Vô Tiên - Chương 2278:
Lăng Đạo ở bên cạnh phụ họa:
- Ma thànhta tất nhiên không muốn đối địch với Yêu Hoang, tiếc rằng những lời Thanh Diệp nói là thật. Cửu Thiên tháp cũng không phải nơi bình thường, há có thể có sơ sẩy.
Tất Kháng nhìn về phía chỗ người của Yêu Hoang, đột nhiên giống như hiểu ra gì đó.
Lăng Đạo và Thanh Diệp kẻ xướng người hoạ, rõ ràng là có chuẩn bị. Lúc trước vòng một vòng lớn, chẳng lẽ chỉ vì Lâm Nhất kia?
Tất Kháng do dự nói:
- Sư đệ, sư muội của ta bị hãm hại, bị người ta nhốt ở U Minh hải. Chỉ vì Lâm Nhất xuất thủ cứu giúp, mới khiến hai huynh muội chuyển nguy thành an...
Hắn vừa dứt lời, Thanh Diệp đã ngẩng đầu cười lạnh nói:
- Ha ha, đạo huynh lòng và lòng vòng, chẳng lẽ chỉ việc này có liên quan tới Ma thành ta. Nếu đúng như vậy, hai nhà chúng ta chắc chắn không chết không ngừng.
Lăng Đạo bày ra vẻ công bằng, quát khẽ:
- Thanh Diệp không được càn rỡ! Tất Kháng đạo hữu chính là người hiểu rõ đại nghĩa.
Thanh Diệp lại trở nên cố chấp, sắc mặt trầm xuống, chống đối:
- Ta chỉ muốn biết lai lịch của Lâm Nhất kia, có gì không ổn?
Hắn phất tay áo, khí thế bức nhân nói:
- Chuyện liên quan tới an nguy của Ma thành, và chuyến này có thuận lợi hay không, tuyệt đối không thể khinh thường.
Hắn không để ý tới Tất Kháng, mà ánh mắt hướng về phía xa xa, sát ý ùa ra.
Cửu Huyền đứng xem náo nhiệt, nụ cười ẩn dưới nếp nhăn rất ý vị thâm trường, rất hợp thời lên tiếng:
- Đừng bởi vậy mà trì hoãn việc Cửu Thiên tháp, Tất Kháng đạo hữu cứ nói thật ra đi.
Tất Kháng vuốt râu, thần sắc ngưng trọng. Sau đó, hắn vẫn có chút do dự nói:
- Nhất. . . Vẫn chưa bái vào Yêu Hoang. . .
Mà hắn vừa nói ra như vậy, lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Yêu Hoang, cao giọng nói:
- Lâm lão đệ! Nếu ngươi chịu bái vào Yêu Hoang, tất cả có lẽ có chuyển cơ. . .
Sự phát đột nhiên, mọi người xung quanh đều ngỡ ngàng không hiểu. Mà phía Yêu Hoang thì đồng loạt theo tiếng nhìn về phía trước.
Lâm Nhất vẫn đứng tại chỗ, giống như không có chuyện gì. Có điều, khi Lăng Đạo lên tiếng, hắn đã biết đến lúc rồi.
Hai huynh đệ đó không phải hạng tốt lành gì, căn bản là từng bước lập bẫy. Tất Kháng không biết, cho dù tỉnh ngộ thì cũng đã muộn!
Nực cười là, Lâm mỗ vốn muốn mượn dùng Yêu Hoang để thành tựu chuyến này. Ai ngờ kết quả là vẫn khó có thể gặp may. So với cầu người, không bằng cầu mình. Quá khứ như vậy, hôm nay cũng thế!
Tất Kháng tính tình không tồi, nhưng lại cố chấp. Nếu Lâm mỗ chịu bái vào Yêu Hoang, cần gì phải đợi tới lúc này.
Vả lại, cho dù như mong muốn mong muốn, Lăng Đạo và Thanh Diệp sao chịu từ bỏ ý đồ. Lại thêm một Cửu Huyền rắp tâm hại người, chuyến đi Cửu Thiên tháp hôm nay đã định trước là sẽ rất náo nhiệt.
Tất Kháng ở xa xa thấy Lâm Nhất thờ ơ, không nhịn được lại nói:
- Lâm lão đệ, Lâm Nhất, ngươi nên hiểu rõ, khi nên dứt thì phải dứt.
Hiểu chứ! Cách nhau có hơn mười dặm, có gì mà không hiểu.
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, mà là quay đầu nhìn về phía sau.
Lão Long và Hổ Đầu đã đi tới bên cạnh, hành động rất dứt khoát. Thiên Tinh ánh mắt chờ mong. Đấu Tương thì mặt lộ vẻ mỉa mai. Hán tử tên là Cát Khánh cùng với những người khác thì thần sắc khác nhau.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua, xoay người rời khỏi đám người Yêu Hoang. Lão Long và Hổ Đầu đi theo không rời. Cho đến tới ngoài hơn ngàn trượng, hắn mới chậm rãi dừng lại, lập tức hất cằm, thản nhiên nhìn về phía Cửu Thiên tháp.
Thấy thế, Tất Kháng thở dài. Hành động của Lâm Nhất không ngoài chứng mình là hắn không có liên quan gì tới không có quan hệ gì với Yêu Hoang. Nhất là hai huynh đệ đó, không ngờ cũng phân rõ giới hạn với Yêu Hoang theo.
Thanh Diệp cười quỷ mị, cũng không lên tiếng nữa.
Lăng Đạo lại vung tay áo, nói với xung quanh:
- Người này tên là Lâm Nhất, chính là hạng tội ác tày trời bị Ma thành ta truy nã. Sau khi bắt được sẽ mở Cửu Thiên tháp. Xin liệt vị chờ một chút.
Bốn lão giả phía sau hắn ngầm hiểu, liền muốn hợp lực làm khó. Đối phó một tiểu bối Động Thiên trung kỳ, căn bản không cần tốn nhiều sức. Nếu bốn vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ liên thủ, bất kể là ai cũng phải cam chịu số phận.
Đúng vào lúc này, Lâm Nhất bỗng nhiên cao giọng nói:
- Chậm đã...
Thanh Diệp vẫn cười quỷ mị và khó lường. Có đôi khi cảm thấy, mình không ngờ rất thưởng thức tiểu tử kia. Hắn rất trẻ tuổi, hơn nữa đảm lượng hơn người. Mà nếu không phải do hắn, mình cũng tuyệt đối không thể xóa bó hiềm khích xưa với sư huynh.
Lăng Đạo cũng cười, giơ tay lên cản bốn lão giả phía sau. Dưới lòng đất của nơi này không có khe hở cấm chế. Bốn cửa thành đều đã đóng chặt. Trước mắt bao người, không tin tiểu tử đó còn có thể giở trò gì.
Cửu Huyền vuốt râu, thần sắc không rõ. Tiểu tử đó có thù hận với Ma thành lớn như vậy, thực sự là ngoài sở liệu. Mà tác dụng của tiểu tử đó, Lăng Đạo và Thanh Diệp có lẽ cũng không biết.
Tất Kháng thì lắc đầu bất đắc dĩ. Lâm Nhất kia luôn khiến người ta khó nắm bắt. Việc đã đến nước này, hắn muốn làm gì đây.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua mấy ngàn người xung quanh, sau đó nhìn về phía trước, lên tiếng nói: