Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2263:

Thiên Tinh có được lợi ích, vẫn không quên sư huynh của nàng ta.

Lâm Nhất ngồi yên không nhúc nhích, trên mặt tựa cười mà như không phải cười.

Đấu Tương giống như đang ngẫm nghĩ câu nói vừa rồi, đột nhiên bị lời nói của Thiên Tinh khiến phục hồi tinh thần. Trong lúc vô ý cùng Lâm Nhất bốn mắt nhìn nhau, hắn không khỏi cúi đầu lảng tránh, rất không được tự nhiên cười nói:

- Khà khà! Có huynh đệ đối xử chân thành, cũng không tồi...

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, nói:

- Bất kể ngươi có trở thành huynh đệ của ta hay không, ta cũng xin khuyên một câu. . .

Đấu Tương ngẩng đầu lên.

Trong hai mắt Lâm Nhất bỗng nhiên hiện lên một đạo huyết quang quỷ dị. Hắn lườm Đấu Tương, gằn từng chữ:

- Từ nay về sau, tuyệt đối không để ngươi thương tổn tới bất kỳ một ai bên cạnh ta. Nếu không ta tất sẽ giết ngươi.!

Nói xong, hắn tung ra một quang mang mỏng manh, sau đó mang theo thần sắc khó hiểu nhìn về phía xa.

Đấu Tương đỡ lấy ngọc giản, không nhịn được rùng mình một cái.

Truyền ngôn ở Yêu Hoang không sai! Lâm Nhất dùng tu vi Động Thiên trung kỳ tiểu thành, khiêu chiến nhị sư huynh Động Thiên hậu kỳ viên mãn. Mạnh yếu cách biệt quá xa, thắng bại vốn không có gì phải lăn tăn. Ai ngờ hắn thần long tại thể, Ma tu nghịch thiên, cũng có hai thức thần thông chấn nhiếp Thiên Giao cốc, cuối cùng bức cho đại sư huynh phải chủ động nhận thua cầu hòa.

Hơn nữa khoảnh khắc vừa rồi, quả thực chính là huyết quang đầy trời sát khí bừa bãi, không ngờ khiến người ta như rơi vào trong núi thây biển máu, không rét mà run. Phải là người trải qua bao nhiêu chiến trận, từng giết bao nhiêu người mới bá đạo như vậy. Cho dù so sánh với hai vị lão sư huynh, e là cũng không kém nhiều.

Đấu Tương là hạng người bướng bỉnh bất tuân mà tâm tính cứng cỏi, lúc này hắn lại bỗng nhiên sinh ra một tia bàng hoàng. Mình không phải là sợ hãi, lại tự dưng cảm thấy lo lắng. Là xuất phát từ đố kỵ với đối xử chân thành, hay là trước giờ cứ nhắm mắt theo liều?

- Bắc phương huyền vũ, thái âm hoa sinh, hư nguy biểu chất, quy xà thai hình, bàn du cửu địa, thống nhiếp vạn linh.

Đấu Tương nỗi lòng hơi loạn, lặng lẽ nhìn về phía ngọc giản trong tay. Hắn và Thiên Tinh nhập môn không lâu, sư tôn liền đã không rõ tung tích. Cũng may có hai vị sư huynh chỉ bảo, cho nên mới có thành tựu hôm nay. Mà truyền thừa liên quan đến bản, lại biết rất ít. Hiện giờ có Huyền Vũ lệnh quyết này, giống như rẽ mây nhìn trời.

Đấu Tương tay cầm ngọc giản, tâm thần chấn động. Bất kể là như thế nào, món quà này đến cũng không dễ! Hắn ngẩng đầu lên muốn nói, lại lập tức ngậm miệng.

Chỉ thấy Lâm Nhất nói với Thiên Tinh:

- Tâm nguyện của ngươi đã thành, còn không trở về báo cáo, để tránh hai vị Tất Kháng và Giác Phách nhớ thương.

Thiên Tinh tuy gần trong gang tấc lại không rõ tình hình thực tế. Chỉ là sư huynh Đấu Tương đột nhiên trở nên thành thật, khiến nàng ta có chút tò mò. Khi đang nhìn, nàng ta nghe thấy Lâm Nhất hỏi, liền trả lời:

- Sư huynh bảo hai chúng ta ở lại bầu bạn với Lâm lão đại.

Lâm Nhất cười cười, rất tùy ý xua tay nói:

- Một khi đã như vậy, đừng ngại ngồi xuống, để Lâm mỗ phân trần một hai chỗ thần dị của Chu Tước quyết cho ngươi.

