Vô Tiên - Chương 2260:
Lão Long và Hổ Đầu thành Yêu Tôn, khiến Đấu Tương và Thiên Tinh rất bất ngờ. Có điều, hai huynh đệ vẫn không theo đôi sư huynh muội đó về Yêu Tổ đại điện.
Theo lời nói của Hổ Đầu, Hổ ca chỉ nghe phân phó của lão đại. Về phần bái tế làm lễ gì đó, có vui không?
Đấu Tương và Thiên Tinh không dám kháng mệnh, thành thành thật thật theo đường cũ mà về.
Hổ Đầu và lão Long thì đi theo sau sau lưng Lâm Nhất, tới trong động phủ của Thiên Giao cốc. Mà Lâm Nhất tuy đã sớm đoán được hành động của hai huynh đệ, nhưng vẫn thầm vui mừng.
Ba huynh đệ cuối cùng cũng gặp lại, không tránh được một phen náo nhiệt vui đùa.
Sau một thoáng, Hổ Đầu hưng phấn nói:
- Huynh đệ gặp lại, há có thể không có rượu.
Lão Long phụ họa:
- Hổ Đầu nói có lý.
Lâm Nhất thì đi mấy bước tại chỗ, vẫn chưa lấy ra rượu ngon để trợ hứng, mà là dừng lại, thuận tay lấy ra hai ngọc giản phân biệt ném tới, nói:
- Việc này không nên chậm trễ, hai người các ngươi bế quan tiếp đi.
- Lão đại, vì sao vẫn phải bế quan?
Hổ Đầu tiếp nhận ngọc giản, rất khó hiểu, có thêm trầm ngâm, đọc:
- Tây phương bạch hổ, thượng ứng tuy túc, anh anh tố chất, túc túc thanh âm, khiếu động sơn lâm, lai lập ngô hữu. Kỳ ngũ hành cảm hóa, tinh chi sở trí dã... Hổ ca đọc được! Ha ha, nhưng thế là ý gì?
Lão Long cầm ngọc giản, cũng kinh ngạc nói:
- Đông phương thanh long, thổ vân úc khí, hảm lôi phát thanh, phí tường bát cực, chu du tứ minh, lai lập ngô tả... Thanh Long quyết?
Lâm Nhất ừ một tiếng, phân trần:
- Ta trước sau có được tứ tượng lệnh bài, mặc dù dùng ở tiên giới của Tiên Vực, nhưng khẩu quyết trong đó vẫn còn giữ lại, hôm nay truyền cho hai người các ngươi, chỉ cần tốn chút công phu, liền có thể ngộ được một thức thần thông của bản tộc!
Hổ Đầu cũng dứt khoát, vội vàng nói:
- Ái chà! Lão đại ngươi sao không nói sớm, ta giờ tìm nơi bế quan.
- Không cần! Động phủ này chia làm hai gian trong ngoài, đủ cho hai huynh đệ dùng chung!
Lâm Nhất phân phó.
Hổ Đầu quan sát tĩnh thất của phòng trong, hấp tấp đi tới, sảng khoái cười nói:
- Ha ha! Hổ Đầu đi đây!
Lão Long vẫn đứng yên tại chỗ, yên lặng cúi đầu nhìn nhìn ngọc giản trong tay.
Sau đó, hắn hắn trầm giọng hỏi:
- Lão đại, ngươi có ý kiến gì nếu hai huynh đệ chúng ta bái vào Yêu Hoang không?
Lâm Nhất từ chối cho ý kiến cười cười, hỏi ngược lại:
- Ngươi nói xem thế nào?
Hắn giờ tay lấy ra một hộp ngọc, thuận thế xóa đi cấm chế bên trên rồi ném tới, phân trần:
- Nuốt đi, có lẽ có tác dụng đối với ngươi!
Vừa dứt lời, hắn xoay người bước về phía cửa động, nói tiếp:
- Cứ an tâm bế quan, có ta hộ pháp bên ngoài.
Lão Long mở hộp ngọc, trước mặt lộ ra một quả trám to bằng nắm tay trẻ con. Hắn khó hiểu nói:
- Đây là...
- Long Tiên quả!
Long Tiên quả cũng không quay đầu lại, đáp một tiếng, bước ra khỏi động phủ, lại thuận tay bày ra cấm chế chen kín cửa động. Chỉ một lát sau, từ xa có bóng người bay tới. Hắn giương mắt nhìn, bước về phía trước hai bước đứng lặng chờ đợi.
Trong chớp mắt, Tất Kháng đã từ trên trời hạ xuống. Hắn còn chưa đứng vững đã nhìn xung quanh, lên tiếng hỏi.
- Lâm lão đệ! Tứ tượng Yêu Tôn bế quan đã xong, chính là lúc bái tế tổ tiên làm lễ, sao không thấy lão Long và Hổ Đầu...
Khi ánh mắt hắn dừng trên cửa động đã đóng kín, không khỏi giơ tay lên chỉ một cái, quay sang Lâm Nhất nói:
- Đây là...
Lâm Nhất chắp hai tay, lại cười nói:
- Ba mươi năm trong nháy mắt là qua, đạo huynh phong thái càng hơn xưa!
Hắn tránh không nhắc tới chuyện bái tế, vươn tay ra mời rồi ngồi xuống, tùy ý nói tiếp:
- Hai huynh đệ đó được truyền hai thức pháp quyết, phải bế quan thể ngộ!
- Ồ!
Tất Kháng vuốt râu, thần sắc nghi hoặc. Biết được bốn người đang bế quan trong Yêu Tổ đại điện tự tiện ra ngoài, hắn liền cùng Giác Phách có tính toán. Chỉ có bái tế liệt tổ liệt tông, Tứ Tượng Yêu Tôn mới có thể lên vị trí. Từ nay về sau, Yêu Hoang cũng sẽ nghênh đón chuyển cơ cường thịnh. Ai ngờ Đấu Tương và Thiên Tinh đã quay về, nhưng hai huynh đệ đó lại kháng mệnh không theo? Hắn sợ có biến, đành phải tự mình tới Thiên Giao cốc một chuyến.
Có điều, Lâm Nhất này nhìn thì trẻ tuổi, lại tỏ ra khéo đưa đẩy và ứng biến già dặn như vậy!
Tất Kháng trầm ngâm một lát, nói:
- Không biết, lão đệ truyền lại là muốn thần thông cao minh nào, không ngờ lại gấp gáp như vậy, cho dù bái tế tổ tiên cũng không chờ được.