Vô Tiên - Chương 2287:
Tầng một của Cửu Thiên tháp, mấy chục người chen chúc nhìn xung quanh.
Trong nháy mắt vào tháp, cửa tháp đã biến mất. Tình hình trong tháp hiện ra trước mắt.
Đó là một chỗ có chu vi mấy tram trượng, được lát từ bạch ngọc mà trơn bóng không tỳ vết. Từ đây hướng lên trên đỉnh cao trăm trượng dần thành kiểu hình tròn. Mà phần nóc được cấm chế bao phủ có một cột sáng to hơ trượng trút xuống, giống như cầu vồng bạc, lại giống như như ảo ảnh thang trời, khiến người ta ngạc nhiên không thôi mà lại nhất thời không rõ tình trạng!
- Tục truyền, khi Hỗn Độn khai thiên, tháp này đã tồn tại. Chín tầng của nó đều khác biệt, chính là tái hiện tình cảnh cửu thiên, phân biệt là Diệu thành giới, Vô Thượng giới, Ngọc Long giới, Long Biến giới, Đại Xích, Vũ Dư và Thanh Vi giới. Không có cửu tinh dị động thì người thường khó có cơ duyên lên tháp. Cho nên... Cho nên tình hình cụ thể trong tháp tại hạ không thể biết được.
Trước đám người, Nguyên Tín Tử và ba huynh đệ Lâm Nhất đứng chung một chỗ. Hắn ra sức nhớ lại lời đồn có liên quan tới Cửu Thiên tháp, lại vẫn khó có thể nói trọn vẹn. Ít nhất thì tầng một của Cửu Thiên tháp này trừ cột sáng quỷ dị đó ra thì một không nhìn ra có chỗ nào thần kỳ!
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn, thần sắc nghi hoặc.
Tầng một của Cửu Thiên tháp lúc trước đã tới rồi. Mà lúc này chứng kiến lại khác với lúc trước. Không biết là do cấm chế mở ra hay là dị tượng cửu tinh liên châu dẫn tới. Cột sáng từ trên trút xuống chẳng lẽ chính là đường thông tới tầng hai!
Lâm Nhất cúi đầu quan sát, Huyễn Đồng lấp lánh. Sâu trong gạch lát dưới chân, cấm chế không còn có khe hở. Mà Thái sơ chi khí từng rất nồng đậm cũng vì thế mà trở nên loãng hơn nhiều. Có thể thấy được Lăng Đạo làm việc kín kẽ, chuyến này không phải là khinh suất mà làm liều. Khi hắn đang đắn đo, Hổ Đầu đã chờ tới bực mình, thuận tay gác thiết bổng lên vai, lớn tiếng nói:
- Mấy nghìn người đều đi sạch rồi, đừng trì hoãn nữa. Lão Long, theo Hổ ca dò đường.
Nguyên Tín Tử lại không quen thuộc với Hổ Đầu và lão Long, nhưng biết đó là huynh đệ của Lâm tôn, cao nhân Động Thiên.
Thấy thế, Nguyên Tín Tử vội vàng hô:
- Tại hạ xin đi trước...
Mà hắn vừa nói ra miệng, đối phương đã tới ngoài hơn mười trượng, tức thì biến mất trong quang mang đang chớp động kia. Sau đó một đạo thân ảnh tráng kiện cầm ngân đao đi theo, trong nháy mắt cũng biến mất. Hắn hơi ngẩn ra, lộ vẻ lúng túng. Mà bên cạnh có người lên tiếng nói:
- Đây là pháp trận truyền tống, cứ đi không ngại.
Lâm Nhất không cản Hổ Đầu và lão Long, cũng biết Nguyên Tín Tử là nóng lòng muốn lập công. Hắn sau khi phân phó mọi người một tiếng, thong dong điềm tĩnh ngẩng đầu nhìn quang mao bên trên.
Nguyên Tín Tử không dám chậm trễ, phất tay ra hiêu, dẫn theo hơn mười người bước về phía trước. Lâm Nhất theo mọi người mà đi, từng đạo thân ảnh lần lượt biến mất.
Có câu, dục tốc thì bất đạt.
Lâm Nhất sở dĩ chậm chạp lên đường, ngoài cẩn thận ra còn không muốn tham dự vào phân tranh Ma Hoang quá sớm. Huống chi còn có một Cửu Huyền tâm cơ thâm trầm, hơn nữa còn âm hiểm xảo quyệt đang như hổ rình mồi. Có thể nói, chuyến đi Cửu Thiên tháp đã lộ ra loạn tượng, cũng nằm ngoài sở liệu.
Mà thị phi ân oán ngày xưa nay đều không thoát khỏi một chữ "Dục".
