Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2276:

- Là thật thì không thể giả, là đúng hay sai khó che giấu.

Hắn bỏ lại một câu, tiếp tục đi dạo xung quanh Cửu Thiên tháp.

Hổ Đầu và lão Long biết rõ hiện tại không phải là lúc tính sổ, cũng chỉ đành tạm thời từ bỏ.

Tu sĩ của Hồng Hoang các nhà chừng hai ba ngàn người. Sau khi đi qua những đoàn người này, liền tới chỗ tu sĩ Ma thành tụ tập. Bốn, năm trăm cao thủ Phạm Thiên cảnh và hơn trăm cao thủ Động Thiên cảnh, chiếm một khoảng rất lớn.

Lâm Nhất dưới chân không ngừng, ánh mắt nhìn xung quanh. Trong đám người đối phương không ngờ có người ánh mắt lảng tránh hơn nữa thần sắc nao núng.

Sau nửa canh giờ, ba huynh đệ về tới chỗ Yêu Hoang tạm nghỉ.

Tất Kháng ngồi ở giữa, bên cạnh là Cát Khánh, Đấu Tương và Thiên Tinh. Hắn gọi:

- Lâm lão đệ đi dạo một vòng, có thu hoạch gì không?

Lâm Nhất theo tiếng đáp:

- Nhàn rỗi không có gì làm, đi gặp mấy cố nhân thôi! Ha ha.

Hắn đi đến gần Tất Kháng, ngồi xuống. Lão Long và Hổ Đầu vẫn không rời.

Tất Kháng gật đầu cười cười với hai huynh đệ phía sau Lâm Nhất, tiếp theo tò mò hỏi:

- Không biết cố nhân là ai, sao không dẫn tiến?

Lâm Nhất nhìn về phía xa xa, nói:

- Thiên Hoang Cửu Huyền...

Tháp ảnh cao lớn ngoài Hơn mười dặm, vẫn bị bao phủ trong một tầng mây mù mông lung. Bên trên quang hoa rực rỡ, giống như câu thông với thiên địa mà cảnh tượng quỷ dị.

Tất Kháng vuốt râu, trầm ngâm nói:

- Ngươi có giao tình với Cửu Huyền à?

Hắn tuy vẫn ở tại chỗ, nhưng lại lưu ý động tĩnh xung quanh. Khi ba huynh đệ đi dạo từ xa nhìn Cửu Huyền, mặc dù chỉ trong nháy mắt, nhưng lại không thể qua được mắt hắn. Ai ngờ đối phương cũng không giấu diếm, nói ra tình hình thực tế.

Lâm Nhất quay đầu, ánh mắt lướt qua trên người Đấu Tương và Thiên Tinh, sau đó mỉm cười đáp:

- Vừa là có ân oán, lại có thể nói là có giao tình. Cừu gia, cố nhân, ai nói rõ được chứ.

Thấy Tất Kháng có chút đăm chiêu, hắn lại hỏi:

- Môn hạ đệ tử của Cửu Huyền quấy phá, khiến Đấu Tương và Thiên Tinh bị bắt. Món nợ này nên tính, không biết huynh tính toán như thế nào.

Hắn giơ tay lên chỉ, lại nói:

- Đài Thắng kia ở ngay đây. Chỉ cần bắt rồi khảo vấn, có thể biết được tiền căn hậu quả. Người mạo phạm Yêu Hoang, phải nghiêm trị không tha.

Hắn nói không to, nhưng xung quanh lại nghe rõ.

Thiên Tinh bị kích thích tính nóng, không nhịn được thân thể nghiêng về phía mà mặt đầy sát khí. Thanh Vi thành chỗ Cửu Thiên tháp lại chỉ lớn có chừng ấy, thần thức đảo qua là rõ. Hơn nữa bất kể đệ tử của Cửu Huyền như thế nào, ít nhất đám người Đài Thắng đã sớm không có chỗ che giấu. Chỉ tiếc là sư huynh phớt lờ, không nghĩa khí và thống khoái bằng Lâm lão đại.

