Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2280:

Nguyên Tín Tử sau khi đóng cửa thành cũng vội vàng tìm đến đây. Vốn định diện kiến tôn chủ báo cáo một hai, nói không chừng sẽ thời đến vận chuyển. Ai ngờ Lâm Nhất kia đã đứng dậy, khiến cho tâm tư của mình rơi vào khoảng không. Hắn vừa quan sát cảnh tượng kinh tâm động phách vừa lùi về trong đám người.

Trước Cửu Thiên tháp, bốn vị cao nhân thần sắc khác nhau.

Tất Kháng vuốt râu, thần sắc ngạc nhiên. Khi Lâm Nhất và Giác Phách sư đệ đọ sức, không ngờ vẫn chưa sử ra toàn lực?

Cửu Huyền ánh mắt lấp lánh, có vẻ đăm chiêu.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Thanh Diệp thì lộ ra có chút cứng ngắc. Lâm Nhất kia đầu tiên là phá huỷ bí cảnh, sau đó thì từ trong Cửu Thiên tháp toàn thân trở ra. Tất cả nhìn thì may mắn, nhưng lại ở phải đơn giản.

Lăng Đạo sau một thoáng kinh ngạc thì có chút giật mình.

Tứ tượng thần thú bị cướp, thủy chung không rõ đầu đuôi. Vốn tưởng rằng là Thiên Hoang và Yêu Hoang ở sau lưng quấy phá, về sau lại biết được không phải là như vậy. Mà hiện giờ Lâm Nhất này không chỉ thủ đoạn chồng chất quỷ kế đa đoan, còn miệng lưỡi sắc bén. Còn cần phải nghĩ nữa sao? Vụ án đó tất nhiên có liên quan tới hắn. Thật là khiến người ta khó có thể tin được, nếu để mặc cho hắn kiêu ngạo, sau này không biết sẽ thế nào.

Lăng Đạo tâm niệm xoay chuyển rất nhanh, sát khí trên người tỏa ra, bỗng nhiên phất tay áo, lấy ra một thanh ma kiếm màu đen. Lúc trước ngại thân phận, mà lúc này lại không thể cố kỵ nhiều. Bên cạnh Tiểu tử đó chỉ có hai người, phải thừa dịp trống mà nhất kích tất sát.

Đúng lúc này, trong từng trận lôi minh truyền đến một tiếng cười lạnh:

- Ha ha! Chỉ cần giết Lâm mỗ diệt khẩu, các hoạt động tà ác ở bí cảnh, Cửu Thiên tháp cùng với U Minh hải từ nay về sau sẽ không ai biết được.

Trong nháy mắt, hai bóng người đột nhiên cản ở trước người Lăng Đạo, đồng thanh nói:

- Chậm đã...

Lăng Đạo hơi ngẩn ra, không khỏi nhìn về phía Cửu Huyền và Tất Kháng ngoài hơn mười trượng. Mà đối phương cũng ngơ ngác nhìn nhau, lại đều nỗi lòng không rõ. Sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Hai vị lão hữu, đây là...

Tất Kháng do dự một chút rồi trả lời:

- Cứ nghe Lâm Nhất nói hết đã rồi đạo hữu động thủ tiếp cũng không muộn.

Cửu Huyền thì vuốt râu cười cười, thong dong điềm tĩnh đáp:

- Mọi người đã chờ lâu ngày, không tiện trì hoãn nhiều.

Để Lâm Nhất vào tháp theo, lo gì ân oán không có chỗ giải quyết.

Thấy thế, Thanh Diệp có chút bất ngờ, nói theo:

- Sư huynh bớt giận.

Ma kiếm trong tay Lăng Đạo vẫn lấp lánh hắc mang. Nghe vậy, hắn quay đầu lại lườm Thanh Diệp một cái. Tất Kháng là muốn để mình và Lâm Nhất đối chất, Cửu Huyền muốn Lâm Nhất lên tháp là có mưu đồ. Mà sư đệ này không phải là hồ đồ, cớ sao lại góp vui.

Trong không trung ngoài Hai ba mươi dặm, một đám thân ảnh điên cuồng vẫn liều mạng chém giết. Bốn lão giả tuy tu vi cao cường, nhưng bóng người xung quanh như yêu ma hơn nữa lôi hỏa mãnh liệt. Vốn muốn diệt sát từng người trong đối phương, nhưng có biển máu quỷ dị ập tới. Theo đó ảo cảnh hàng lâm, khiến người ta tâm thần hoảng hốt. Đã là qua một lúc mà vẫn khó thoát khỏi vây công.

Ngoài nghìn trượng, ba huynh đệ súc thế mà chờ.

Lâm Nhất liên tiếp thi triển Huyễn Đồng huyết mang trợ trận, âm thầm cản trở thế công của bốn lão giả, lại không quên lưu ý động tĩnh trước Cửu Thiên tháp, căn bản không dám khinh thường. Bỗng nhiên phát hiện Lăng Đạo muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, hắn vội vàng vận chuyển pháp lực cười lạnh một tiếng, không chỉ nói toạc ra ý đồ của đối phương, cũng ám chỉ và cảnh cáo. Thấy Tất Kháng và Cửu Huyền ra mặt ngăn cản, hắn thừa cơ cao giọng nói tiếp:

- Lăng Đạo Ma Tôn! Nếu không dừng tay, đừng trách Lâm mỗ đào cái lỗ cho ngươi. Về phần Cửu Thiên tháp, không vào cũng được.

Lăng Đạo chẳng buồn cãi nhau với Tất Kháng, Cửu Huyền, theo tiếng cả giận nói:

- Ngươi dám áp chế bản tôn.

Lâm Nhất khóe miệng nhếch lên, quay sang mấy ngàn người ở đây, cao giọng nói tiếp:

- Lăng Đạo Ma Tôn tàn hại đồng đạo, tán tận lương tâm. Bí cảnh chính là hành vi phạm tội đầu tiên.

- Chậm đã.

Lăng Đạo biết động thủ có nhanh tới mấy cũng không nhanh bằng miệng nói. Mà tiểu tử đó tuy vu khống, nhưng lại giỏi hồ ngôn loạn ngữ mê hoặc lòng người. Hắn hét lớn một tiếng, mà đối phương đã không nhanh không chậm nói:

- Bgàn vạn tu sĩ đến từ Hồng Hoang, chết thảm vô tội.

Quả thực là nói hưu nói vượn, lấy đâu ra ngàn vạn tu sĩ. Nếu đúng như thế, lo gì huyết sát không thành?

Lăng Đạo nóng lòng lao tới diệt trừ phiền phức, Tất Kháng và Cửu Huyền lại căn bản không có ý nhường đường. Mà triệu tập quần công thì đã không hợp lúc. Hắn vội la lên:

- Thôi được rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free