Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2286:

Những lời này được nói ra từ trong miệng của một tu sĩ, ý nghĩa phi phàm, chính là thề ước quên mình phục vụ!

Đám người Lịch Túc đều lưu ý nhất cử nhất động của Nguyên Tín Tử, không khỏi thầm thở phào. Chuyện xảy ra đột ngột, lại đúng lúc Cửu Thiên tháp mở ra, các tu sĩ Ma thành vội vàng cướp đoạt cơ duyên, lại không có mấy ai để lời nói của Ma Hoang trưởng lão, đại vu ở trong lòng. Hiện giờ nhân vật tiền bối cũng đã đầu nhập, có thể thấy được quyết định của mình là đúng! Mà vị tiền bối này rốt cuộc là tuệ tâm quyết đoán, hay là tiêu cực không đấu tranh, hay là có ý đồ gì khác, chỉ sợ trong một chốc một lát khó mà nói rõ!

- Nguyên Tín Tử, ngươi biết được bao nhiêu về Cửu Thiên tháp?

Lâm Nhất nhìn Nguyên Tín Tử tất cung tất kính, trong lòng có mấy phần cảm khái cảnh còn người mất. Mà hắn không đáp ứng cho đối phương quy thuận, ngược lại mạc danh kỳ diệu hỏi một câu.

Giữa người với người với vốn không oán không thù, chỉ vì dục niệm quấy phá, cho nên mới ngươi lừa ta gạt. Nếu muốn thoát khỏi nghi hoặc thân bất do kỷ này, cũng chỉ có trở thành cường giả mà mới có thể không để mất bản thân. Trong mắt đám người Nguyên Tín Tử và Lịch Túc, Ma thành tân chủ không nghi ngờ gì nữa chính là núi cao lồng lộng, cây lớn che chở. Mà ở trong lòng Lân Nhất, hắn chỉ là một mỏm đá nhô lên, vừa hay bị người ta dùng để lót chuồng mà thôi! Trung Thiên Ma thành, thật sự có liên quan tới mình sao?

Sát ngôn quan sắc, thể nghiệm và quan sát ý trên chính là tu vi cơ bản nhất của thuộc hạ. Nguyên Tín Tử nghe tiếng nghe âm, trong lòng run lên, đột nhiên ưỡn ngực, kính cẩn nói:

- Tại hạ tuy biết rất ít về Cửu Thiên tháp, nhưng lại được làm trưởng lão quản sự mấy năm, cũng có nghe nói qua vài lời đồn...

Thấy Lâm Nhất thờ ơ nhìn xung quanh, hắn tâm niệm xoay chuyển, nói tiếp:

- Nghe nói, chỉ vì tinh thần dị động, Cửu Thiên tháp mới mượn thiên địa khí cơ mở ra một lần, chỉ tiếc có quá nhiều cấm chế, thế cho nên tu sĩ từ cảnh giới Tiên Quân trở xuống không dám tùy tiện tới gần.

Hắn lại giơ tay chỉ vào cửa tháp trong mây mù, nói:

- Một khi vào tháp, hoặc là mười năm, hoặc là mấy chục, mấy tăm năm, không có thiên địa khí cơ giảm tốc độ thì không thể quay lại. Trong tháp tất nhiên sẽ hung hiểm, nhưng cũng có vô số cơ duyên. Ngoài ra...

Nguyên Tín Tử nhìn về phía Lâm Nhất, tiếp tục nói:

- Ma thànhđã bốn cửa đóng kín, các thành đều có tu sĩ canh phòng. Chúng ta chỉ cần ra khỏi Thanh Vi thành, chắc chắn sẽ tạo ra hỗn loạn. Không biết Lâm tôn là muốn canh giữ ở nơi này, hay là...

Bản thân hắn bị ghẻ lạnh, thất sủng, căn bản không được tham dự vào các đại sự sắp phát sinh, lại vẫn từ các loại dấu hiệu mà có suy đoán. Cho nên, hắn nói đến một nửa, lại không nói hết. Trước lúc chân tướng được rõ ràng, Trung Thiên Ma thành tất cả vẫn như cũ.

