Vô Tiên - Chương 2283:
Tiếng cười lạnh vang lên, xa xa xuất hiện một đạo thân ảnh.
Đó là một lão giả áo vải, hình dung tiều tụy, râu tóc bạc trắng, bộ dạng gần đất xa trời. Mà trong lời nói vân đạm phong khinh của hắn, lại lộ ra khí độ bí hiểm, khiến cho mọi người ở Cửu Thiên tháp đều ngẩn ra.
Cao nhân! Cao nhân Động Thiên hậu kỳ!
Đồng thời, cửa vào tường thành lại xuất hiện một bà lão, cũng tóc bạc phơ hơn nữa lại uy thế khó lường, cũng mang theo tiếng nói khàn khàn phụ hoạ:
- Thiên Ninh trưởng lão! Ngươi không nhìn lầm người. Lâm Nhất đó dã tâm không nhỏ...
Bà ta vừa dứt lời, lại có sáu lão giả khí thế, tuổi tác tương tự, lại tướng mạo khác nhau lần lượt hiện thân. Mà vẫn chưa hết, trong nháy mắt lại có một người vạm vỡ tóc tai bù xù xông vào Thanh Vi thành, quát:
- Ma Hoang trưởng lão, đại vu ở đây, cẩn phụng Lâm Nhất làm chủ, chỉnh đốn sửa đổi, quang minh Ma thành.
Nếu tiếng cười lạnh lúc trước là bất ngờ, khiến người ta kinh ngạc. Thì lời nói vang vọng tứ phương về sau lại khiến người ta kinh ngạc khó hiểu!
Ma Hoang trưởng lão, đại vu, chính là tồn tại gần với Ma Hoàng năm đó, sớm đã tung tích không rõ, mà hiện giờ lại đột nhiên xuất hiện trong Ma thành. Đặc biệt là, chín vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ này không ngờ đều tôn Lâm Nhất làm chủ?
Lúc này, mấy ngàn người ở đây đều nghển cổ quan vọng mà ngạc nhiên không thôi. Cửu Thiên tháp chưa vào mà dị biến đã liên tiếp nổi lên. Tiếp theo sẽ như thế nào, thực sự khiến người ta có chút không biết ra sao.
Trong đám người phía Ma thành, Nguyên Tín Tử biến sắc. Bà lão, tráng hán, cùng với lão giả đi theo đó cũng không xa lạ gì! Vốn tưởng rằng gặp ở cửa thành chỉ là hạng người tầm thường, ai ngờ lại là cao nhân Ma Hoang tàng hình biệt tích! Hắn hít một hơi lạnh, vội vàng quay đầu tìm kiếm. Niên Nguyên Tử kia vẫn đang thủ ở cửa thành, chưa tới.
Trong đám người chỗ Hồng Hoang các nhà tụ tập, Đài Thắng vẻ mặt sợ hãi.
Chỗ Yêu Hoang, một đôi huynh muội sóng vai mà đứng.
Trong đó, Đấu Tương hai mắt lóe sáng, thần sắc khẽ động. Lâm Nhất che giấu rất sâu, hai vị sư huynh căn bản khó có thể lường trước được! Mình từng một lần muốn tranh dài luận ngắn với hắn, không khỏi có chút không biết tự lượng sức mình.
Thiên Tinh rối rắm đã lâu, cuối cùng cũng thở phào một hơi. Lâm lão đại không chỉ có lão Long và Hổ Đầu hung hãn dị thường, Thiên Sát vệ sĩ đằng đằng sát khí, tu sĩ đến từ Ma thành, còn có chín vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ đi theo, đúng là uy phong.
Cát Khánh cách hai huynh muội không xa dĩ nhiên không còn vẻ trấn định lúc trước. Mà hắn vẫn nhìn chằm chằm động tĩnh trong sân, lại không ai lưu ý đến sự tồn tại của hắn.
Tám lão giả cùng một vị tráng hán không chậm trễ, bay thẳng tới sân.
Trong nháy mắt Lâm Nhất nhìn thấy chín người đó, hơi kinh ngạc, lập tức phất tay áo. Ba mươi hai Thiên Sát vệ bị hắn thuận miệng đặt tên cuối cùng cũng không cần phải cố chống đỡ nữa, chỉ nháy mắt đã biến mất. Hắn quay đầu lại nhìn lão Long, Hổ Đầu, cùng đám người Lịch Túc, sau đó chậm rãi nghênh đón.
