Vô Tiên - Chương 2294:
Sương mù màu đỏ tràn ngập bốn phía đó, vừa giống sương lại giống như khói, lại giống như một tầng hỏa diễm phiêu miểu thản nhiên, rất quỷ dị hơn nữa lại lạnh lẽo khó lường. Theo bạch quang quanh người Lâm Nhất chớp động, sương mù tới gần đều rút đi. Khi hắn chân đạp núi đá, cũng hơi khựng lại. Theo gánh nặng vô hình ập tới, khiến người hơi lộ vẻ quẫn bách. Mà hành động bị hạn chế, pháp lực trong cơ thể lại vận chuyển không ngại. Chỉ là trên núi không có đường, vẫn phải lần mò mà đi.
Hướng về phía liếc phi kiếm trong tay Nguyên Tín Tử, thầm lắc đầu.
Dưới cấm chế, bất kể là thần thông hay là phi kiếm, có lẽ có thể tự bảo vệ mình, nhưng muốn khắc địch chế thắng thì vẫn bị hạn chế. Nếu không, Lâm mỗ lại há để cho Vệ Bưu kia may mắn chạy thoát! Đáng tiếc, lão Long và Hổ Đầu không ở đây. Ngân đao thước và thiết bổng Thiên Sát của Hai huynh đệ đều là lợi khí chém giết cận thân, đủ để bá đạo trong phạm vi nhỏ! Mà hai người này rốt cuộc đi đâu, vì sao chậm chạp không thấy hiện thân?
Lâm Nhất giương mắt quay sang hướng đi, lập tức cả người tung lên, đã bay lên mấy trượng, khi đặt chân thì rất thong dong, rất có mấy phần phong phạm cao thủ giang hồ năm đó. Sau đó, hắn không trì hoãn, thế đi như gió.
Nguyên Tín Tử đi theo sau, cũng rất thoải mái. Dù sao thân là tu sĩ Động Thiên, vượt qua núi cao nghìn trượng chắc không khó. Mà hắn vừa nhảy lên, bộ dạng lộ ra vẻ chật vật. Thấy Lâm Nhất ở phía trước dáng người mạnh mẽ hơn nữa rất bất phàm, không khỏi khiến người ta tự thấy xấu hổ. Hắn không biết rằng, đối phương tập võ từ nhỏ hơn nữa hành tẩu giang hồ nhiều năm. Cho dù vứt bỏ pháp lực tu vi không dùng, cũng vẫn là cao thủ bễ nghễ tứ phương!
Sau một nén nhang, hai người đến giữa sườn núi.
Bên trong sương mù, một lão giả Phạm Thiên cảnh hoảng sợ hiện thân sau một tảng đá, giơ tay vái:
- Hai vị tiền bối, Lâm tiền bối...
Ánh mắt hắn dừng trên người một người trẻ tuổi trong đó, vội vàng lo sợ bất an cúi đầu. Trước Cửu Thiên tháp, mọi người đều thấy. Nói cách khác, từ khoảnh khắc đó, đại danh của Lâm Nhất đã không ai không biết, không ai không nghe.
Lâm Nhất mượn cơ hội dừng lại, giương mắt quan vọng. Sâu trong Mây khói phiêu miểu, có thêm bóng người nhấp nhóang.
Chỉ một lát sau, Nguyên Tín Tử dừng lại bên cạnh Lâm Nhất. Hắn thở hổn hển mấy hơi, lập tức nhìn lão giả cách đó không xa, hoài nghi nói:
- Ta đã sớm thấy ngươi lén lút ở đây, có ý đồ gì?
Mà hắn vừa dứt lời, đột nhiên thân hình khẽ động lao thẳng tới.
Lão giả biến sắc, không dám ngăn cản, vội vàng trốn tránh. Ai ngờ ý của đối phương không phải là hắn, không ngờ lại tới thẳng phía sau đá lớn ngoài mấy trượng. Thấy thế, hắn vội vàng quay người cầu xin tha thứ:
- Tiền bối! Thủ hạ lưu tình.
