Vô Tiên - Chương 2291:
Nguyên Tín Tử biến sắc.
Lúc trước không phát hiện, sao lại có tình huống đột nhiên phát sinh?
Nguyên Tín Tử không kịp nghĩ nhiều, phất tay tế ra một đạo hắc quang, lại trong lòng không nắm chắc, người lập tức rút lui. Ầm một tiếng, kiếm quang màu đen từ pháp lực biến thành lập tức nổ tung. Kiếm quang đánh tới cũng theo đó mà biến mất, mà bốn phía không ngờ có cấm chế chớp động.
Cùng lúc đó, dưới vách núi ngoài hơn trăm trượng có năm bóng người hiện ra.
Nguyên Tín Tử phi thân lui về phía Lâm Nhất, hoang mang nói:
- Lâm tôn! Có người ở mai phục ở đây...
Hắn vừa dứt lời, bùm một tiếng đâm vào một đạo quang mang rồi ngã xuống. Mà Lâm Nhất thì dừng lại cách đó không xa, vừa hay tránh thoát sự bao phủ cấm chế. Dưới chân hắn chưa vững đã hoảng sợ kêu cứu:
- Lâm tôn...
Trên đỉnh núi rất là trống trải. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là đỉnh núi nhấp nhô. Nếu muốn vượt qua Tử Tiêu sơn, hơn phân nửa chuyện vượt qua đây. Mà cấm chế pháp trận hơn mười trượng vừa hay cản giữa thông đạo trên dưới. Mai phục ở chỗ này, cũng phải bỏ ra một phen khổ tâm!
Lâm Nhất đúng lúc dừng lại, không để ý đến Nguyên Tín Tử kêu cứu. Huống chi đối phương bị cấm chế ngăn cản, mặc dù thấy thân ảnh bối rối, lại căn bản không nghe được tiếng kêu cứu trong miệng. Hắn cứ như vậy dừng chân quan vọng, gật đầu với một người trung niên đang chạy tới, giật mình nói:
- Vệ Bưu.
Người tới có năm người, đều là tu vi Động Thiên sơ kỳ. Trong đó người trung niên cầm đầu thân hình cao lớn, râu ngắn mà rậm, lộ ra vẻ uy mãnh bưu hãn. Bỗng nhiên bị người ta gọi ra tên, người đó hơi ngẩn ra, lập tức vung tay. Bốn vị đồng bạn hiểu ý, nháy mắt đã tản ra tra phải ngoài trận pháp hơn mười trượng. Hắn đi nhanh tới chỗ cao của đỉnh núi, kinh ngạc nói:
- Ngươi sao biết tục danh của ta.
Nguyên Tín Tử vẫn quanh quẩn trong quang mang chớp động, nhất thời không thể thoát thân. Sáu người ở ngoài thì dùng trận pháp làm ranh giới, ở cách nhau ba mươi trượng trượng mà giằng co cao thấp.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua Vệ Bưu, lại nhìn nhìn bốn tráng hán đã dần thành thế vây còn lại, không vội trả lời, mà thong dong điềm tĩnh cởi Tử Kim Hồ Lô bên hông xuống uống một ngụm. Khi hắn thở ra hơi rượu, tiểu hồ lô trên tay đã không còn, sau đó ánh mắt liếc tới, thản nhiên nói:
- Ta không chỉ biết tục danh của ngươi, còn biết xuất thân của ngươi.
Vệ Bưu từ trên cao nhìn xuống, thần sắc nghi hoặc.
Lâm Nhất nói tiếp:
- Các ngươi mượn Mộc Linh cốc để ẩn thân, xưng là dã tu, kì thực là tay sai của Lăng Đạo.
Hắn hơi dừng lại, hai mắt hàn quang lấp lánh, nói tiếp:
- Nói cho rõ đi, có phải vì Lâm mỗ mà đến không?
Vệ Bưu từng cùng Lâm Nhất tới U Minh hải, lại tuyệt không nghĩ tới Tần Hoa Tử, hoặc là Mộc Ly Tử đều có liên quan tới người thanh niên này..Hắn vẫn hoài nghi bất định, trao đổi ánh mắt với bốn vị đồng bạn, vươn tay ra vuốt râu, đằng đằng sát khí nói:
- Tôn chủ lệnh cho chúng ta mai phục ở ven đường, chỉ để đối phó với Lâm Nhất ngươi.
