Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2262:

Hổ Đầu và lão Long bởi vì bế quan, đúng lúc tránh được nghi thức tế lễ bái vào Yêu Hoang.

Có điều, Đấu Tương và Thiên Tinh tới, cũng miệng nói Lâm lão đại, bộ dạng thân thiết khăng khít.

Lâm Nhất cũng không bất ngờ, nhưng cũng không đứng dậy đón chào, chỉ hơi gật đầu với hai huynh muội đó, vẫn lặng lẽ độc tọa trước cửa động phủ.

Đấu Tương và Thiên Tinh từ trên sườn núi đi xuống, trao đổi ánh mắt với nhau, lập tức lại đồng loạt khom người vái:

- Đa tạ ơn cứu mạng của Lâm lão đại.

Lâm Nhất giống như không thấy hành động của hai huynh muội đó, sờ sờ tiểu hồ lô ở trong tay. Mấy năm liên tục bôn ba và không ngừng gặp nạn, cho dù là Tử Kim Hồ Lô mang theo người cũng khó có thể bảo toàn, nên không thể không cất nó đi. Hiện giờ khó khăn lắm mới đứng chân ở Yêu Hoang, không nhịn được lại lặp lại thói quen.

Bên này cám sơn xong, bên kia không ai trả lời.

Đấu Tương chậm rãi đứng dậy, kinh ngạc nói:

- Lâm lão đại tại sao lại thất lễ.

Thiên Tinh thì dứt khoát ngẩng đầu ưỡn ngực, trên dung nhan xinh đẹp lộ ra thần sắc ngang ngược, lập tức phất tay áo, tay chống nạnh nói:

- Ngươi dám xem thường hai sư huynh muội ta.

Lâm Nhất chỉ nhìn hồ lô trong tay, theo tiếng hỏi ngược lại:

- Lâm mỗ cứu ngươi hai người khỏi U Minh hải, không thấy nói lời cảm tạ; Đưa về Yêu Hoang cũng không thấy nói lời cảm tạ. Trước đây can ngăn đánh nhau, vẫn không thấy nói lời cảm tạ. Mà hiện tại sao lại làm hành động thừa như vậy.

Khí diễm của Thiên Tinh lập tức bị kiềm hãm, quay đầu nhìn về phía sư huynh. Đấu Tương mặt lộ vẻ xấu hổ, vừa muốn há miệng biện giải.

Lâm Nhất không ngẩng đầu, giơ hồ lô trong tay lên lắc lư, ý bảo hai huynh muội đó đừng lên tiếng, nói tiếp:

- Lâm mỗ từ lúc xuất đạo đến nay, người từng giết dùng ngàn để tính, mà người được cứu cũng không hơn được số này. Sinh tử theo gió, năm tháng là rượu, việc gì phải nhắc nhiều.

Hắn uống một ngụm rượu, thở hắt ra một hơi, lạnh lùng nói tiếp:

- Thiên hạ tuy lớn, nhưng không phải ai cũng có thể xưng huynh gọi đệ với Lâm mỗ.

Đấu Tương mặt vẫn đen xì, trong hai mắt lại tinh quang chớp động.

Thiên Tinh thì nhếch miệng, không nhịn được hừ một tiếng.

Hai huynh muội này xem như là đăng môn bái phỏng. Mà Lâm Nhất căn bản không hỏi xanh đỏ đen trắng, vừa vào đã dằn mặt ngay, lại vẫn không chịu bỏ qua, ánh mắt liếc Đấu Tương, hất cằm, khí thế bức nhân nói tiếp:

- Nhớ rõ ngươi còn muốn ganh đua cao thấp với ta, không ngại thì luận bàn mấy hiệp nhé?

Hắn đưa hồ lô rượu sang tay trái, vươn hai ngón tay ra nói:

- Hai hiệp thôi.

Đấu Tương vẫn đang oán thầm, nghe vậy ngẩn ra. Vốn không phải đến để đánh nhau, sao cuối cùng lại nói tới động thủ?

Thiên Tinh cũng ngây ra, lại bỗng nhiên nhớ tới gì đó, giật mình nói:

- Lại hai hiệp, ngươi không ngờ thật sự thắng Giác Phách sư huynh...

