Vô Tiên - Chương 2282:
Lăng Đạo lại hét lên:
- Nếu ngươi mang theo một đám xác chết không hồn tự lập môn hộ, xin hỏi là môn phái nào?
Hắn hơi dừng lại rồi mỉa mai:
- Chó nhà có tang, có lẽ có thể gọi là phiêu bạc. Mà chỉ như vậy lại không được bước vào Cửu Thiên tháp nửa bước. Trừ phi môn nhân đệ tử của ngươi có lai lịch quang minh chính đại.
Tứ đại cao thủ vây công ngươi, là muốn nhanh chóng giết chết ngươi, không cho ngươi nói nửa câu vô nghĩa. Mà ngươi mượn một đám khôi lỗi để chống đỡ nhất thời, cũng dùng rất nhiều cố sự không thể công khai để tiến hành áp chế, chỉ để đổi lấy một lát thở dốc. Muốn vào tháp, vẫn là si tâm vọng tưởng. Dám không phục, chắc chắn sẽ khiến nhiều người tức giận. Rõ ràng là muốn khi dễ ngươi đấy, ai bảo ngươi lực đơn thế cô cơ!
Lâm Nhất không nóng lòng biện giải, mà là hướng về phía Cửu Thiên tháp ngoài hơn mười dặm rồi thở ra một hơi. Chuyến này còn chưa thực sự cất bước đã gian nan như vậy rồi. Tiếp theo sẽ như thế nào đây, căn bản là không thể tưởng tượng. Mà "xin quay về" Lăng Đạo nói lại càng dụng tâm hiểm ác hơn. Nếu Lâm mỗ đã hiện thân ở đây thì sớm đã không còn đường lui rồi.
Ba mươi hai đạo thân ảnh băng hàn âm lãnh, mặc dù sát khí vẫn còn, nhưng lại lộ ra mấy phần bi tráng. Thần hồn từng bất khuất đã đi xa, chỉ để lại một khối hình hài bất hủ bất quy. Mà cách đó không xa, Lâm Nhất chắp tay mà đứng. Trên nét mặt lộ ra vẻ hiu quạnh, khóe miệng lại lạnh lùng khinh thường.
Hổ Đầu nhìn bóng lưng của Lâm Nhất, sau đó nhìn về phía lão Long. Hắn muốn đối mặt với cao nhân khó có thể chiến thắng, ại phải tính toán ra sức chu toàn. Đúng là di chuyển trên mũi đao, lại bước chậm như trong biển lửa. Hơi vô ý chút sẽ rơi vào tuyệt cảnh không thể vãn hồi. Lão đại thật đúng là không dễ dàng gì!
Lão Long tay cầm ngân đao, vẻ mặt ngưng trọng. Mà hắn cũng không hề có vẻ e sợ, chỉ chờ lát nữa sẽ tùy thời chém giết. Mình có lẽ đã không còn là mình năm đó, mà Lâm Nhất thì vẫn là Lâm Nhất kia. Nếu hắn không bước qua được đảo khảm trước mắt, thì sao có thể trở thành lão đại của Thanh Long Bạch Hổ.
Tiếng cười lạnh của Lăng Đạo qua đi, xung quanh Cửu Thiên tháp im lặng dị thường.
Lâm Nhất trầm ngâm một chút, nhướn mày, bỗng nhiên nói:
- Lâm mỗ hành tẩu Hồng Hoang, tự lập tự cường. Mà Lăng Đạo Yêu Tôn lại dùng cái này để khi nhục Lâm mỗ, cũng nhiều lần gây khó dễ. xin hỏi, thế nào mới gọi là lai lịch rõ ràng...
Hắn hơi dừng lại một chút, đột nhiênquay sang đám người ở xa xa, quát:
- Tin chắc, chính nghĩa thì sẽ được ủng hộ. Các ngươi còn không hiện thân, muốn đợi tới khi nào. . .
Hổ Đầu rất bất ngờ, nhưng lại cảm thán không thôi, giờ là lúc nào rồi, lão đại còn muốn cố lộng huyền hư. Hắn lắc đầu không cho là đúng, lại bỗng nhiên ngẩn ra, vội vàng cùng lão Long quay đầu lại nhìn.
Cùng lúc đó, Lăng Đạo, Thanh Diệp, Tất Kháng, Cửu Huyền, cùng mọi người ở đây đều trố mắt ngạc nhiên.
Chỉ thấy trong đám người chỗ Ma thành, không ngờ lần lượt xuống từng đạo thân ảnh ngập ngừng do dự. Trong nháy mắt, khoảng bốn, năm mươi vị tu sĩ cảnh giới Tiên Quân chậm rãi bay lên không, cũng dần dần tụ về phía Lâm Nhất, lại đều mang theo vẻ mặt chua chát và bất đắc dĩ. Trong đó có một người trung niên da mặt trắng nõn, hoảng sợ nhìn về phía Lăng Đạo, sau đó trong lòng hạ quyết tâm, bước lên mấy bước khom người bái:
- Lịch Túc, bái kiến Lâm tôn.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt ra ngoài mấy trăm trượng, gật đầu nói:
- Các ngươi cam nguyện cống hiến, Lâm mỗ rất an ủi! Chỉ đợi chuyến này xong, tất sẽ thuận theo ước nguyện.