Mà Lăng Đạo mời cao thủ Hồng Hoang đến đây, cũng công bố mở rộng cửa đón khách, kì thực sớm đã biến Trung Thiên Ma thành thành một lồng giam cực lớn!

Lâm Nhất quan sát vẻ mặt của Nguyên Tín Tử, cũng lưu ý mỗi một câu đối phươngnói. Hắn sau đó nhìn về phía cự tháp cao ngất nguy nga, thầm nghĩ: Bất kể âm mưu quỷ kế của Lăng Đạo, Thanh Diệp, dụng ý của Thiên Ninh Thiên Khí, trong Cửu Thiên tháp đã định trước sẽ có mưa máu gió tanh, không thể thiếu được gian nguy trùng trùng. Mình sở dĩ chậm chạp không động thân là một là vì cẩn thận, hai là còn ngại hoàn toàn không biết gì về hình trong tháp.

Không, trước mắt ít nhất cũng có một Nguyên Tín Tử, cùng với vài lời đồn hắn biết.

Lâm Nhất suy nghĩ một lát, không do dự nữa, nói với đám người đang chờ đợi ngoài mấy chục trượng:

- Lâm mỗ trở thành Ma thành chi chủ, thu lưu các ngươi cũng không khó. Nếu không phải như vậy, chúng ta không chút liên quan.

Hắn không đợi mọi người phục hồi tinh thần, xua tay ra lệnh:

- Là đồng hành với Lâm mỗ hay là chờ ở đây, chư vị tự quyết. Nguyên Tín Tử thì thi hành trách nhiệm quản hạt ước thúc!

Hắn nhìn xung quanh, nhướn mày, lại cười nói:

- Hai vị huynh đệ! Vào tháp một chuyến nhé.

Hổ Đầu đã nhịn một lúc không nói gì, cuối cùng cũng được hứng trí, lập tức giơ ngang đại bổng, hào hùng cười to:

- Ha ha! Cho dù núi đao biển lửa, Hổ ca cũng vẫn sẽ lao vào.

Lão Long thì cầm ngân đao thước, cả người lộ ra sát khí nghiêm nghị, ứng tiếng nói:

- Xông pha chiến trận, sao có thể thiếu lão Long ta được.

Nguyên Tín Tử thần sắc rực rỡ, thầm hô may mắn. Tục ngữ có viết, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Quả nhiên, vừa quy thuận đã được giao trọng trách quản sự, công theo rồng khởi nghĩa đầu tiên, là tuyệt đối không thoát. Khí thế của hắn đại thịnh, quát bốn mươi năm mươi tu sĩ Ma thành cách đó không xa:

- Dùng mười người là một đội, đề cử một vị chấp sự, hô ứng lẫn nhau, theo bản trưởng lão hộ pháp hộ giá cho Lâm tôn, người dám trái lệnh nghiêm trị không.

Đám người Lịch Túc đều bị quản thúc nhiều năm, sớm đã thuộc nằm lòng quy củ kỷ luật nghiêm minh, không đợi Nguyên Tín Tử phân phó tiếp đã chia làm năm tốp, cũng đều tự đề cử một người tu vi cao nhất làm chấp sự dẫn đầu. Lần này cơ duyên hiếm có, không ai muốn lưu thủ tại chỗ. Trong nháy mắt, mọi người đã có tư thế chờ xuất phát!

Lâm Nhất có chút bất ngờ, không khỏi cười cười gật đầu với mọi người. Có thể thấy được vật tẫn kì tài, người tẫn kỳ dụng. Nguyên Tín Tử này tuy giỏi đầu cơ, hơn nữa lòng danh lợi rất nặng, nhưng cũng không phải là không có chỗ tốt! Mà hắn cũng không nhiều lờn, dẫn theo lão Long và Hổ Đầu lao thẳng về phía trước.

Nguyên Tín Tử chỉ cảm thấy sự buồn bực nhiều năm qua được quét sạch, hắn thoả thuê mãn nguyện vung tay lên, nghiêm nghị phân phó:

- Lịch Túc, đi theo Lâm tôn. Những người còn lại thì đi sau chờ điều khiển!

Hơn năm mươi bóng người cuối cùng bay vào Cửu Thiên tháp, Thanh Vi thành trăm dặm trở lại yên tĩnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free