Nàng ta vội vàng nhìn về phía Đấu Tương, phân trần:

- Hắn và nhị sư huynh cá nhau đọ sức hai hiệp, cuối cùng được đại sư huynh phán thắng, việc này đã truyền khắp Yêu Hoang, không biết sư huynh có từng nghe nói tới không?

Đấu Tương lườm Thiên Tinh một cái, lập tức lầm bầm khó chịu, sau đó bước về phía trước rồi ngồi xuống, mang theo vẻ mặt xảo trá ngoan cố cười nói:

- Khà khà! Sư huynh còn đánh không lại ngươi, ngươi cũng lợi hại thật...

Hắn vừa dứt lời, không ngờ giơ tay lên, như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Lâm Nhất, lại hỏi:

- Theo ngươi thì phải như thế nào mới có thể trở thành huynh đệ.

Lâm Nhất nói:

- Không nói đồng sinh cộng tử, nhưng cầu đối xử chân thành! Trước núi đao biển lửa, huynh đệ nghĩa vô phản cố!

Đấu Tương hơi giật mình, có chút đăm chiêu.

Thiên Tinh đi lên, giống như một đoàn hỏa diễm nhảy nhót. Nàng ta hiếu kỳ nói:

- Giữa huynh đệ không ngờ có chân tình như vậy à? Một nữ tử như ta thì phải làm sao?

Lâm Nhất nghiêng người quan sát hai huynh muội thần thái cử chỉ khác lạ, bỗng nhiên nhếch miệng cười nói:

- Ha ha! Một nữ tử như ngươi vốn là có gì nói thẳng, mới lộ được bản sắc hào sảng.

Nếu nói Đấu Tương tính cách âm hàn hơn nữa lại xảo quyệt vô tình, mà Thiên Tinh thì là nữ tử hoàn toàn không có tâm cơ. Đột nhiên thấy Lâm Nhất trở nên hiền hoà, nàng ta rất thống khoái đáp:

- Tất Kháng sư huynh lệnh cho hai người chúng ta tới kết giao với ngươi, cũng thừa cơ muốn xin Tứ Tượng Lệnh quyết. Ngươi có cho không?

Nàng ta ngồi xuống, tiếp theo lại oán giận nói:

- Tọa kỵ Tiểu Bạch của ta không bị ta đá chết, lại táng thân trong tay Trung Dã Trung Dã. Hiện giờ bế quan đã xong, không ngại lấy lệnh quyết của ngươi để tiêu khiển giải buồn.

Lâm Nhất nhớ ra Tiểu Bạch là ai, cũng đại khái đoán được ý đồ đến của hai huynh muội này.

Tất Kháng đã nói trước. Không ngờ có thứ tốt như Tứ Tượng Lệnh quyết! Hổ Đầu và lão Long có thể được ân huệ, Đấu Tương và Thiên Tinh lại vì sao không thể? Đều là thần thú trời sinh, ngươi chớ có nặng bên này nhẹ bên kia!

Có điều, đây không phải là ý đồ chân chính của Tất Kháng. Dùng Đấu Tương và Thiên Tinh thiện ý đến kết giao, cuối cùng giữ Hổ Đầu và lão Long ở lại Yêu Hoang, có lẽ mới là dụng ý cuối cùng của hắn!

Chỉ tiếc hai đôi này là oan gia, chứ không phải là thân như thủ túc. Nếu không phải như vậy, Lâm mỗ chưa chắc đã không thể có thêm hai bang thủ.

Lâm Nhất thấy Thiên Tinh bị mìnhdụ cho phải nói thật, không đùa cợt nữa, giơ tay lên lấy ra một chiếc ngọc giản ném tới.

Thiên Tinh tiếp nhận ngọc giản, thất thanh nói:

- Đây chẳng lẽ là pháp quyết thượng cổ... Nam phương chu tước, chúng cầm chi trường, đan huyệt hóa sinh, bích lôi lưu hưởng, thất thải ngũ sắc, thần nghi lục tượng. Đây là nói ta...

Nàng ta hơi động dung, ngưng thần nói tiếp:

- Khí đằng nhi vi thiên, chất trận nhi vi địa. . . Đây là thiên địa thần thông của Chu Tước nhất tộc...

Nàng ta cũng không xem nhiều, nắm chặt ngọc giản, đã vui mừng tới cười tươi như hoa, liên tục gật đầu với Lâm Nhất:

- Ngươi tính tình phúc hậu, không hổ là lão đại. Ơ? Sư huynh ta thì sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free