Vô Tiên - Chương 2261:
Lâm Nhất không cần nghĩ ngợi thoải mái đáp:
- Ta có một bộ Tứ Tượng Lệnh quyết, đối với người thường thì tác dụng không lớn, mà đối với thần thú trời sinh mà nói lại là như hổ thêm cánh...
Tứ Tượng Lệnh quyết, cũng không tầm thường, mà là tứ lệnh hợp nhất và hoà hợp thể ngộ. Thần thông 'Tịch Diệt' cũng bắt nguồn từ đây, tác dụng của nó rất mạnh.
Tất Kháng thần sắc khẽ động, sau đó lại hỏi:
- Bế quan liệu có trì hoãn, hoặclà bỏ qua chuyến đi tới Ma thành, lão đệ chẳng lẽ không biết?
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, bày ra tư thế chăm chú lắng nghe.
Tất Kháng lắc đầu cười cười, nói tiếp:
- Ngươi và ta hiện giờ được coi là người một nhà, cho nên cũng không cần phải giấu diếm...
Hắn vuốt râu, nói tiếp:
- Chuyến đi tới Ma thành, chuyện liên quan trọng đại. Bên trong Cửu Thiên tháp cất giấu bí ẩn của Tam Hoàng...
Thấy Lâm Nhất vẫn bất vi sở động, hắn do dự một thoáng, nói tiếp:
- Tục truyền, Tiên Hoàng Đế Khuê từng dùng tam cảnh Đạo Cảnh, Bản Nguyên, Vô Cực, phân biệt khai sáng ra ba bộ kinh thư, còn gọi là Tam Hoàng kinh.
Gia sư và Huyền Tiêu Ma Hoàng đăng môn lãnh giáo, ai ngờ Đế Khuê lại không chịu chia xẻ, chỉ nói là trật tự do trời định.
Lâm Nhất thần sắc vẫn thế, lại âm thầm chuyển động tâm niệm. Muốn từ trong miệng của Tất Kháng này có được tu hoạch không phải dễ dàng gì, điều kiện tiên quyết là phải trở thành người một nhà. Lời nói của hắn lúc này cũng ăn khớp với di ngôn của Long Phạm. Đế Khuê Tiên Hoàng không giao ra Tam Hoàng kinh, cũng cũng không có gì bất ngờ. Mà cái gọi là trật tự trời định là có thâm ý gì? Đạo Cảnh và Bản Nguyên chi pháp chắc không khó đoán. Mà Vô Cực cảnh thì phải giải thích thế nào, chẳng lẽ đã vượt qua La Thiên Tam Cảnh?
- Gia sư và Huyền Tiêu tất nhiên không bỏ qua, đều bức bách Đế Khuê giao ra kinh thư. Đế Khuê bất đắc dĩ, liền cùng hai người tới Hỗn Độn luận đạo đấu pháp. Mà hắn trước khi đi, thuận đường tới Trung Thiên thành Cửu Thiên tháp một chuyến, cũng để lại một câu nói: Vạn pháp xuất cửu thiên, chỉ đợi người có duyên...
Tất Kháng nói tới đây, hơi dừng lại một chút rồi cười cười nói tiếp:
- Kết quả là, hậu nhân tin rằng trong Cửu Thiên tháp có giấu kinh văn. Lão đệ chẳng lẽ lại không có hứng thú với nó.
Tất Kháng này muốn nói lại thôi, lại biết rõ còn cố hỏi. Ai mà không có hứng thú với Tam Hoàng kinh chứ? Mà cái Lâm mỗ bận tâm lại không phải chỉ như thế.
Lâm Nhất chắp tay với Tất Kháng cách đó không xa, nghiêm mặt nói:
- Chỉ cầu đạo huynh tin ta, ngày sau chắc chắn sẽ cùng tiến cùng lùi! Mà không biết chỗ huyền diệu của Tam Hoàng kinh, cùng với Tam Hoàng luận đạo tới về sau thế nào, xin được thỉnh giáo...
Hắn trước khi hỏi liền đưa ra lời hứa. Ngươi có thành ý thì ta có trách nhiệm!
Nụ cười của Tất Kháng trở nên thoải mái hơn. Hắn có lẽ chính là đang chờ những lời này của Lâm Nhất, chờ đợi một thời cơ thành thật với nhau.
Không qua hoạn nạn, cũng không quen biết, chỉ vì muốn lưu lại lão Long và Hổ Đầu, liều lĩnh kết giao, cũng quá xem nhẹ một vị Yêu Tôn thành danh đã lâu!
Tất Kháng gật đầu, thần sắc trở nên xa xăm, nói:
- Tục truyền, chỉ cần thể ngộ tinh túy của Tam Hoàng kinh liền có thể đột phá Động Thiên tam cảnh. Mà một khi có tam kinh trong tay, tu tới Tiên Thiên Ngũ Thái cũng không phải là việc khó. Có điều...