Trước đó, Tam Hoàng kinh truyền lại trong Cửu Thiên tháp càng trọng yếu hơn. Bất kể là Thiên Ninh, Thiên Khí, Lăng Đạo, Thanh Diệp, hay là Tất Kháng, Cửu Huyền, đều hiểu sâu huyền diệu trong đó.
Cho nên, khi mọi người chen nhau mà đi, Lâm Nhất lại tạm thời bị ghẻ lạnh. Nguyên nhân cũng là ở đây, hắn mới có thể giống như một con sói cô độc, ẩn núp trong đồng bằng, quan vọng, rồi quyết đoán vu hồi thời cơ liệp sát!
Có điều, nhiều lúc luôn khiến người ta thân bất do kỷ. . .
Trong nháy mắt Lâm Nhất theo mọi người bước vào hào quang, lại đặt mình trong một đoàn gió xoáy mạnh mẽ. Sau khoảnh khắc, quang hoa chói mắt mà gió thổi kích động. Mọi người Đồng hành đều khó có thể tự kiềm chế, không ngờ ai nấy theo gió bay xa. Hắn trong lòng biết không ổn, hai tay tóm hờ, lại thân hình rơi xuống, cảnh sắc xung quanh biến ảo.
Sau một chốc, gió thổi chậm lại.
Thiên địa khác lạ, đường cũ đã mất. Cửu Thiên tháp Trong tưởng tượng đã không còn, thay vào đó là một mảng đại địa màu tím. Bốn phía vô biên vô hạn, lại đá vụn khắp nơi mà hoang vắng vô cùng. Khí cơ Vô hình lại mãnh liệt có mặt khắp nơi, khiến người không thể không vận chuyển pháp lực để chống đỡ.
Lâm Nhất kinh ngạc nhìn chung quanh, phất tay áo. Theo chín đạo hào quang từ đầu ngón tay hắn biến mất, một bóng người ngã xuống.
Đây chính là tầng hai Diệu Thành giới của Cửu Thiên tháp? Rõ ràng chính là sa mạc vắng vẻ, sợ k là không chỉ vạn vạn dặm. Không đúng! Thần thức bị ngăn cản, chỉ có thể nhìn ra được chừng ngàn dặm, tất do cấm chế dẫn tới. Mà lão Long và Hổ Đầu, cùng với những người còn lại đã đi đâu rồi.
Lâm Nhất chậm rãi hạ xuống đất, có chút hậu tri hậu giác lắc đầu. Năm đó không chỉ một lần xông vào tiên cảnh, lại tự mình kiến thức thần kỳ của ảo cảnh ở Huyền Thiên tháp, Hậu Thổ tháp. Có thể thấy được một cách dễ dàng, bên trong Cửu Thiên tháp này cũng là Càn Khôn giới tử hơn nữa biến hóa vô cùng. Sớm biết như vậy, kiểu gì cũng phải ngăn cản lão Long và Hổ Đầu. Chỉ mong đôi huynh đệ đó không sao.
Ngoài hơn mười trượng, Nguyên Tín Tử nhe răng nhếch miệng bò dậy. Vừa rồi chuyện xảy ra quá đột nhiên, hơn nữa gió xoáy mãnh liệt, căn bản khiến người ta không thể phòng bị. Trong khi tứ chi bị trói buộc, pháp lực bị giam cầm, không ngờ khi rơi xuống nện vào một đống đá vụn cứng rắn mà sắc bén. Tuy nói bằng vào sự cường đại của nhục thân chống đỡ cũng không ngại, nhưng một hồi đau đớn lại vẫn khó có thể tránh được.
- Đa tạ Lâm tôn tương trợ...
Nguyên Tín Tử cám ơn Lâm Nhất, lại vội vàng ngẩng đầu nhìn ra xa. Ánh mặt trời đỏ nhạt, giống như tình cảnh hỏa thiêu, hơn nữa khí cơ bao phủ mà không nhìn được rõ ràng. Xung quanh hoang vắng trống trải, không ngờ không thấy thân ảnh của bốn mươi năm mươi tu sĩ Ma thành bọn Lịch Túc. Hắn mặt lộ vẻ kinh ngạc, vội vàng sửa sang lại y bào, lập tức đứng dậy, liền muốn bay đến trong không trung tìm hiểu một phen. Mà hắn vừa cách mặt đất hơn mười trượng, đột nhiên thế đi bị ngăn trở, lúc la lúc lắc, khó bay được lên trời.
Lâm Nhất đã nhìn rõ tình hình xung quanh, trong lòng đã nắm được ngọn nguồn. Hắn thấy Nguyên Tín Tử đang giãy dụa, liền lên tiếng bảo:
- Giới tử tuy nhỏ nhưng trong có Càn Khôn. Trời đất tuy lớn, nhưng vẫn trong phạm vi. Đừng ngại tiến về phía trước tìm kiếm.