Nói dễ nghe nhỉ, vậy ngươi lúc trước lòng vòng làm cái gì? Nhìn thì như lững thững trong sân vắng, kì thực lại là câu hồn lấy mạng. Lúc này gọi tới, hồn cấm sinh tử, ai dám không hiện thân? Nam tử tự xưng Lịch Túc thầm thở dài. Mà nếu đã đứng ra, vậy thì cố kỵ nhiều làm gì. Hắn lại khom người cúi đầu, đáp:
- Xin nghe phân phó.
Mọi người phía sau hắn tâm tư khác nhau, nhưng cũng đều ai nấy chắp tay hô theo. Kiếp số đã định trước, sớm muộn gì cũng không tránh khỏi. Mặc dù không muốn phản bội Ma thành, nhưng tính mạng đáng quý! Nói tóm lại, cứ vượt qua được lúc nào hay lúc nấy!
Thấy tình hình này, Nguyên Tín Tử trong đám người bừng tỉnh đại ngộ. Hồn cấm thuật? Thuật này có lẽ vô dụng với cao thủ Động Thiên, mà tiểu bối Phạm Thiên thì lại không có sức giãy dụa. Lâm Nhất kia từng đối phó mình như vậy, lúc ấy may mà.
Hổ Đầu sững sờ nhìn đám tu sĩ vẻ mặt cung kính cách đó không xa, không nhịn được giơ tay lên tát cho mình một cái, vẫn khó có thể tin nổi. Xem ra cố lộng huyên hư cũng là một loại cảnh giới!
Lão Long thì nhún nhún vai, bộ dạng thấy lạ không trách. Có điều, hắn lại thừa cơ lườm Hổ Đầu một cái.
Tu sĩ Ma thành lâm trận phản chiến, có thể nói là tình hình nghịch chuyển mà bất ngờ liền tục xảy ra. Lúc này, dưới trướng Lâm Nhất không chỉ lão Long và Hổ Đầu, cùng với ba mươi hai 'Thiên Sát vệ', còn có bốn mươi năm mươi cao thủ Phạm Thiên cảnh. Hắn thấy đám người Lịch Túc coi như thức thời, cũng không nhiều lời, hất cằm, hướng về phía xa xa cao giọng chất vấn:
- Thủ hạ của Lâm mỗ đều là tu sĩ Ma thành, đã được coi là quang minh chính đại chưa.
Tất Kháng có chút không hiểu rõ tình huống. Lâm Nhất kia luôn khiến người ta bất khả tư nghị!
Cửu Huyền thì ngây ngốc không nói gì, trong hai mắt hàn quang chớp động. Hắn giống như gặp một đối thủ đã lâu, mà đối phương lại vẫn khiến người ta nhìn không thấu!
Nụ cười của Thanh Diệp có chút gượng ép, trong thần sắc có chút u oán.
Lăng Đạo vẫn trợn mắt há hốc mồm. Cho dù hao hết tâm tư, cũng không thể nào ngờ được, Lâm Nhất kia lại thò ma trảo tới dưới mí mắt của mình, thế này có khác gì đào góc tường nhà người ta? Có trời mới biết còn có bao nhiêu tâm sinh phản nghịch, cứ thế này, Ma thành đổi chủ cũng chưa biết chừng! Hắn không kịp nghĩ nhiều, mặt như phủ sương đen, tức giận quát lên:
- Hèn hạ, vô sỉ! Ngươi dùng mấy chục đệ tử Ma thành cảnh giới Phạm Thiên mà đòi ngang vai ngang vế với bản tôn, thật là nực cười! Ngươi đã sớm tâm hoài bất quỹ, cũng ý ở Ma thành, bản tôn thế bất lưỡng lập với ngươi.
Tranh đoạt Ma thành, tội danh rất lớn!
Chỉ cần Lâm Nhất lên tiếng trả lời, chính là kẻ địch của Hồng Hoang Ma tu. Không lên đáp lại thì mấy chục đệ tử Ma thành đó phải giải thích nên như thế nào?
Việc đã đến nước này, Tất Kháng và Cửu Huyền cũng không dám tùy tiện nhúng tay.
Có thể thấy được Lăng Đạo lúc này đã hạ đòn nặng, muốn dồn Lâm Nhất vào tử địa. Mà không đợi đối phương lên tiếng, chỗ lỗ thủng của Thanh Vi thành đột nhiên có người cười lạnh nói:
- Ha ha! Ý ở Ma thành thì có làm sao?