Vô Tiên - Chương 2288:
Nơi này nhìn thì vô cùng rộng lớn, kì thực lại có giới hạn. Cái gọi là thiên địa cấm chế, có lẽ là do phù trận xiềng xích. Mà có lúc lại bởi vì ngũ hành hạn chế. Lâm Nhất dù sao cũng từng có một tiên giới, cũng từng lĩnh giáo sự lĩnh giáo sự cường đại của kết giới chi lực. Sau khi hắn có kinh nghiệm lịch lãm, đặt mình trong ảo cảnh thế này, thể ngộ đã hơn xưa.
Nguyên Tín Tử xấu hổ hạ xuống đất, giơ tay nói:
- Lâm tôn không hổ là cao nhân!
Lâm Nhất chân đi mấy bước, thuận thế đá nát mấy tảng đá. Tuy thần thức bị ngăn cản, nhưng may mà pháp lực không có trở ngại. Chỉ cần tránh cấm chế trên trời cao thì không khó thi triển tu vi thần thông. Hắn quay đầu lại nhìn về phía Nguyên Tín Tử. Tự giễu:
- Cao nhân thì làm sao, năm đó vẫn không phải là kẻ tù tội dưới tay ngươi à.
Nguyên Tín Tử sợ nhất là nhắc lại chuyện xưa, da mặt run run, mang theo mấy phần sợ hãi, khom người nói:
- Tại hạ có tội, không dám cầu xin tha thứ.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, mang theo nụ cười khó nắm bắt nói:
- Ha ha, Lâm mỗ không thích nịnh hót, càng không chấp nhận được khẩu thị tâm phi...
Hắn tùy ý tìm một phương hướng rồi tiến về phía trước, cũng không quay đầu lại nói tiếp:
- Con người ngươi mặc dù chỉ vì cái trước mắt, nhưng cũng không phải là ngụy quân tử!
Nguyên Tín Tử ngây ngốc, lộ vẻ lúng túng. Hai câu nói trước sau bất đồng của Đối phương là một loại cảnh cáo, cũng may không có ác ý. Hắn thầm thở phào, lấy lại tinh thần, sau đó đuổi theo. Thân ở dị địa, độn pháp không dùng được. Ngự không mà đi cũng an ổn mau lẹ.
Sa mạc màu tím vắng vẻ này giống như xích viêm ngàn dặm, vạn dặm. Trong hoang mạc, khí cơ mãnh liệt giống như ngưng trệ. Khi đi lại, khiến cho người ta hoảng hốt tới nghẹt thở. Đặc biệt là chỗ đi qua ít có linh khí, nguyên khí, hoặc là Thái Sơ chi khí tồn tại. Rất khó tưởng tượng, tình cảnh cửu thiên tái hiện lại có bộ dạng như thế này. Mà trên chín tầng trời chân thật rốt cuộc là như thế nào, cũng chưa chắc có ai có thể nói rõ. Trên Cửu Thiên tháp có hơn tám tầng, hành trình vừa mới bắt đầu, tiếp theo sẽ như thế nào, thực sự rất khó lường.
Dưới ánh mặt trời Mờ nhạt, trong sa mạc rộng lớn bát ngát, hai bóng người một trước một sau lướt nhanh trên mặt đất.
Một canh giờ trôi qua, tình hình xung quanh vẫn như. Mấy ngàn người của Hồng Hoang và đám người lão Long vẫn không thấy tung tích.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, thân hình thẳng tắp, giống như là đang đứng lặng quan vọng mà không sợ hãi. Địa thế dưới chân hắn lại phập phồng uốn lượn.
Sau đó, Nguyên Tín Tử thì hết nhìn đông tới nhìn tây, không bỏ qua bất kỳ một chỗ dị thường nào ở xung quanh.
Lại qua nửa canh giờ, vẫn là bộ dạng cũ.
Lâm Nhất không vội không vàng, chỉ coi đi đường là một loại nghỉ ngơi. Ít nhất có thể mượn cơ hội này để ngẫm lại tâm sự, suy nghĩ một chút đối sách ứng biến cùng với các loại hung hiểm sắp tới. Hơn nữa nơi này sinh khí thiếu thốn, không nên tiêu hao pháp lực quá nhiều. Mà nếu có thể không có bất ngờ gì cứ một đường tiến tới như vậy, kỳ thật cũng không tồi.
Về phần an nguy của hai huynh đệ đó, chắc không cần lo lắng. Lão Long hiện giờ đã khác xưa. Có hắn, cộng với Hổ Đầu bưu hãn dũng mãnh, đủ để ứng phó các loại bất ngờ!
Có điều, mấy ngàn người của Hồng Hoang đều không thấy bóng dáng. Có lẽ tầng cao của Cửu Thiên tháp mới là nơi có cơ duyên. Mà đám người Lăng Đạo, Cửu Huyền chạy theo như việt, chẳng lẽ trong tháp thật sự có giấu Động Thần kinh của Tam Hoàng kinh? Hơn nữa bất luận thật giả, bảo vật thuộc về Lâm mỗ không ai có thể cướp được. Nếu ngược lại, Lâm mỗ cũng sẽ không cưỡng cầu. . .
Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất cứ yên lặng mà đi, giống như không để ý tới động tĩnh xa gần, hắn đành phải thận trọng, không dám có chút lơ là. Người Trẻ tuổi này đã không còn là đối thủ một mất một còn trước kia, mà là chí tôn Ma thành mới tấn thăng. Khi sự nghiệp to lớn vừa được khai sáng, mình may mắn đi theo cũng trở thành công thần khởi nghĩa đầu tiên. Chỉ cần chuyến này không có bất trắc, ngày sau sẽ là tiền đồ vô lượng. Nếu có thể trở thành tồn tại tối cao như Thiên Ninh, Thiên Khí trưởng lão. vậy cũng không uổng cuộc đời này. Chỉ tiếc, mấy chục thủ hạ đó chưa được quản giáo nhiều đã bị một trận gió thổi bay đi mất.
Nguyên Tín Tử đang thoả thuê mãn nguyện, chợt có phát hiện, đột nhiên quay đầu lại nhìn. Ngoài ngàn dặm bên tay phải, giống như có bóng người nhấp nhoáng. Hắn vội vàng ngừng thế đi, lên tiếng kêu:
- Lâm tôn, xem kìa.
Hắn vừa nói ra miệng đã không nhịn được trố mắt lên.
Ngoài ngàn dặm trừ cảnh hoang vắng ra thì không có gì cả, bảo người ta nhìn cái gì chứ?
Nguyên Tín Tử thần thái lúng túng, liên tục chớp mắt.
Vừa rồi rõ ràng có người vẫy tay, vì sao lại không thấy nữa?
Nguyên Tín Tử thần sắc xấu hổ, ấp úng định nói xin lỗi. Mà Lâm Nhất sớm đã ngừng chân quan vọng, không hề trách cứ, ngược lại còn hất cằm, xoay người chạy vội tới. Hắn không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đi theo.
Ngàn dặm xa, trong giây lát là tới.
Nguyên Tín Tử đi được mấy trăm trượng, chỉ đợi giành trước thăm dò manh mối. Mà hắn đang chạy tới lúc gấp rút, lại đột nhiên hô lên thất thanh:
- Lâm tôn...