Sau khi hắn tự nghĩ ra thần thông Tịch Diệt, đối với Tứ Tượng Lệnh quyết cũng có giải thích bất phàm. Lúc này nếu có thể chỉ điểm, Thiên Tinh chắc chắn sẽ được lợi không ít.

Thiên Tinh mắt sáng ngời, vội vàng ngồi sát lại, vui vẻ nói:

- Nguyện ý nghe lão đại chỉ giáo. . .

Lâm Nhất lại không vội giải thích, mà giơ hồ lô rượu trong tay lên, sau khi uống một ngụm mới không nhanh không chậm hỏi:

- Tiểu Bạch là ai vậy, nói nghe một chút đi.

Thiên Tinh thuận miệng đáp:

- Tiểu Bạch là cá mập! Ngươi từng thấy rồi, ngươi...

Nàng ta còn chưa nói hết, bỗng nhiên lắp bắp, bộ dạng rất khó xử.

Lâm Nhất không chút để ý nói:

- Mấy chục năm trước, ngươi và ta đã gặp mặt ở ngoài Trung Dã Cực Phong cốc. Ta còn đá Tiểu Bạch của ngươi một cước, mà ngươi vì sao vẫn không chịu nhận.

Thiên Tinh nhìn xung quanh, lại không nhịn được sắc mặt thẹn thùng!

Lâm Nhất nói:

- Nữ nhi gia khó nói dối! Môn hạ của ta có có vị đệ tử, không xinh đẹp như ngươi, cũng không có tu vi như ngươi. Mà nàng ta lại không ỷ mạnh hiếp yếu, bản tính lương thiện, được người ta gọi là tiên tử.

Người có danh tiên tử, không ai không phải là hạng người kinh tài tuyệt. Thiên Tinh tự nhận bất phàm, lại không ai khen tặng. Nàng ta do dự một chút, hỏi:

- Tiên tử? Nàng ta là ai vậy?

Lâm Nhất cười nói Lâm Nhất cười nói:

- Ngươi trả lời trước đi, như vậy mới là hỏi đáp. Đã là hảo huynh đệ thì đừng ngại cởi mở, mà giữa đồng đạo cũng phải thành tâm đối đãi. Ngươi nói có phải không?

Thiên Tinh cúi đầu nhìn ngọc giản trong tay, giống như trong do dự có quyết đoán, không nhịn được nói:

- Ở hoang địa đêm đó, ta thấy ngươi tay cầm Thiên Ma lệnh, khó tránh khỏi tưởng ngươi là môn nhân của Ma Hoàng, liền âm thầm đề phòng, trở về báo cáo với sư huynh, hắn cũng nghi hoặc khó hiểu...

Nàng ta còn chưa nói hết, ở bên cạnh đã có người cười nói:

- Khà khà! Sư huynh lo sư muội ngươi một mình ra ngoài, không phải không có đạo lý.

Lâm Nhất nhướn mày, theo tiếng nhìn lại.

Chỉ thấy Đấu Tương đã từ dưới đất đứng dậy, nhún nhún vai, phân trần:

- Có là huynh đệ hay không, ngày sau sẽ biết. Ta cứ mở một động phủ ở gần đây, để nghe theo phân phó của Lâm lão đại!

Hắn sau đó bay ra khỏi vách núi, ở ngoài nghìn trượng qua lại tìm kiếm nơi đặt chân.

Thiên Tinh cuối cùng cũng nói ra những lời trong lòng, thở phào một hơi. Sau đó, nàng ta quay về phía Đấu Tương hừ một tiếng, khó hiểu nói:

- Lão đại, lời nói của sư huynh có ý gì?

Trong mắt Thiên Tinh, Lâm Nhất Lâm Nhất bị các sư huynh ngờ vực vô căn cứ, lại vẫn thần thông quảng đại hơn nữa tính tình trượng nghĩa. Càng hiếm có hơn là hắn còn cực kỳ hào phóng truyền thụ cho một đoạn Chu Tước quyết hiếm thấy. Ngoài ra, hắn nói về đạo lý, không ngờ có chút lọt tai.

Lâm Nhất lại uống ngụm rượu, mỉm cười nói:

- Ý của sư huynh ngươi là, nữ nhi gia thì phải lừa, người xấu thì phải dọa! Ha ha.

Hắn cười thoải mái tự tại, cũng cười hết phong tình thế cố. Mà trên khuôn mặt trẻ tuổi của hắn lại lộ ra vẻ tang thương và buồn bã ngàn năm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free