Vô Tiên - Chương 2281:
Bốn lão giả vâng mệnh bắt Lâm Nhất, lại phân biệt bị tám đối thủ bao vây. Tám người đó nam nữ bất đồng, tướng mạo khác nhau, lại đều thần sắc hờ hững, hơn nữa lại tư thế liều mạng điên cuồng. Hơn nữa thỉnh thoảng lại thoáng hiện ảo cảnh biển máu khiến người ta tâm thần hoảng hốt, muốn thoát khỏi dây dưa như vậy, một chốc một lát là không dễ dàng.
Đúng lúc Lăng Đạo Yêu Tôn có lệnh, không ngại tạm hoãn để tính toán.
Bốn lão giả bứt ra lui về phía sau, phía bên kia đồng thời cũng dừng tay theo. Theo hai bên giao chiến đột nhiên tách ra, pháp lực và lôi hỏa cũng biến mất.
Có điều, bốn lão giả đó vẫn chưa đi xa, mà triển khai trận thế ở ngoài vài dặm. Ba mươi hai đạo thân ảnh phần lớn vết thương loang lổ, lại cũng xếp thành hình chữ nhất hơn nữa sát khí lạnh lẽo.
Khi hai bên giằng co ở xa xa, có người lên tiếng:
- Lâm Nhất! Ân oán với nhau có thể tạm thời bỏ qua, mà Cửu Thiên tháp cũng không cho tùy ý ra vào.
Trong không trung, Lâm Nhất vẫn bộ dạng bình thản ung dung. Mà trong nháy mắt bốn lão giả lui lại, hắn vẫn thầm thở phào. Nếu dám bất chấp hung hiểm quay lại Trung Thiên Ma thành, tất nhiên là có mưu đồ. Nếu không, cớ gì cứ phải lộ mặt. Quả nhiên, mình năm lần bảy lượt muốn nói lại thôi, vẫn khiến Lăng Đạo tâm cơ thâm trầm cố kỵ. Mà không cho vào tháp, Lâm mỗ chẳng lẽ là đi một chuyến vô ích à?
Lâm Nhất nhìn sang hai bên, một mình tiến về phía trước.
Lão Long và Hổ Đầu thì đứng yên tại chỗ, âm thầm đề phòng.
Lâm Nhất lướt qua hai tiên hài khôi lỗi rồi dừng lại. Đó là một lão giả cùng một vị phụ nhân trung niên, đều mình đầy thương tích. Mà phân thần trong cơ thể họ lại cực kỳ suy yếu, hiển nhiên đã đến mức nỏ mạnh hết đà.
Lúc này, Lăng Đạo ở xa xa nói tiếp:
- Bản tôn đã nói trước rồi, tán tu, hoặc là người lai lịch không rõ không thể vào tháp.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua ba mươi hai đạo thân ảnh bên cạnh, lại bước lên vài bước, một mình đối mặt với bốn lão giả và đám người Lăng Đạo.
Cách mặt đất mấy chục trượng, Cửu Thiên tháp trong mây mù vẫn không thể nhìn rõ. Quan sát tứ phương, mấy ngàn người đều đang quan vọng.
Lâm Nhất từ từ dừng lại, thầm trào phúng. Chỉ cần không lật tung nội tình của Lăng Đạo, ân oán vẫn có thể tạm thời bỏ qua. Thế này không khác gì bảo hổ lột da, ai nói không phải là bị bức cho bất đắc dĩ chứ! Mà Lăng Đạo một kế không thành, lại sinh ra kế khác. Nếu mình thực sự nói ra lai lịch, thế tất sẽ liên lụy đến Tiên Vực cùng với tất cả của Đế Khuê và Long Phạm năm đó. Chỉ là Lâm mỗ không thích phiền phức, cũng không chủ động chuốc họa vào thân!
Nhất thời không ai lên tiếng trả lời, Lăng Đạo trước Cửu Thiên tháp phân trần:
- Quy củ đã định, không thể tùy tiện xóa bỏ.
Chuyện liên quan tới an nguy của chuyến này, hơn nữa hai vị cũng đã đáp ứng.
Cửu Huyền không tỏ rõ ý kiến, vuốt râu mỉm cười yên lặng lui về phía sau.
Tất Kháng thì nhíu mày. Sau đó, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người bước sang bên.
Lăng Đạo lạnh lùng nhìn về phía hai người, cao giọng nói tiếp:
- Lâm Nhất, nếu ngươi không chịu nói ra lai lịch của mình, vậy xin hãy quay về...
Hắn vừa dứt lời liền phân phó:
- Thanh Diệp sư đệ dẫn người vào tháp, bản tôn ở lại sắp xếp.
Thanh Diệp vẫn nhìn về phía xa xa, cũng không quay đầu lại lên tiếng trả lời:
- Hay là để tiểu đệ lưu lại, ha ha...
Nghe vậy, Tất Kháng à Cửu Huyền song song xoay người lại. Đôi sư huynh đệ đó tranh nhau ở lại là có ý gì?
Lăng Đạo trong lòng tức giận, nhưng không phát tác. Hắn vừa muốn che giấu thần sắc, ngoài hai ba mươi dặm đã có tiếng nói vang lên:
- Lâm mỗ tự lập môn hộ, phiêu bạt là nhà, có lão Long, Hổ Đầu là tay chân, có mấy chục Thiên Sát vệ hành đạo tứ phương.
Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, trầm giọng nói tiếp:
- Lâm mỗ đã nói rõ lai lịch rồi, xin Lăng Đạo Yêu Tôn chớ có vô cớ làm khó dễ.
- Thiên Sát vệ sĩ? ha ha...
Lăng Đạo hơi ngạc nhiên, lập tức cười lạnh nói:
- Ngươi chỉ có hai bang thủ mà dám vọng ngôn tự lập môn hộ. Phải biết rằng ba mươi hai người đó chỉ là thân thể quỷ tu khôi lỗi. Pháp này vốn tầm thường, lại cực kỳ ác độc mà trái với thiên hòa. Nếu không có thi hài tiên nhân đã chết ngàn vạn năm, căn bản khó có thể luyện thành, hoặc là tác dụng không lớn. Cho nên, trong Hồng Hoang ít có người dùng cái này nhập đạo. Mà ngươi phô trương thanh thế, còn muốn dùng mỹ danh Thiên Sát vệ sĩ, đúng là làm trò cười cho người trong nghề.
Khôi lỗi thuật của Lâm Nhất xuất phát từ chỗ Hoàng bà bà, mà nguồn gốc thực sự lại từ phân thân của Cửu Huyền ở Tiên Vực. Chỉ vì năm đó Tiên Vực hỗn chiến, mà thi hài đầy rẫy, cho nên mới có có Cửu Mục hoa nô về sau.
Có điều, trải qua biến hóa, thuật này đã không còn đơn giản như Lăng Đạo nói. Mà sau khi hắn nói xong, mọi người đều giật mình.
Người ở đây đều là cao thủ, ánh mắt tất nhiên là bất phàm.
Tất Kháng cũng sớm nhìn ra sự dị thường của ba mươi hai người đó, lại có chút khó hiểu. Lâm Nhất tại sao có nhiều thi hài tiên nhân như vậy?
Cửu Huyền thần sắc vẫn như, ánh mắt thâm thúy hơi lấp lánh.
Thanh Diệp thì chắp tay sau lưng, một tay đỡ cằm im lặng mỉm cười. Sư huynh còn có câu chưa nói, chính là khôi lỗi thuật là bàng tả đạo, thích hợp cho giết chóc chinh phạt chứ không có lợi cho cảnh giới tu vi.