Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2292:

- Rắc!

Tiếng nổ điếc tai, huyết quang vỡ vụn. Bão táp cuồn cuộn, liệt diễm gào thét.

Búa tròn của Vệ Bưu vừa rời tay, nháy mắt đã vỡ nát. Hắn lảo đảo lui về phía sau, kinh hãi vô cùng. Một mình đối mặt với một vị cao thủ Động Thiên trung kỳ, vốn chính là kết cục bị thua. Ai ngờ đối phương lại mạnh tới như vậy, ra chiêu tất sát!

Đúng lúc này, búa lớn thế không thể đỡ đó lại hơi dừng lại ngoài gang tấc.

Vệ Bưu sớm đã tâm sinh tuyệt vọng. Ngay sau đó lại hai tiếng ầm ầm truyền tới, hai đồng bạn còn lại cũng theo tiếng hóa thành huyết nhục phân tán. Hắn đột nhiên phục hồi tinh thần, há miệng phun ra một đạo tinh huyết. Trong nháy mắt, thân ảnh của hắn đã biến mất trong một mảng huyết vụ màu vàng. Ngoài mấy chục trượng hai tinh huyết lóe lên, có lòng muốn đuổi theo lại lại khó tìm được tung tích của địch.

Cho đến, hư ảnh kéo ra ở phía sau Lâm Nhất mới ngưng thành một thể, nhưng không để ý tới Vệ Bưu bỏ chạy, mà là ngẩng đầu nhìn lên và thần sắc kinh ngạc.

Khung trời nhấp nhoáng, cấm chế lấp lánh; Ma khí tan rã, huyết quang tung tóe. Búa lớn mấy chục trượng cũng theo đó mà vỡ tan, uy thế hỗn độn dần dần tiêu tán. Thiên Ma Ấn bốn ấn hợp nhất vừa hiển uy đã xúc động tới cấm chế trên trời. Có lẽ là thần thông quá mức cường đại, cho nên mới khó có thể tận tình thi triển. Mà có bất ngờ này, cũng khiến Vệ Bưu nhặt lại được tính mạng. Bí pháp hắn vừa rồi thi triển rất thần kỳ!

Ngoài ra, khi bốn người bị giết vẫn lạc đều có một đường huyết quang không dễ phát hiện bắn thẳng về phía chân trời.

Sau một thoáng, bốn phía trở nên yên tĩnh. Mà trên trận pháp Vệ Bưu lưu lại, bên trong vân quang tràn ngập, đã không nhìn rõ hướng đi của Nguyên Tín Tử.

Phân thân của Lâm Nhất đã biến mất. Mà bản thân hắn thì vẫn hai hàng lông mày nhíu chặt, dường như có nghi hoặc khó hiểu. Hắn đi một vòng trên đỉnh núi, đốt thi hài trên mặt đất, thu lấy mấy cái Càn Khôn giới tử.

Chỗ đỉnh núi, cũng là lưng núi sơn mạch vạn dặm. Đứng trên cao mà nhìn, vẫn là một mảng thương mang ảm đạm không thấy điểm cuối.

Ánh mặt trời đã có màu đỏ, giống như vòm trời buông xuống, hoặc như là mây đen áp, hơn nữa khí cơ mãnh liệt, khiến cho người ta không thể thoát được áp lực nặng nề. Dưới núi hoang vắng bát ngát, đá vụn khắp nơi, đường đi khó lường.

Lâm Nhất chậm rãi về tới trước pháp trận ở đỉnh núi.

Không có pháp lực gia trì, một mảng hào quang phạm vi hơn mười trượng trở nên ảm đạm, uy lực của pháp trận đã không bằng trước.

Lâm Nhất đứng lại, vung quyền. Một đạo long ảnh bỗng nhiên xuất hiện, rất sống động vòng quanh cánh tay. Cả người nó vàng óng ánh, rất là bất phàm.