Lâm Nhất vẫn ngồi yên, giống như đang ngắm nghía phong cảnh của sơn cốc, mà lời nói của Tất Kháng lạt lọt vào tai hắn không xót chữ nào? Nếu đúng là như vậy, vẫn là thiên đạo xa xăm, có thể nói là vĩnh không có điểm cuối! Mà chính bởi vì Tam Hoàng kinh này có chỗ thần kỳ, mới khiến Yêu Hoàng và Ma Hoàng nhớ mãi không quên, mà nói Tam Hoàng luận đạo, lại chêm thêm là đấu pháp. Không cần nghĩ nhiều, giữa ba người nhất định đã động thủ.
Tất Kháng nói tiếp:
- Có điều, ba vị cao nhân ra ngoài luận đạo, mãi lâu sau không thấy quay lại. Yêu Hoang và Ma Hoang tới Thiên Hoang đòi người, đối phương lại nói là Tiên Hoàng đã bị ám toán. Ba nhà tranh chấp, không tránh được một hồi chém giết. Cho đến môn hạ của Tiên Hoàng trốn khỏi Hồng Hoang, việc này mới coi như là từ bỏ. Ai ngờ gia sư và Ma Hoàng sau nhiều năm lại hiện thân, đều bế quan không ra ngoài.
Hắn vuốt râu, trầm ngâm nói tiếp:
- Một năm đó, gia sư đột nhiên muốn rời khỏi Yêu Hoang. Hắn không kinh động bất kỳ ai, chỉ nói ngắn gọn với ta và Giác Phách. Hắn nói hắn và Huyền Tiêu đều không có được Tam Hoàng kinh, lại từ trong miệng Đế Khuê có được lĩnh ngộ. Mà hắn đi rồi thì không về nữa. Về sau có lời đồn Huyền Tiêu cũng không rõ tung tích.
Lĩnh ngộ của Giao Quý và Huyền Tiêuchính là xuất phát từ Cửu Chuyển chi pháp của Tam Hoàng kinh. Tung tích của Yêu Hoàng và Ma Hoàng thành bí ẩn, mà chân tướng sinh tử của Tiên Hoàng cũng theo đó mà quy về hỗn độn khó lường!
Tất Kháng quay lại đề tài, không khỏi cảm khái nói:
- Nói tóm lại, Cửu Thiên tháp chính là chỗ cơ duyên cuối cùng để chúng ta vượt qua Động Thiên. Lão đệ há có thể không động lòng...
Hắn nói cổ luận kim một hồi, không gì ngoài thể hiện thành ý!
Đúng vậy! Trong Cửu Thiên tháp có Tam Hoàng kinh, ai có thể không động lòng!
Lâm Nhất vẫn đang nghĩ về những lời nói của Tất Kháng, trong lòng như nổi sóng. Hành động của Yêu Hoang và Ma Hoang có lẽ là trong tình lý, lại cuối cùng bức ra một Tiên Đế Long Phạm! Sau đó, hắn bất động thanh sắc đáp:
- Lão Long và Hổ Đầu bế quan, chắc sẽ không để lỡ chuyến đi tới Trung Thiên Ma thành. Ba năm sau, Lâm mỗ cũng sẽ đúng hẹn đi theo.
Tất Kháng không vì Lâm Nhất nhận lời mà vui mừng, nhìn cửa động đóng kín cách đó không xa, thần sắc lộ ra vẻ bất đắc dĩ. Hai huynh đệ đó bế quan thực sự là ngoài sở liệu, lại khiến người ta không biết nói gì. Hắn đành phải phất tay áo đứng dậy, rất rộng lượng cười nói:
- Một khi đã như vậy, cứ theo ý lão đệ. Mà Tứ Tượng Yêu Tôn thân như huynh muội, ngươi cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia...
Hắn bỏ lại một câu rồi đạp mây theo gió mà đi.
Lâm Nhất nhìn theo bóng của Tất Kháng, lắc đầu không cho là đúng.
Chỗ có người thì có phân tranh. Bất kể phàm tục, Tiên Vực hay là Hồng Hoang cũng đều là giang hồ. Mà phú quý trường thọ cũng được, đắc đạo thành tiên cũng thế, chẳng qua là dục niệm dẫn tới mà thôi! Mà mình thân ở trong đây, lại há không phải là như vậy?
Có điều, Tất Kháng rốt cuộc là có ý gì? Bốn người đó quả thực chính là hai đôi đối thủ một mất một còn, còn thân như huynh muội...
Đúng lúc này, có hai bóng người từ xa bay tới.
Một người có chút quen thuộc giơ thay hô:
- Khà khà! Lâm lão đại biệt lai vô dạng. . .
Một người còn lại giống như xấu hổ, ấp úng nói:
- Nếu sư huynh đã như vậy, bổn cô nương cũng không tiện làm khác, cũng gọi một tiếng Lâm lão đại.