Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2259:

- Ngươi dám mắng. Ta đá chết ngươi.

- Hổ ca chưa bao giờ đánh nữ nhân.

- Ngươi cũng không phải đối thủ của bổn cô nương.

- Ta sợ ngươi chắc? Hổ ca không muốn cởi truồng.

- Hổ Đầu, ngươi đáng chết.

Tiềng ồn ào truyền đến, Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại.

Trên một khoảng trống cách ngàn dặm, có hai người đang đánh nhau. Đó là lão Long và Đấu Tương, có lẽ là có cố kỵ, đều bỏ qua thần thông không dùng, chỉ dựa vào khí lực và quyền đầu để đánh nhau. Mà hai người còn lại là Thiên Tinh và Hổ Đầu, vừa xem náo nhiệt vừa đấu võ mồm không ai nhường ai.

Ngoài ra, trong sơn cốc không thấy có bóng người khác.

Lâm Nhất lăng không bước đi, trong nháy mắt đã tới ngoài ngàn dặm.

Lão Long đang cưỡi trên người Đấu Tương, quyền đầu cực đại trút xuống như mưa. Hắn và đối phương tu vi không sai biệt lắm, nhưng vẫn chiếm thượng phong hơn một chút.

Đấu Tương không thể giãy dụa, cũng không cam lòng bị khống chế, dùng thiết quyền đánh trả. Đổi lại là người khác, chỉ sợ đã sớm bị lão Long đánh cho không có sức mà chống đỡ. Mà hắn thì gân cốt cực kỳ cường ngạnh, cho dù bị đánh đau vẫn không làm sao.

Lão Long tóm chặt Đấu Tương, mang theo vẻ đau lòng, quát:

- Ngươi hại chết Long Kiều Nhi, ta đánh...

Còn chưa nói hết, hắn đã vung quyền đấm xuống.

Đấu Tương vừa đỡ vừa cả giận nói:

- Cái chết của Long Kiều Nhi có liên quan gì tới ta chứ? Muốn đánh nhau à, lão tử phụng bồi là được, đừng có lấy nữ nhân ra làm cớ.

Lão Long xuống tay không lưu tình, hậm hực nói:

- Ngươi còn dám mạnh miệng, lão tử lấy mạng ngươi.

- Ồ!

Đúng vào lúc này, Hổ Đầu cuối cùng cũng phát hiện trong không trung ngoài hơn mười trượng xuất hiện một thân ảnh. Hắn ồ lên một tiếng, vui vẻ nói vui vẻ nói:

- Gừ gừ! Lão đại xuất quan rồi!

Lão Long nghe thấy động tĩnh, tay thả lỏng, bị Đấu Tương thừa cơ hất ra ngoài.

Bùm một tiếng ngã xuống đất, lại chẳng thèm tính toán, nhảy bật dậy, hô:

- Lão đại...

Lâm Nhất hai chân chạm đất, mỉm cười gật đầu với hai huynh đệ.

Đấu Tương chậm rãi đứng dậy, thần sắc có chút xấu hổ. Tuy nói người không việc gì, nhưng bị người ta cưỡi lên đánh, thực sự mất hết thể diện. Hắn phủi bụm đất trên người, nhe răng cười nói:

- Khà khà! Lâm. . . Lâm lão đại. . .

Hắn vừa dứt lời, không khỏi vươn tay ra gãi gãi đầu. Vốn định gọi một tiếng Lâm đạo hữu, mà lại thốt ra Lâm lão đại. Chắc là do dễ gọi hơn.

Thiên Tinh thì lui về phía sau vài bước nhìn Đấu Tương, hai mắt hoài nghi. Sư huynh làm sao vậy? Lâm lão đại.

Hổ Đầu đến bên cạnh Lâm Nhất, quan sát từ trên xuống dưới, hiếu kỳ nói:

- Ta nói nói lão đại, lần này bế quan thế nào? Vừa rồi không nhìn thấy ngươi, trong thần thức cũng căn bản không thể phát hiện.

Lão Long thì mặt mày tươi cười, thần sắc thân thiết.

Lâm Nhất cũng nhìn hai huynh đệ đã nhiều năm không gặp, thầm cảm khái không thôi. Hổ Đầu cuối cùng cũng có tu vi Động Thiên, mà lão Long thì cao hơn một bậc. Hắn mỉm cười trả lời:

- Ta ba mươi năm nay có thể nói là không có thu hoạch gì.

Hổ Đầu không đợi Lâm Nhất nói hết, kinh ngạc nói:

- Lão đại không thể nào lại hoàn toàn không có tiến cảnh? Hổ Đầu ta còn lên bốn bậc.

Hai mắt trừng mắt, quát lên:

- Hổ Đầu! Dám đánh đồng với lão đại.

Hổ Đầu xoa tay, vội vàng biện giải:

- Không!

Đồng thời, một bóng người từ xa bay đến. Đó là một vị nam tử trung niên, dừng lại ngoài mấy chục trượng, khom người nói với Lâm Nhất:

- Lâm tôn! Chuyến đi tới Ma thành sẽ khởi hành sau ba năm nữa. Tất Kháng Yêu Tôn lệnh cho tại hạ tới bẩm báo.

Hắn lại quay sang mấy người khác, nói:

- Xin bốn vị Yêu Tôn về Yêu Tổ đại điện, để chuẩn bị bái tế thành lễ!

Đấu Tương, Thiên Tinh cùng với lão Long và Hổ Đầu nghe vậy đều ngẩn ra, Lâm Nhất thì mỉm cười, xoay người nghênh ngang mà đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free