Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2277:

- Cửu Thiên tháp chính là tháp trấn thủ Bát Hoang. Nó có từ thượng cổ, trải qua ngàn vạn năm vẫn đứng sừng sững. Từ lúc ban đầu, bảo tháp chín tầng này có mấy lần mở ra. Không phải người có đại thần thông thì không thể dễ dàng đặt chân và đi qua. Đúng lúc gặp tinh thần dị tượng, thiên địa khí cơ quán thông: Bảo tháp có lẽ có đường tắt, tế ngộ phi phàm khó lường. Lăng Đạo, là Ma thành chi chủ, không dám vì tư quên công, theo lý phải nghĩ tới đạo nghĩa mà lòng mang tứ phương. Hôm nay mời chư vị cùng cầu thiên duyên.

Trước khi người đứng đầu ba nhà tụ tập ở Cửu Thiên tháp, đều tự hàn huyên một phen, nghe Lăng Đạo chậm rãi phát biểu. Hắn lại cao giọng:

- Xe chạy phải có bánh, việc phải có quy tắc. Khi lên tháp, bản tôn có điều phải nói.

Mấy ngàn người đều đứng dậy, bốn phía Cửu Thiên tháp bóng người nhấp nhoáng. Lâm Nhất cũng không đi một mình, mà dẫn theo lão Long, Hổ Đầu đứng trước đám người Yêu Hoang. Khi Lăng Đạo, Thanh Diệp dắt bốn vị cao thủ Động Thiên hậu kỳ tới, hắn vẫn lưu ý nhất cử nhất động của đối phương. Mà sư huynh đệ đó giống như đã quên thù xưa, bỏ qua sự tồn tại của Lâm Nhất.

- Trong Cửu Thiên tháp, cơ duyên và hung hiểm cùng tồn tại. Mà chúng ta nhân số đông đúc, khó tránh khỏi tốt xấu lẫn lộn. Nếu có bất ngờ, liệu có xảy ra sai lầm?

Ý của Lăng Đạo là nói, lòng người khó lường mà tư dục khó nén, với nhau ắt có tình huống sống mái, các nhà một khi kết thù hận, về sau há có thể bỏ qua. Hắn trầm giọng nói tiếp:

- Để tránh oan không có đầu nợ không có chủ, dẫn tới Hồng Hoang vì thế mà đại loạn, lời xấu vẫn phải nói trước.

Xa xa trước Cửu Thiên tháp hơn mười dặm, Lăng Đạo và Thanh Diệp đứng ở giữa, Cửu Huyền và Tất Kháng đứng hai bên, bốn lão giả còn lại thì theo thứ tự mà đứng. Mấy nghìn người ở xung quanh thì đang chú ý động tĩnh phía trước, trong nhất thời nghiêm túc không một tiếng động.

Lăng Đạo mắt nhìn trái phải.

Cửu Huyền vuốt râu, cử chỉ thong dong; Tất Kháng tướng mạo trang nghiêm, không nói một tiếng. Thanh Diệp thì lúc lắc người, trên khuôn mặt tuấn mỹ dị thường nở nụ cười yêu mỵ. Bốn lão giả còn lại thì giống như tượng cỗ nông sâu khó lường.

Lăng Đạo cười thâm trầm, tiếp tục nói:

- Lần này Cửu Thiên tháp mở ra, chính là ban ơn cho thiên hạ. Tiếc rằng trong tháp cấm chế sâm nghiêm, cát hung họa phúc khó lường. Cho nên, các môn các phái phải ước thúc thuộc hạ, cũng ký tên vào danh sách và xếp hàng. Nếu có bất ngờ, cũng không đến nỗi ảnh hưởng tới người khác. Tán tu, hoặc là người lai lịch không rõ thì không thể vào tháp.

Lời này không phải không có lý! Có người ở trong Cửu Thiên tháp làm chuyện xấu thì không trốn được, bởi vì tộc quần sau lưng vẫn còn.

Cũng có ước thúc và cấm kỵ hơn. Sắp tới vào Cửu Thiên tháp, cũng nhờ đó mà bớt đi một số phân tranh không cần thiết.

Lăng Đạo nói đến đây, dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Không biết hai vị đạo hữu ý thế nào?

Cửu Huyền gật đầu đáp:

- Đạo hữu nói có lý.

Tất Kháng không nghĩ nhiều, phụ hoạ theo đuôi:

- Đại thiện...

Lăng Đạo thu hồi nụ cười, cao giọng nói:

- Ba nhà đều không có dị nghị, quy củ cứ như vậy định ra! Người dám làm trái, ắt gặp nghiêm trị.

Trong giọng nói của hắn ngầm có pháp lực, uy thế Động Thiên hậu kỳ theo đó ùa ra.

Lúc này, mấy ngàn người ở Thanh Vi thành đều như có sấm nổ bên tai.

Lăng Đạo xoay người lại, ra lệnh cho bốn lão giả:

- Các ngươi để lại hai người kiểm tra thân phận các nhà.

Thấy thế, Tất Kháng liền muốn quay về phía Yêu Hoang. Trước khi vào tháp, cũng nên dặn dò mọi người một một chút.

Đúng lúc này, Thanh Diệp bước về phía trước, lên tiếng:

- Ta có chuyện muốn nói...

Tất Kháng không hiểu, theo tiếng nhìn lại.

Cửu Huyền đứng yên, lại thần sắc nghiền ngẫm.

Lăng Đạo giống như sớm đã đoán được, phất tay nói:

- Sư đệ có chuyện, cứ nói đừng ngại.

Thanh Diệp cười cười, trên khuôn mặt tuấn mỹ chớp động ánh sáng khác thường.

Tất Kháng lắc đầu thầm nghĩ, so với nữ tử còn yêu dã hơn, nào có giống nam nhân. Mà hắn vừa có suy nghĩ như vậy, đối phương không ngờ lại nói:

- Đạo huynh! Ta chỉ hỏi ngươi một câu, Lâm Nhất kia có phải người trong Yêu Hoang không?

Yêu Hoang ta chưa tính toán chuyện U Minh hải, Ma thành ngươi còn dám chủ động bới móc à?

Tất Kháng hừ một tiếng, hỏi ngược lại:

- Phải thì sao mà không phải thì sao?

Thanh Diệp vẫn cười, thanh âm đàm thoại giọng nói từ từ biến thành lạnh lùng, nói tiếp:

- Lâm Nhất đầu tiên là giết vô số tu sĩ của ta, phá huỷ hơn trăm địa mạch, sau đó lại tự tiện xông vào Cửu Thiên tháp và đại náo Ma thành, đây là thù không đợi trời chung! Ta và sư huynh tìm hắn nhiều năm không có kết quả, lại không biết hắn đã chạy trốn tới Yêu Hoang.

Nghe thấy vậy, Tất Kháng kinh ngạc.

Trước khi Đấu Tương và Thiên Tinh gặp chuyện không may, Lâm Nhất đã đối địch với Yêu Hoang? Đại náo Ma thành, có lẽ còn chấp nhận được. Mà phá huỷ địa mạch, cũng giết người vô số, lại thực sự không phải là nhỏ. Hắn và Lăng Đạo, Thanh Diệp không ngờ kết thâm cừu đại hận như vậy.

Thanh Diệp nói:

- Xin đạo huynh nói chi tiết, để Ma thành ta có thù báo thù, có oán báo oán. Nếu thực sự là Yêu Hoang ở sau lưng làm loạn, cho dù hai nhà trở mặt cũng không ngại.

Hắn cả người lộ ra hàn khí, trong mắt chứa sát khí.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free