Người nào đó lúc trước tùy cơ ứng biến, nhìn thì ngẫu nhiên, lại sớm có có tiên thủ, hơn nữa có chút tàn nhẫn già dặn. Phàm là mưu sự, phải lo tính trước sau, mới có thể tránh được đột nhiên thất thố khốn cùng. Vì thế, năm đó rời khỏi Thiên Ngu Man Hoang, càn quét tinh thạch dưới lòng đất các nơi, lợi dụng lợi dụng hồn cấm thuật cường hành thu phục các tu sĩ Ma thành, cũng lưu lại một câu: Muốn giữ mạng thì khi gọi phải tới sẽ được tha.
Có điều, hành động này bức Lăng Đạo lọ ra hung tướng, cũng đẩy người nào đó vào tuyệt cảnh. Mà hắn vẫn không lùi bước, ngược lại càng cương quyết hơn. Từ sau khi đọ sức với Yêu Hoang Giác Phách, hắn đã thay đổi tính chịu đựng ẩn nhận ngày xưa.
Hồng Hoang cường thủ như lâm, cứ tránh né nhượng bộ căn bản sẽ không làm nên chuyện gì. Mà bằng vào năm mươi hai tiên hài khôi lỗi, có lẽ chu toàn một hai thì không khó. Nếu như có gì không đủ thì cùng lắm kéo cả Yêu Hoang và Thiên Hoang vào là được. Mà bỏ qua chuyến đi Cửu Thiên tháp này, chỉ sợ sau này không có cơ hội nữa.
Khi đang suy nghĩ đối sách, đã có cao nhân ra sân.
Đó không phải Thiên Ninh, Thiên Khí và bảy vị Ma Hoang đại vu thì là ai? Tới thật đúng lúc!
Lâm Nhất vừa đứng ra đón chào, chín vị cao nhân đã đến gần.
Lão giả cầm đầu chính là Thiên Ninh. Hắn đã khôi phục hai mắt, vẫn bộ dạng già nua gầy gò, mà uy thế khó lường lại càng già càng vững chắc. Bà lão theo sau là Phục Linh. Sáu vị đại vu còn lại thì không biết tên.
Tráng hán trung niên đi cuối cùng là Thiên Khí, một trong hai đại trưởng lão của Yêu Hoang. Hắn vẫn là bộ dạng tóc tai bù xù, mà hai mắt tỏa bốn phía, cùng với tà cuồng chi khí bưu hãn dị thường, thực sự khiến người ta không dám nhìn thẳng!
Chín người này từng bị giam cầm mà cảnh ngộ thê thảm, hiện giờ đã sáu bảy mươi năm, cũng đã quét sạch ám ảnh mà trở nên rực rỡ thong dong.
Thiên Ninh thế tới không ngừng, cười nói:
- Lâm huynh đệ, còn nhớ 'một lời đã định không'.
Sau đó Thiên Khí như gió bay tới, mang theo mấy phần mãnh liệt nói:
- Quân tử phải giữ lời, há có thể cho phép hắn không đáp ứng?
Lâm Nhất chắp tay, muốn nói lại thôi. Cái gọi là một lời đã định, chính là đến từ một lời hứa trong bí cảnh. Chỉ cần giúp đám người Thiên Ninh thoát hiểm, đối phương sẽ dẫn tiến hắn bái kiến Ma Hoàng, hoặc là giúp hắn cướp lấy vị trí Ma thành chí tôn. Lúc ấy một bên thì không có lựa chọn nào khác, phần lớn là miễn cưỡng lấy lệ; Bên còn lại thì người đơn lực cô, dựa thế chôn xuống phục bút cho ngày sau. Mà lời hứa này có chú giải khác: Nhưng có đến lúc, lại luận hôm nay.
Có điều, tới hôm nay, hai bên mạnh yếu đã nghịch chuyển. Mà điều duy nhất đáng mừng là, có sự giúp đỡ này, ít nhất cũng có thể vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt!
Lâm Nhất vẫn đang cân nhắc, một nhóm chín người đối phương đã đi qua. Hắn trố mắt, chắp táy sau lưng, mang theo vẻ mặt tựa cười mà như không phải cười nhìn lại.
Ngoài mấy trăm trượng, chín người đứng thành hình chữ nhất.
Thiên Ninh trầm giọng quát: