Vô Tiên - Chương 2296:
Lại ngoài nghìn trượng, đỉnh núi gãy vắt ngang. Bên trên hoả quang ngút trời, liệt diễm hừng hực. Mà khối đá lớn ở giữa thì giống như cột trụ, chặn đường đi lui tới, cũng chắn đi mấy phần sóng lửa uy thế bức người!
Lâm Nhất nhìn xung quanh, không đi tới, ngược lại tùy ý đi mấy bước, đi sang trái hơn mười trượng. Đứng cạnh vách núi. Phía trước sương đỏ cuồn cuộn, mây lửa lượn lờ. Bên trong hư vô mờ mịt, từng trận sóng lửa ập tới. Trong nhất thời, manh mối khó lường.
Vốn muốn đi tiếp, vì sao lại ngắm phong cảnh? Nguyên Tín Tử quan sát bóng lưng của Lâm Nhất, không nhịn được thầm buồn bực. Hắn nhìn một đám tu sĩ ngoài mấy chục trượng rồi hừ một tiếng, sau đó đi tới, cẩn thận nói:
- Lâm tôn! Việc này không nên chậm trễ.
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, lập tức nhìn xuống vách núi dưới chân. Nếu Hỏa Tiêu Thiên Giai đó chính là thông đạo lui tới, mà vách núi này thì là kết giới hồng câu? Nghĩ đến đây, hắn chậm rãi xoay người lại, ứng tiếng nói:
- Lâm mỗ phải đợi hai vị huynh đệ, ngươi đừng ngại đi một mình.
Theo pháp lực hộ thể tự vận chuyển, tay áo tóc dài tung bay, trên khuôn mặt như đao khắc quang hoa bao phủ mà rực rỡ hữu thần. Cộng thêm con mắt dưới lông mày rập, mây màu lấp lánh, nghiêm nghị khó lường.
Nguyên Tín Tử trong lòng hoảng hốt, xấu hổ cười làm lành nói:
- Ha ha! Tại hạ sốt ruột tất loạn, Lâm tôn đừng trách.
Hắn nói một câu cho có lệ, thầm không cho là đúng. Người làm đại sự phải vô tình! Người ở cõi tiên, đoạn tuyệt hồng trần, làm gì còn huynh đệ tỷ muội. Ướt át bẩn thỉu như vậy, hừ...
Đúng lúc này, dưới đỉnh núi xuất hiện bóng người. Người cầm đầu là nam tử trung niên da mặt trắng nõn, tay cầm phi kiếm mà sát khí vẫn còn. Hơn hai mươi người phía sau cũng giống vậy, hơn phân nửa đã bị thương, bộ dạng mỏi mệt không chịu nổi!
Nguyên Tín Tử quay đầu lại nhìn, buồn bực biến mất, vội vàng xoay người cao giọng nói:
- Lịch Túc! Còn không tới đây bái kiến. . .
Đó chính là đám tu sĩ Ma thành, lại chỉ còn lại một nửa. Trong đó Lịch Túc đã thấy Lâm Nhất và Nguyên Tín Tử, vội vàng thu hồi phi kiếm, đi nhanh tới, trong bất ngờ không phải không có kinh hỉ giơ tay bái:
- Lâm tôn, trưởng lão...
Mọi người đi sau chào theo, ai nấy vẫn thở gấp mà cảm thấy may mắn.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, không kịp lên tiếng, Nguyên Tín Tử đã nghiêm nghị giành trước hỏi:
- Các ngươi sao lại tới chậm thế, còn không mau nói ra.
Lịch Túc lên tiếng trả lời:
- Tại hạ sớm đã tới Hỏa Tiêu sơn rồi, vì hiểm yếu khó qua nên đi tìm bảo vật ích hỏa, cũng hội tụ với đạo hữu đồng môn. Tiếc rằng hỏa liên hiếm thấy, dần dần đi xa...
Hắn thở một hơi rồi nói tiếp:
- Ai ngờ chúng ta vừa mới có thu hoạch, liền bị cướp đoạt, ra sức xung phong liều chết, may mắn còn sống, có điều hao tổn hơn nửa.
Hắn nhìn về phía xung quanh, oán hận nói:
- Đám tặc nhân đó đã sớm vượt giới rồi, bằng không, hừ...
Nguyên Tín Tử nghe xong, ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ các ngươi có hỏa liên là à?
Lịch Túc gật đầu, đáp:
- Đúng là may mắn.
Nguyên Tín Tử vuốt râu, thầm tỏ ý vui mừng, Một mực khổ vì không có thủ hạ để sai phái, hiện giờ hơn hai mươi người này đến rất đúng lúc!
Lịch Túc đột nhiên quay sang nói với Lâm Nhất:
- Lâm tôn! Hai vị tiền bối Lão Long và Hổ Đầu đuổi giết đối thủ, đã vượt giới rồi.
Lâm Nhất thần sắc khẽ động, ánh mắt bức người. Thấy vậy, Nguyên Tín Tử lại khí, giơ tay lên quát:
- Trước mặt Lâm tôn, không được lừa gạt!
Lịch Túc không hiểu gì, vội vàng lui về phía sau hai bước, nhấc tay nói:
- Tại hạ nói thật.
Khóe miệng Lâm Nhất bỗng nhiên lộ ra nụ cười, ôn hòa nói:
- Lịch Túc! Ngươi triệu tập các đạo hữu thất tán, rồi cùng mọi người quay về, thực sự là càng vất vả công lao càng lớn! Nguyên Tín Tử...
Hắn khen ngợi đám người Lịch Túc một phen, ánh mắt liếc về phía Nguyên Tín Tử, sau đó phân phó:
- Mỗi người ban cho trăm khối thần thạch.
- Ta không...
Nguyên Tín Tử không đợi Lâm Nhất nói hết, sắc mặt cứng đờ, xua tay thất thanh. Mỗi người một trăm khối thần thạch, hai mươi người chính là hai ngàn khối. Công lao chỗ tốt chưa có, ngược lại táng gia bại sản. Thiên hạ nào có đạo lý như vậy?
Lịch Túc vui sướng không thôi, vừa muốn nói cám ơn. Mà Nguyên Tín Tử lại từ chối không nhận, hắn và mọi người lập tức lúng túng.
Lâm Nhất chậm rãi thu hồi nụ cười, thần sắc không rõ.
Nguyên Tín Tử khó xử nói:
- Lâm tôn! Tại hạ thật sự không lấy ra được.
Lâm Nhất không trách cứ, giơ tay lên tung ra bốn Càn Khôn giới, nói với Lịch Túc:
- Đem chia đi, ngày sau lại ban thưởng tiếp.
Hắn không nhiều lời, xoay người đi nhanh, trong nháy mắt đã nhảy lên đá to cao hơn mười trượng.