Vô Tiên - Chương 2279:
- Hay cho nghênh đón thiên hạ đồng đạo, chín thành mở rộng. Lâm mỗ vốn tưởng rằng hai vị Ma Tôn thành ý có thừa, cho nên mới bỏ qua hiềm khích xưa mà đích thân tới đây. Ai ngờ hai vị lật lọng, muốn gán tội cho người khác thì nói gì chả được.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, dẫn theo lão Long và Hổ Đầu chậm rãi tiến về phía trước. Ba huynh đệ dần dần đi tới giữa tu sĩ các nhà và đám người Lăng Đạo. Hắn cao giọng nói tiếp:
- Các ngươi người đông thế mạnh, đối phó Lâm mỗ không khó. Nhưng nếu cứ muốn làm gì thì làm như vậy, thiên hạ đồng đạo há có thể an tâm. Chuyến đi Cửu Thiên tháp sau đây, họa phúc khó lường.
Trong lời nói của hắn không hề có biện luận, mà là trong sự trào phúng mang theo mấy phần tình ý xâu xa và cảnh báo. Nhất là đối mặt với sự đe dọa, Lâm Nhất vẫn bình thản ung dung, khác một trời một vực với kẻ tội ác tày trời vừa được nhắc tới.
Lăng Đạo quan sát hành động của Lâm Nhất, lắc đầu không cho là đúng:
- Lâm Nhất! Thân là nam nhân, phải dám làm dám chịu. Nếu quy thuận đầu hàng, ta có lẽ có thể tha cho ngươi một mạng.
Quy thuận đầu hàng cũng không cần thiết, hắn chỉ muốn lấy lại thứ của mình. Từ tu vi của đối phương xem ra, huyết sát được luyện chế trong bí cảnh chắc vẫn hoàn hảo không tổn hao gì.
Lâm Nhất chân đứng lại, theo tiếng cười nói:
- Ha ha! Ngươi là dao thớt, ta là cá thịt. Sinh tử không do mình, dám làm dám chịu thì có nghĩa lý gì. Tiếc rằng có người nhiều lần điên rồ mất trí, chẳng lẽ không sợ người người oán trách à?
Thế nào là người người oán trách? Nhất định làm làm điều trái với đạo nghĩa. Trách cứ như vậy người ngoài nghe thì kỳ quái, nhưng đương sự thì trong lòng biết rõ!
Sắc mặt Lăng Đạo hơi trầm xuống, thầm hối hận. Để tiểu tử đó lên tiếng, có lẽ là tính toán sai lầm. Hắn hừ một tiếng, quát lên:
- Chớ có yêu ngôn hoặc chúng. . .
Hiểu ý, bốn lão giả súc thế mà chờ đột nhiên lắc mình đi ra. Đó là bốn vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ đại thành, khoảnh khắc vừa phát động, uy thế mạnh mẽ đã thổi quét tứ phương, trong hơn mười dặm lập tức sát khí bức người.
Tình cảnh này khiến cho mấy ngàn người ở đây đều thần sắc chú ý mà lại lặng ngắt như tờ. Lăng Đạo thân là chủ nhà, đây là muốn xuất thủ. Mà ân oán liên quan tới Ma thành và Lâm Nhất kia, không ai muốn hỏi đến cả. Hơn nữa hai bên mạnh yếu rõ ràng, tình hình cuối cùng không cần nghĩ cũng biết!
Tất Kháng thần sắc bất đắc dĩ, trong lòng có chút mất mát. Rút giây động rừng, không thể không cẩn thận. Huống chi có là ân oán không thể hóa giải, chỉ tiếc.
Cửu Huyền thấy Lăng Đạo cuối cùng cũng xuất thủ đối phó Lâm Nhất, không hề cảm thấy vui mừng. Hắn lúc này giống như chính mắt thấy một con mồi mà mình rình rập từ lâu, cuối cùng lại rơi vào cạm bẫy của người khác.
Trong đám người của Yêu Hoang, Đấu Tương cười khà khà. Hắn rất thích xem người ta chém giết, trong ánh mắt lại lộ ra một tia buồn bực khó hiểu. Có lẽ là giả bộ thương tiếc, hoặc là một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.
Thiên Tinh thầm giậm chân, thần sắc quan tâm. Lâm lão đại kia vì sao lại không chịu bái vào Hồng Hoang chứ? Mà so với mình và sư huynh, lão Long và Hổ Đầu càng ngang nhiên can đảm, hơn nữa còn điên cuồng thành tính! hai người đó có lẽ không hề đáng ghét.
Trong chớp mắt, bốn lão giả đó đã đã xuất cách ba huynh đệ nghìn trượng, đều vung thủ quyết hơn nữa pháp lực xao động, cấm chế phô thiên cái địa mà đến, uy thế sắc bén không thể chống đỡ! Có thể thấy được một cách dễ dàng, đây là muốn một lưới bắt đối thủ.
Đồng thời, lão Long và Hổ Đầu đều lấy ra thiết bổng và ngân đao. Mà đối mặt với bốn vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ, chống cự bình thường đều là phí công.
Chỉ một lát sau, bên yếu chắc chắn sẽ rơi vào kết giới chi lực mà khó có thể thoát thân!