Xem ra ngươi quả nhiên không đơn giản.
Lâm Nhất nhếch môi, thần sắc hờ hững. Lăng Đạo và Thanh Diệp tuy đã bước vào Cửu Thiên tháp sớm một bước, nhưng không quên hắn. Nếu lời nói của Vệ Bưu không phải giả, chuyến này sẽ có thêm mấy phần biến số. Mà hai huynh đệ đó vội vàng như vậy, hoặc vì bị Thiên Ninh Thiên Khí dồn ép, hoặc là có quỷ kế gì khác.
Vệ Bưu giơ tay, không ngờ lấy ra một cái búa tròn màu đen sát khí vờn quanh. Nháy mắt, bốn vị đồng bạn cũng làm theo. Búa tròn hắn cầm phần sống búa sắc bén, to mấy thước, hắc quang chớp động mà sát khí lạnh lẽo. Hắn không hề sợ hãi trầm giọng quát:
- Ngươi mặc dù may mắn tránh được cấm pháp, lại không tránh khỏi sự vây công của năm huynh đệ ta. Lực lượng ngang nhau, thắng bại chưa biết. Không bằng hoàn trả tôn chủ bảo vật, để tránh tự lầm.
Bảo vật của tôn chủ, không ngoài huyết sát mà thôi!
Xem ra khi Lăng Đạo giằng co với Ma Hoàng trưởng lão đại vu, vẫn khó quên đối với cái này. Có điều, bằng vào tu vi cao thủ Động Thiên sơ kỳ, muốn cướp giết Lâm mỗ, còn nói lực lượng tương đương và cò kè mặc cả, thật đúng là vô tri!
Lâm Nhất cười cười, thần sắc mỉa mai. Đối mặt với năm tráng hán thân hình cao lớn, hắn hơi lộ vẻ người đơn thế bạc, hơn nữa không có khí thế. Hắn lại hồn nhiên không phát giác, gật đầu nói:
- Hai vị huynh đệ của Lâm mỗ bị nhốt ở U Minh hải, chịu ngược đãi hai mươi năm. Mà các ngươi tuy không phải chủ mưu, nhưng cũng là đầu sỏ, hiện giờ không biết tỉnh ngộ, ngược lại còn chọc tới Lâm mỗ.
Vệ Bưu hừ một tiếng, không cho là đúng vung vẩy búa tròn trong tay, nói:
- Vậy thì sao? Chẳng lẽ ngươi dám lấy ít địch nhiều.
Đúng lúc này, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng ầm. Một hán tử đang nhìn chằm chằm về phía trước, lại không ngờ phía sau có thiết quyền đánh lén. Đầu của hắn lập tức nổ tung, trắng đỏ văng khắp nơi. Sau đó thì ngã xuống đất, búa tròn đã mất đi sự gia trì của pháp lực trong nháy mắt biến mất. Mà lập tức, ngoài mấy trượng lại có một đạo kim quang phá không mà ra, lại có một người nhục thân vỡ tung.
Vệ Bưu trợn mắt há hốc mồm, khó có thể tin nổi. Chỉ trong nháy mắt, hai vị cao thủ Động Thiên thần hồn câu tiêu. Mà hai đồng bạn còn lại thì vội vàng trốn tránh, lại đều ngỡ ngàng thất thốt. Đối thủ chân chính vẫn ở nguyên tại chỗ, vừa rồi là ai đánh lén.
Đúng lúc này, Lâm Nhất đột nhiên động. Mà người hắn dường như vẫn ở chỗ cũ, lại lóe lên một chuỗi bóng người, giống như hồng nhạn lướt nước, lại giống như tia chớp sét đánh. Thế đi của hắn cực nhanh, khiến người ta mắt không kịp nhìn!
Thấy Vệ Bưu phát giác thì một chuỗi bóng người đó đã lăng không lao tới, mà bản thân Lâm Nhất đã đến mấy trượng mấy trượng, cũng thuận thế nâng lên một đạo huyết quang. Sát khí bỗng nhiên ập tới, không ngờ khiến người ta không dám ngăn cản! Hắn biến sắc, hung hăng tế ra búa tròn trong tay. Bên trong huyết quang, một thanh búa lớn liệt diễm hừng hực như núi bổ tới.