Đấu Tương ngồi yên không nhúc nhích, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm bóng lưng của sư huynh Tất Kháng.

Tất Kháng trong lòng có nghi hoặc, lại không hỏi ra nguyên cớ. Mà chưa nói được mấy câu, ngược lại thành kéo tới đầu mình. Hắn hơi kinh ngạc, lập tức xua tay nói:

- Những gì môn hạ đệ tử của Cửu Huyền làm, không có chứng cứ rõ ràng, không tiện khơi mào phân tranh giữa hai nhà. Mà Đài Thắng kia tất nhiên tội không thể tha, nhưng vẫn phải sau khi điều tra rõ nhiều mặt mới tính toán.

Lâm Nhất rất bất đắc dĩ lắc đầu. Nói:

- Đạo huynh luyện thành thục, Lâm mỗ không thể sánh bằng!

Thiên Tinh thần sắc mất mát, rất chán nản chu môi. Đấu Tương thì cười không ra tiếng, sắc mặt càng thêm thâm trầm.

Tất Kháng không nghĩ nhiều, mà mượn cơ hội quay sang lão Long và Hổ Đầu, ôn hòa nói:

- Gia cầm tẩu thú các ngươi để lại Thiên Giao cốc ta đã sai người trông coi. Chỉ đợi ngày sau quay lại, đừng ngại cùng uống rượu ăn thịt. . .

Hắn vuốt râu cười cười nói tiếp:

- Ta đã nhiều năm rồi chưa được phóng túng, ha ha...

Trong tiếng cười của hắn lộ vẻ cảm khái, cũng là xuất phát từ đáy lòng.

Lâm Nhất cầm Tử Kim Hồ Lô uống một ngụm, tựa cười mà như không phải cười.

Lão Long không lên tiếng trả lời, dứt khoát nhắm mắt thổ nạp.

Hổ Đầu thì giơ tay vui vẻ nói:

- Khi huynh đệ chúng ta ăn uống, ngươi rình coi lâu ngày, hơn nữa đã sớm thèm thuồng. Ha ha...

Tất Kháng có chút xấu hổ, cười miễn cưỡng. . .

Trong Thanh Vi thành, chẳng phân biệt được ngày đêm.

Khoảng ba ngày trôi qua, có thêm người lục tục đi tới. Xung quanh Cửu Thiên tháp đã dần dần tụ tập bốn năm ngàn người. Mà ánh mặt trời biến ảo đó giống như trở nên ảm đạm đi nhiều hơn nhiều, cũng khiến cho bóng tháp càng bắt mắt hơn.

Khi mọi người đều đang chờ đợi, có sáu bóng người xuyên qua lỗ thủng tường thành đi tới.

Cầm đầu là hai vị nam tử đều khí độ bất phàm. Một người trong đó trẻ tuổi, hơn nữa tuấn mỹ dị thường, trong hành động lộ ra mấy phần âm nhu và thần thái lãnh diễm; người còn lại thì mặc trường bào màu đen, diện mạo sáng sủa, râu xanh phất phới. Phía sau là bốn lão giả, diện mạo thần sắc khác nhau, mà đều uy thế cao thâm mạt trắc.

Trong nháy mắt, một nhóm sáu người chậm rãi hạ xuống cách tháp cao hơn mười dặm. Hướng tới chính là nơi tu sĩ Thiên Hoang, Yêu Hoang và Ma thành tụ tập. Người trung niên cầm đầu thần thái bễ nghễ, thoáng chốc đã thu hết tình hình vào mắt. Hắn tay chắp sau lưng, một tay vuốt râu, mang theo nụ cười khó nắm bắt, cao giọng nói:

- Lăng Đạo, ở đây cung nghênh các vị đại giá quang lâm!

Bốn phía Cửu Thiên tháp, mấy ngàn người đều đã đứng dậy, nghe nam tử tự xưng Lăng Đạo đó nói tiếp:

- Cửu Huyền đạo hữu, Tất Kháng đạo hữu, xin hiện thân gặp mặt, để ba nhà thương thảo việc lên tháp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free