Lâm Nhất sớm biết Lăng Đạo và Thanh Diệp sẽ không bỏ qua cho mình, lại không ngờ đối phương lúc này đột nhiên làm khó. Mà trong lúc nguy cấp muốn chạy ra khỏi Ma thành thì còn khó hơn lên trời! Hắn không kịp nghĩ nhiều, con ngươi hơi co lại, lăng không nhảy lên, thuận thế vung ống tay áo. Quang mang đột nhiên xuất hiện, mười sáu đạo thân ảnh phá không mà ra, đều dùng uy thế Động Thiên sơ kỳ đại thành hung hăng nghênh đón bốn lão giả đang đánh tới, lôi pháp cũng tế ra.
Hào quang lấp lánh, tiếng nổ điếc tai. Từng đạo lụa đỏ ẩn chứa lôi kiếp chi uy điên cuồng giáng xuống, giống như thiên hà vỡ tan, nộ hải trút xuống.
Bốn lão giả không né không tránh, đều thi pháp cường công.
Lại tiếng nổ vang trời, một phương thiên địa trước Cửu Thiên tháp lập tức thành sinh tử luyện ngục. Bên trong sóng trào cuồn cuộn, mười sáu đạo thân ảnh lăng không bay ra. Mà hắn mặc dù ở thế bại, lại bức cho kết giới chi lực sắp phát uy không thể thành hình. Ngay sau đó lại mười sáu đạo quang mang phá không mà ra, thừa cơ độn tới phía sau bốn lão giả. Tiếp theo vô số đạo lôi quang giống như mưa trút xuống. Mười sáu người lúc trước đều bị thương nặng, vẫn dũng mãnh không sợ chết, mượn cơ hội phản kích, ai nấy điên cuồng tấn công không ngừng.
Thoáng chốc, bốn lão giả đã phân biệt bị tám đạo thân ảnh bao vây. Bất kể có ứng đối như thế nào cũng đều gặp phải oanh kích mãnh liệt. Mà đối phương vẫn chạy quanh không chừng, khiến cho kết giới chi lực cường đại nhất thời không thể thi triển. Cho dù muốn trảm sát từng người vẫn không tránh được một phen trắc trở.
Hổ Đầu đã múa thiết bổng Thiên Sát thành một đoàn mây đen, chỉ chờ một hồi ác chiến. Ai ngờ dị biến phát sinh, hắn thừa thế nhảy lên, phấn chấn cười nói:
- Ha ha! Vẫn là lão đại lợi hại, không ngờ có nhiều bang thủ như vậy.
Lão Long cầm theo ngân đao bảy theo tới, nóng lòng muốn thử. Mà hai bên đấu đang hăng, hai huynh đệ căn bản không chen tay vào được.
Lâm Nhất đạp không mà đứng, ấn ký ở mi tâm chớp động. Cái gọi là bang thủ, là phân thần khôi lỗi lúc trước luyện chế, mỗi người đều có ba thành tu vi của hắn và một thức lôi pháp thần thông. Mặc dù ứng phó được lúc bức thiết, nhưng nếu muốn chiến thắng bốn vị cao thủ Động Thiên hậu kỳ thì vẫn không đủ sức!
Có điều, có chút dây dưa này, cũng đủ để thở dốc.
Lâm Nhất thần sắc khẽ động, hai huyết mang rời mắt mà ra. Trong phạm vi nghìn trượng, thoáng chốc chôn vùi trong biển máu quỷ dị. Bốn lão giả phong đầu đang thịnh đều có chút ngỡ ngàng, ba mươi hai đạo thân ảnh thế công đại thịnh.
Một phương đột nhiên làm khó rồi tới hai bên giằng co, trước sau chỉ một hơi thở. Trong không trung trước Cửu Thiên tháp, vẫn lôi hỏa nổ vang mà sát khí cuồng loạn.
Lúc này, mấy ngàn người ở đây đều trố mắt ngạc nhiên.
Đấu Tương thần sắc vẫn thế, nhưng không nhịn được mà huyết mạch sôi sục. Nghe nói Lâm Nhất dám đọ sức với Giác Phách sư huynh, mà không rơi vào thế hạ phong. Ai ngờ Lâm lão đại này hôm nay căn bản không động thủ liền dễ dàng ngăn chặn cường công của bốn vị cao nhân Động Thiên. Mà hắn theo người giấu ba mươi hai vị cao thủ, đều hung hãn dị thường. Lúc trước không ngờ không hề phát hiện, thật là đáng sợ, hơn nữa khiến người ta không thể tưởng tượng!
Thiên Tinh hai mắt lóe sáng, môi mím chặt. Luôn cho rằng mình hoành hành một phương mà không hề sợ hãi, lại vẫn không dám càn rỡ trước mặt tiền bối cao nhân. Mà Lâm Nhất nhìn thì hiền hoà, kì thực vô cùng can đảm. Hơn nữa hắn không sợ cường địch. Lão Long và Hổ Đầu đi theo một lão đại như vậy, thật khiến người ta hâm mộ ghen tị!
So sánh với Đấu Tương, Thiên Tinh, Cát Khánh trấn định hơn rất nhiều.