Vô Tiên - Chương 2275:
Ngoài mấy trăm trượng, một đám tu sĩ đang ngồi. Trong đó có người quen thuộc, như là Trần Luyện Tử, Khai Dương Tử cùng với Thiên Quyền Tử. Mấy người đó chắc rất bất ngờ, ai nấy trợn mắt nhìn tới. Còn có một lão giả mặc trường bào ở giữa, cũng ánh mắt âm trầm.
Lâm Nhất quan sát lão giả mũi như móng ưng râu tóc bạc trắng đó, trong hai mắt hàn ý chợt lóe.
Lão giả được mọi người vây quanh, giống như đàn tinh củng nguyệt. Thấy Lâm Nhất từ xa nhìn về phía mình, hơn nữa thần sắc bất thiện, hắn cười lạnh, truyền âm nói:
- Lâm Nhất! Ngươi có nhận ra lão phu không?
Với Lâm Nhất, lão giả đó cũng không xa lạ. Mà hiện giờ cuối cùng cũng gặp được chân nhân, thực sự khiến người ta rất cảm khái. Mà hắn chưa kịp đáp lời, hai thân ảnh tráng kiện đã từ trái phải lóe lên, tư thế không hề sợ hãi. Hổ Đầu từng bị bức phải chạy trối chết, hôm nay gặp lại cừu nhân hai mắt đỏ rực. Lão Long thì hận ý khôn kể, chỉ hóa nỗi lòng thành một tiếng hừ giận dữ.
Lâm Nhất giơ tay lên cản lão Long và Hổ Đầu, nhẹ nhàng bâng quơ nói:
- Cửu Huyền, ngươi vẫn chưa chết. . .
Bất kể có nhận ra hay không, chỉ nói vẫn chưa chết. Ý là có người sống lâu quá rồi.
Lão giả đó chính là Cửu Huyền thượng nhân đến từ Thiên Hoang. Người này và Lâm Nhất vốn không có giao tiếp, lại vì ân oán viễn cổ mà có khúc mắc với nhau. Phân thân hắn năm đó lưu lại, không chỉ là người khởi xướng họa loạn Tiên Vực, còn làm hại Vũ Tử sinh tử không rõ. Tuy nói hắn cuối cùng vẫn ngã trong tay Lâm Nhất, mà bản tôn vẫn không bỏ qua. Rất nhiều phân tranh, theo thời không biến hóa mà nghịch chuyển đến trong hồng hoang. Không phải oan gia không gặp, ngày hai bên chính diện đối mặt cuối cùng cũng tới.
Cửu Huyền lắc đầu, vuốt râu, chậm rãi nói:
- Lâm Nhất! Lão phu đợi ngươi lâu rồi.
Đồng thời, mấy lão giả trong đám người bỗng nhiên từ tĩnh tọa mở mắt. Ai nấy uy thế khó lường, hiển nhiên là cao nhân tu vi bất phàm.
Lâm Nhất ánh mắt ngạo nghĩ, thản nhiên không sợ hãi, hỏi ngược lại Cửu Huyền:
- Lúc này nơi này, ngươi có thể làm gì?
Thấy đối phương im lặng không nói, khóe miệng hắn nhếch lên, chế nhạo:
- Tử Tang đã chết, Côn Tà cũng chết, ngươi không phải chờ lâu đâu, ha ha...
Hắn cười nhạt, thong dong điềm tĩnh mà đi. Lão Long và Hổ Đầu thì đi theo bên cạnh, bộ dạng kiêu ngạo không sợ hãi.
Cửu Huyền trong đám người vẫn nhìn chằm chằm thân ảnh của Lâm Nhất, ánh mắt càng trở nên âm trầm.
Trần Luyện Tử và sư đệ Khai Dương Tử, Thiên Quyền Tử ngồi cùng nhau. Hắn thấy sư phụ tức giận. Không nhịn được thầm nghi hoặc.
Người đó chính là Lâm Nhất, sao lại đi cùng với lão Long, Hổ Đầu? Lúc trước Tần Hoa Tử và Mộc Ly Tử trên U Minh hải là ai.
Ba Huynh đệ dần dần rời xa đám người Thiên Hoang.
Lão Long vẫn quay đầu lại nhìn xung quanh, trong hai mắt mang theo hận ý khó hiểu. Thấy hắn như vậy, Lâm Nhất dưới chân không ngừng, ngoài miệng lại nói:
- Nghe nói, Cửu Huyền đó chính là truyền nhân của Tiên Hoàng, Thiên Hoang chí tôn.
Hổ Đầu không biết thật giả, rất cảm khái nói một câu:
- Thời không có anh tài, đầy tớ nhỏ thành danh!
Lâm Nhất quay đầu lại nhìn, bất ngờ nói:
- Xuất khẩu thành thơ, ta thực sự đã coi thường ngươi.
- Ha ha...
Hổ Đầu nhún nhún vai, cười ha ha, khoe khoang:
- Nhà ta truyền thừa không tồi, toàn là đạo lý lớn trong cuộc sống.
Lão Long hừ nói:
- Hừ! Thiên Hoang tam thánh năm đó, không phải là kẻ đầu đường xó chợ!
Hổ Đầu đang cao hứng, hốt đột nhiên bị cắt ngang, không phục nói:
- Ngươi giống như là biết hết cổ kim vậy, nói ra xem nào.
Lão Long lười chẳng muốn nhiều lời, trừng mắt lườm Hổ Đầu:
- Ngươi chỉ cần nhớ rõ lão đại mới là vương giả chí tôn, thế là đủ rồi.
Hổ Đầu bước nhanh, cười nhạo:
- Gừ Gừ! Ngươi đúng là nói thừa.
Lão Long lại quay sang Lâm Nhất nói tiếp:
- Cho dù núi đao biển lửa, có huynh đệ ta xông pha chiến đấu!
Hổ Đầu lập tức tinh thần phấn chấn, đáp:
- Đúng vậy!
Lâm Nhất nhìnvề phía hai huynh đệ, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.
Phía trước hơn mười dặm, có bóng người đông đúc đang ngồi. Hai lão giả trong đó đứng dậy, từ xa chắp tay chào.
Đó là Dã Sơn cốc Nhĩ Huyền, và Minh Thúy cốc Ngô Lễ. Thịnh huống hiếm có, hai người cũng mang theo cao thủ trong tộc tới góp náo nhiệt.
Lâm Nhất cười cười với Nhĩ Huyền và Ngô Lễ, xem như là chào hỏi.
Hổ Đầu vẫy vẫy tay theo, khoe khoang uy phong.
Lão Long căn bản chẳng buồn để ý hai lão giả đó, giống như đã quên sạch về Dã Sơn cốc. Có điều, ánh mắt hắn hướng về phía một đám người khác ở ngoài hơn mười dặm, lên tiếng nói:
- Lão đại...
Lâm Nhất không cần lão Long nhắc nhở, dĩ nhiên đã thấy rõ mấy khuôn mặt quen thuộc trong đám người kia. Đài Thắng, Vệ Bưu, Thượng Toàn...
Hổ Đầu gắt một tiếng:
- Đại cừu sinh tử...
Hắn và lão Long bị nhốt ở U Minh hải, có thể nói là nhận hết tra tấn. Đài Thắng kia chính là kẻ đầu sỏ. Nếu không phải ngại nhiều người, lúc này nói không chừng đã sớm xông lên rồi. Mà mặc cho bên này hầm hầm nhìn và khiêu khích, đám người Đài Thắng vẫn cúi đầu tĩnh tọa thờ ơ.