vàng đi tới gần, chắp tay nói:

- Lâm đạo hữu...

Lão giả ở phía sau hơi do dự, cũng kính cẩn chào theo:

- Lâm. . . Lâm tôn!

Đó là Dã Sơn cốc Nhĩ Huyền và Minh Thúy cốc Ngô Lễ. Hai người đều dẫn theo mấy vị cao thủ Tiên Quân trong tộc, bộ dạng phong trần mệt mỏi.

Lâm Nhất giơ tay lên chào, mỉm cười hỏi hai người:

- Từ đâu mà đến?

Nhĩ Huyền dừng lại ngoài ba trượng, thở hổn hển.

Lâm Nhất cũng không kiêu căng thờ ơ, khiến hắn cảm thấy vui mừng. Tốt xấu gì cũng từng chung hoạn nạn, có chút giao tình với nhau. Tuy nói lão Long và Hổ Đầu gặp phải bất trắc ở Dã Sơn cốc, nhưng lại không phải do mình. Mà hiện giờ tu vi và danh vọng của đối phương đều không tầm thường, lời nói cử chỉ lại vẫn tùy ý bình thản như xưa. Hắn vươn tay ra chỉ xung quanh, nói:

- Chúng ta đến đây đã được mấy ngày, tiếc rằng hiểm yếu khó qua, liền ý đồ muốn tìm đường khác, lại không thu hoạch được gì, cho nên mới quay lại thử thời vận!

Ngô Lễ ở bên cạnh phụ họa:

- Nghe nói nơi này có hỏa liên có công dụng ích hỏa, lại sớm bị cướp đoạt hết rồi. Chúng ta chỉ có thể phí công.

Lâm Nhất nhìn Nhĩ Huyền và Ngô Lễ, an ủi:

- Mọi việc tùy duyên, há có thể cưỡng cầu.

Hai người đều gật đầu, rất công nhận, mà trong ánh mắt lại lộ ra thần sắc không cam lòng. Đã vào bảo tháp, có ai mà muốn cứ vậy dừng lại. Ngô Lễ lại quay sang bên, muốn nói lại thôi. Nhĩ Huyền hiểu ý, lại do dự, sau đó mới nói:

- Đúng như Lâm đạo hữu nói, mọi việc tùy duyên. Mà Dã Sơn cốc và Minh Thúy cốc ta có lòng muốn dựa vào Ma thành, không biết có thể thành toàn không?

Lâm Nhất không nói gì, khóe miệng nhếch lên. Những lời của Thiên Ninh, Thiên Khí khiến nhiều người tới nương tựa mình.

Cách đó không xa, Nguyên Tín Tử yên lặng bàng quan, hai mắt lóe sáng. Hắn giống như đã đoán được tình hình ngày sau, quản hạt nhiều người, danh chấn trong ngoài Ma thành.

Ngô Lễ vội vàng cầu tình theo:

- Vì kế con cháu, mong Lâm tôn thanh toàn.

Lâm Nhất đột nhiên không có hứng thú nói chuyện, ngắt lời:

- Hai vị cầu sai người rồi, Ma thành va Lâm mlà không liên quan!

Hắn đi vòng qua đối phương, tới thẳng đỉnh núi.

Nguyên Tín Tử có đắm chìm trong suy nghĩ viển vông, đột nhiên tỉnh táo lại.

Vị kia nếu đã nhận mình và đám tu sĩ Ma thành Lịch Túc, sao không thừa cơ nhận thêm nhân thủ? Mà Ma thành sao lại không liên quan gì tới hắn.

Nguyên Tín Tử nỗi lòng khó hiểu, lập tức vội vàng rời khỏi chỗ.

Nhĩ Huyền không ngờ Lâm Nhất lại bước đi không hề có dấu hiệu, có chút không biết làm sao.

Ngô Lễ lắc đầu, nhẹ giọng oán trách:

- Lời vừa rồi của ngươi không ổn! Chỉ dựa vào một mình Lâm tôn là đủ rồi, việc gì phải nhắc tới Ma thành?

Nhĩ Huyền vuốt râu, muốn giải thích lại thôi.

Trong nháy mắt, Lâm Nhất đã đi xa hơn mười dặm.

Trên đỉnh núi, tình hình vẫn như cũ. Các tu sĩ tụ ở một bên, không đợi Lâm Nhất tới gần đều nhường đường. Mà ở bên kia của đỉnh núi, là một vách núi đổ, có sương đỏ tràn ngập, khiến người không dám tới gần.

Lại đi hơn mười dặm, có một khối đá to cao hơn mười trượng chặn đường. Phía trước không xa có mấy chục vị tu sĩ Tiên Quân hậu kỳ tụ tập, ai nấy đều tiến thối lưỡng nan mà thần sắc bàng hoàng.

Lâm Nhất đi chậm lại, Nguyên Tín Tử đi theo.

Mấy chục tu sĩ đó thấy có cao nhân Động Thiên tới, đều tản ra hai bên. Chữ viết trên đá lớn nhìn cái là rõ: Hỏa Tiêu.

Nếu Cửu Thiên tháp dùng cửu thiên để đặt tên, tầng hai Diệu Thành giới thì là hai tòa núi cao mà có chỗ khác nhau. Một là Tử Tiêu, một là Hỏa Tiêu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free