Nguyên Tín Tử đã từ sau tảng đá lắc mình đi ra, khinh thường không thèm bận tâm tới lão giả, bước về phía Lâm Nhất, cũng giơ tay phải lên, đắc ý cười nói:
- Ha ha! Nơi này quả nhiên có thứ hay hoa
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, thần sắc đoan trang, khi hắn đang nghi hoặc, Nguyên Tín Tử đã cung kính dâng ra vật trong tay, không quên tranh công nói:
- Đây là thượng cổ hỏa liên, nuốt vào có công hiệu thối luyện Nguyên Thần.Chút tâm ý nho nhỏ, xin Lâm tôn vui lòng nhận cho.
Lão giả chán nản thở dài, lẩm bẩm:
- Vật này không chỉ đơn giản là thối luyện Nguyên Thần, còn có công dụng ích hỏa. Tìm kiếm lâu ngày, hiện giờ thì công cốc rồi.
Hắn chỉ có thể tự nhận xui xẻo, không dám nhiều lời, phẫn nộ xoay người rời đi.
Lâm Nhất xòe tay, tiếp nhận vật Nguyên Tín Tử dâng. Một đóa hoa nhỏ như lửa đó, trong suốt long lanh, rất là kinh diễm. Mà khi cầm nó trong tay có cảm giác nóng rực xuyên vào thẳng da thịt, khiến người tâm thần chấn động. Hơn nữa dứt bỏ tác dụng không nói, ở tuyệt địa hoang vắng này không ngờ có đóa hoa mềm mại như vậy nở rộ, có thể nói là thần kỳ.
Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất cầm hỏa liên yêu thích không buông tay, thầm thở phào, không lỡ thời cơ nhắc nhở:
- Lâm tôn! Vật này cực kỳ hiếm thấy, còn phải dùng nhanh.
Lâm Nhất không hưởng ứng, liếc mắt nhìn. Lão giả đó đã đi xa, dần dần biến mất trong sương mù. Hắn nhếch miệng, thần sắc không hiểu lắc đầu, nhưng cũng không cự tuyệt hảo ý của Nguyên Tín Tử, mà là thuận tay lấy ra một hộp ngọc cất hỏa liên đi.
Thấy thế, Nguyên Tín Tử còn tưởng rằng Lâm Nhất thận trọng, liền nói:
- Nếu Lâm tôn thích thì tại hạ sẽ tìm thêm.
Lâm Nhất thu hồi hộp ngọc, liếc Nguyên Tín Tử, hỏi ngược lại:
- Trực tiếp cướp đồ trong tay tiểu bối, thú vị lắm à?
Nguyên Tín Tử sắc mặt cứng đờ. Nếu thấy mất mặt thì sao ngươi lại trân quý hơn nữa yêu thích như vậy?
- Môn hạ của Lâm mỗ có một tiểu nha đầu, có sở thích tìm vật lạ, chỉ vậy mà thôi.
Lâm Nhất thản nhiên nói một câu, xoay người tiếp tục lên núi. Lời nói của hắn thật thà mộc mạc, cùng với cử chỉ đương nhiên, rất giống là huynh trưởng ra ngoài, không quên tìm chút hoa đẹp, gấm vóc của muội tử trong nhà. Chỉ vậy mà thôi.
Nguyên Tín Tử yên lặng nhìn chăm chú bóng dáng của Lâm Nhất, chỉ cảm thấy thượng ý khó dò.
Càng gần đỉnh núi, bóng người càng nhiều. Theo hai vị cao thủ Động Thiên tới, bóng người lộ vẻ bối rối.
Khi Lâm Nhất và Nguyên Tín Tử cuối cùng cũng tới đỉnh núi, trước mắt sáng tỏ trong suốt.
Bên trong sương mù nhộn nhạo, có không dưới hơn một ngàn tu sĩ phân tán bốn phía. Ai nấy đều thần sắc lo lắng hơn nữa lại hoảng sợ thất thố. Mà mây khói xa xa ngoài trăm dặm, có một ánh lửa đỏ đậm bồng bềnh trên trời.