Vô Tiên - Chương 2290:
- Thôi! Sống đã cả vạn năm, còn có thể thế nào nữa? Một hồi mộng thần tiên, thiên địa băn khoăn không biết đi đường nào.
Nguyên Tín Tử vẫn muốn lên tiếng, lại muốn nói lại thôi.
Nếu là trước kia, không ai để một chiến hào vào trong lòng. Mà trước mắt cái gọi là Tử Tiêu Địa Câu này giống như giống như vực sâu, trên dưới chỉ mấy chục trượng, lại là sinh tử lưỡng trọng thiên. Lão giả và ba người trung niên tự biết chạy trời không khỏi nắng, đã không còn giãy dụa, mà là dùng thời gian cuối cùng để tỉnh ngộ một đời. Cho rằng trời đã sáng, kỳ thật bóng đêm vẫn còn dài. Nói cách khác, bốn người đó đang đợi chết!
Nguyên Tín Tử không khỏi quay đầu nhìn sang bên cạnh, trong thần sắc hiện lên một tia may mắn. Vừa rồi đúng là mạng lớn!
Lâm Nhất thủy chung vẫn yên lặng quan sát, không nói gì. Lão giả đó đã nhắm mắt lại, cùng ba vị đồng bạn quay về tịch mịch cuối cùng. Hắn chậm rãi đứng thẳng dậy, khóe miệng nhếch lên mà thần sắc thâm trầm.
Vạn năm thì có làm sao? Mưa gió bận rội đều vì dục niệm, bị thiên đạo quất roi. Mà cuối cùng tiêu dao không thấy, bản thân lại khó tìm. Người người nghi hoặc, phát ra cảm khái 'trong say tìm mộng, tỉnh lại trăng sáng qua sông lạnh'.
Mà Lâm mỗ cũng bôn ba trên con đường này ngàn năm, cũng chẳng khác gì người khác. Lúc này là nên cảm khái hay là tỉnh ngộ đây?
Có điều, Lâm mỗ may mắn trải qua đạo trường của Đại Thương kinh thành. Mặc dù không bị chém đầu, lại chặt đứt hồng trần. Từ đó về sau, bất kể là ở đâu, dưới chân Lâm mỗ đều là vách núi sinh tử, lại là bên bờ hồng trần.
Lâm Nhất cúi đầu nhìn bốn thân ảnh hiu quạnh lại thong dong đó, lùi ra sau một bước, nhìn về phía Nguyên Tín Tử nói:
- Từ đây mà đi, có lẽ có đường ra!
Hắn thấy đối phương đã bỏ đi trở ngại, ném lại một câu rồi dọc theo khe rãnh đi về phía trước.
- Lâm tôn! Ngươi pháp lực cao cường, sao không xuất thủ....
Nguyên Tín Tử còn chưa nói hết, đã tự biết lỡ lời, vội vàng im lặng. Hắn vốn muốn ám chỉ Lâm Nhất xuất thủ cứu bốn người đó, để hàng phục mà tăng thêm nhân thủ. Mà chợt nghĩ, có thiếu thỏa đáng. Hắn lấy ra đan dược nuốt vào, thở hổn hển mấy hơi rồi bước nhanh theo.
Lâm Nhất không để ý đến Nguyên Tín Tử ở phía sau, vừa tiến về phía trước vừa lưu ý động tĩnh xung quanh. Về phần hắn có lòng muốn cứu bốn tu sĩ xui xẻo đó hay không thì không ai biết. Nguyên Tín Tử đi sát theo sau, chân lại chậm hơn rất nhiều! Hai người đều chưa rời xa khe rãnh, khó tránh khỏi bị cấm chế bức bách. Cũng may mà đều có tu vi bất phàm, cũng hành tẩu không ngại!
Sau nửa canh giờ, Lâm Nhất dừng lại. Nguyên Tín Tử cũng nghỉ chân quan sát, không khỏi thầm hít hơi lạnh.
Sâu trong đáy khe, lại xuất hiện năm sáu tu sĩ gặp nạn, ai nấy thần sắc suy sụp hơn nữa lại tịch liêu cô đơn!
Lâm Nhất dừng lại một chút rồi tiếp tục đi.
Nguyên Tín Tử ngậm miệng, mang theo nỗi lòng khác lạ yên lặng đi theo. Có điều, hắn đã nhìn ra địa thế cao dần.
Trên đường, trong khe sâu xuất hiện nhiều tu sĩhơn. Nếu trước sau cộng lại, sợ là phải hơn trăm. Người gặp nạn trong khe không ai kêu cứu, đều im lặng mặc cho số phận, hoặc là nằm hấp hối, hoặc là nhắm mắt tĩnh tọa thể hội tịch mịch cuối cùng. Hai người trên khe không lên tiếng, cũng không dừng lại quan vọng. Trên dưới cách nhau mấy chục trượng, lại giống như người lạ.
Cứ như vậy, trong bất tri bất giácđã trôi qua nửa ngày.
Sa mạc mênh mông vô bờ đột nhiên không thấy đâu. Khe sâu như lạch trời đó cũng biến mất. Mà phía trước lại là núi đá màu tím vắt ngang, mặc dù chỉ cao mấy trăm trượng, lại kéo dài vạn dặm, giống như một lá chắn trời đất, chặn mất đường đi.
Ở chân núi tím có một khối đá nằm hơn mười trượng. Bên trên có khắc hai chữ to loang lổ: Tử Tiêu.
Chỗ quái dị này tên là Tử Tiêu sơn!
Hai người dừng trước đá nằm quan vọng.
Thế núi của Tử Tiêu sơn cũng không hiểm trở, lại không có một ngọn cỏ. Quái thạch lởm chởm to nhỏ cùng với khí cơ mãnh liệt, khiến cho trong vẻ hoang vắng trước mắt lộ ra mấy phần quỷ dị khó lường!
Nếu muốn tiếp tục tiến về phía trước, chỉ có vượt qua Tử Tiêu sơn.
Lâm Nhất quan sát xung quanh, không thấy có dị thường. Hắn ra hiệu cho Nguyên Tín Tử, vòng qua đá nằm đi lên trên. Mà hắn vừa muốn ngự không bay lên thì lại rơi xuống đất.
Nguyên Tín Tử giật mình nói:
- Cấm chế của núi này cũng giống như Tử Tiêu Địa Câu. Mặc dù uy lực có khác, nhưng vẫn không thể khinh thường.
Lâm Nhất nhìn quanh, hơi nhíu mày.
Núi này nhìn thì tầm thường, nhưng lại có cấm chế ở khắp nơi bức tới, giống như nặng vạn cân, thực sự khiến người ta không thể đề phòng. May mà pháp lực không có trở ngại, mặc dù không thể tùy ý mà làm, nhưng tự bảo vệ mình thì không vấn đề gì!
Lâm Nhất giơ chân phải lên bước một bước, lập tức bùm một tiếng, núi đá cứng rắn vỡ ra mấy khe hở, nhưng lại không vỡ thành mảnh vụn. Hắn thầm cân nhắc, vung tay áo, dọc theo triền núi đi lên trên.
Nguyên Tín Tử không dám chậm trễ, nhấc chân đuổi theo.
Hai người một trước một sau đi rất chậm, ở trong khe hở núi đá tìm đường mà lên. Sau một canh giờ, dần tới đỉnh núi. Nguyên Tín Tử chẳng buồn thở, bước lên mấy bước, muốn từ chỗ cao nhìn ra xa. Mà hắn vừa đi được hơn mười trượng, ở chỗ trơ trụi đột nhiên hiện lên một đạo kiếm quang sắc bén.