Mà nếu xem kỹ, trên bụng nó còn có màu xanh nhàn nhạt. Chính Dương Kim Long Thủ dần dần hòa thành một thể với long đan chi lực, lại trải qua sự luyện hóa ngàn năm của Thăng Long quyết, cuối cùng cũng trở thành long phách tinh hồn hôm nay. Nó có thể là một dòng phân thần của Long tu, phóng tự nhiên; Cũng có thể phó thác cho pháp lực bản tôn, uy thế vô cùng.

Hoặc là nói, Thăng Long quyết cũng bởi vậy đã tới cảnh giới viên mãn!

Lâm Nhất nhìn lướt qua, vung quyền đánh về phía trước. Long ảnh rời tay mà ra, bỗng nhiên hóa thành một đạo kim quang nhanh mạnh.

Nháy mắt, tiếng răng rắc vang lên, hào quang vỡ nát, cấm chế pháp trận ngoài mấy trượng lập tức sụp đổ, trong khoảnh khắc lộ ra thân ảnh của Nguyên Tín Tử. Hắn nhìn xung quanh, trên hai gò má khô gầy mang theo vẻ kinh hỉ, lại không khỏi bất ngờ hỏi:

- Lâm tôn! Mấy người đó đâu rồi?

Lâm Nhất vẫn nắm chặt quyền đầu, long văn màu vàng trên cánh tay chậm rãi rút đi. Hắn nhướn mày, theo tiếng đáp:

- Không chết thì cũng trốn rồi!

Nguyên Tín Tử vội vàng đi tới, không nhịn được thở dài.

Vừa rồi bất ngờ bị nhốt, thực sự không rõ tình hình bên ngoài. Hiện giờ cường địch biến mất, xung quanh sát khí vẫn còn. Không cần hoài nghi, nơi này tất nhiên đã trải qua một hồi chém giết sinh tử thảm thiết!

Nguyên Tín Tử lại thoát hiểm, thầm hô may mắn, xoay người chắp tay muốn cám ơn.

Lâm Nhất lại lấy ra Tử Kim Hồ Lô uống một ngụm rượu, lạnh lùng thong dong như lúc trước động thủ giết người. Hắn vừa trao lại hồ lô vào bên hông, thuận miệng nói:

- Quá tam ba bận! Nếu ngươi cứ ham công mà hành sự lỗ mạng, chỉ có thể gieo gió gặt bão thôi. Đến lúc đó, đừng trách Lâm mỗ vô tình!

Nói xong hắn phất tay, xoay người chạy xuống núi.

Nguyên Tín Tử bỗng nhiên ngẩn ra. Hai lần liên tiếp gây họa, không ngờ đã khiến hắn bất mãn. Mà mình việc gì cũng giành lên trước, không ngại sinh tử. Tuy có bất trắc, lại thể hiện hết trung thành, sao có thể không có công? Hắn vuốt râu, lặng lẽ lắc đầu, lập tức rời khỏi đỉnh núi.

Hai bóng người Một trước một sau, tiếp tục đi trong hoang vắng.

Cứ Như vậy một ngày trôi qua, khí cơ mãnh liệt càng đặc hơn. Rồi một ngày, phía trước dần dần có sóng lửa bức tới.

Lâm Nhất đi chậm lại, nhìn về phía xa.

Nguyên Tín Tử có lòng muốn dừng lại nghỉ ngơi, lại do dự không dám nói ra. Công chưa lập đã bị ghét bỏ. Hắn mang theo nỗi lòng khó hiểu yên lặng đi theo, nhàm chán hết nhìn đông tới nhìn tây.

Đúng lúc này, có mấy bóng người từ bên trái lao tới.

Nguyên Tín Tử chớp mắt mấy cái, lập tức tinh thần chấn động, không nghĩ ngợi gì chạy đến đón, còn không quên lớn tiếng gọi:

- Lâm tôn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free