Vô Tiên - Chương 2249:
Lâm Nhất không chút yếu thế, thản nhiên trả lời:
- Giác Phách Yêu Tôn chính là cao nhân danh chấn Hồng Hoang, nếu trong hai hiệp không làm gì được một tiểu bối, dĩ nhiên là bại rồi. Theo vậy mà nói, Lâm mỗ chưa chắc đã không có được ba phần thắng!
Kiếm quang trong tay lấp lánh, rõ ràng muốn toàn lực liều một trận.
Tất Kháng liên tục gật đầu, nói:
- Trong hai hiệp nếu không không thu thập được ngươi, lão phu sẽ cho ngươi gọi huynh đệ.
Lâm Nhất giống như coi là thật, khóe miệng nhếch lên, đáp:
- Lâm mỗ xưa nay không câu nệ tiểu tiết, xưng hô như thế nào, không cần để ý!
Giác Phách thổi râu, nhưng vẫn chưa vội động thủ, mà là mang theo nụ cười lạnh thâm trầm, ép hỏi:
- Mà nếu ngươi bại, có nghĩ tới kết cục của mình không?
Lâm Nhất không cho là đúng trả lời:
- Cùng lắm thì rời khỏi Yêu Hoang là được.
Hắn quay đầu nhìn về phía Tất Kháng, sau đó nói:
- Ngươi đương nhiên có thể rời đi, nhưng phải để lại Hổ Đầu và lão Long. Hai huynh đệ đó phân biệt bái vào môn hạ của ta và sư huynh, ngày sau kế nhiệm vị trí Yêu Tôn!
Mà vừa dứt lời, hắn đã cực kỳ mãnh liệt thêm một câu:
- Việc này đã định, không được tranh cãi!
Lâm Nhất há há miệng, lắc đầu. Hắn vẫn tay cầm trường kiếm, bộ dạng buồn bực.
Đúng lúc này, Giác Phách đột nhiên hét lớn:
- Ngươi dám đánh lén.
Lâm Nhất vẫn ở nguyên tại chỗ, mà ở gần Giác Phách đột nhiên hiện ra một Lâm Nhất. Vừa rồi ẩn đi thân hình, sợ bị đối phương nhìn thấu. Mà vừa muốn phát động thế công, sát khí tỏa ra, lập tức để lộ dấu vết. Hắn không quan tâm, huy động Kim Long kiếm bổ tới. Theo động tác này của hắn, thân ảnh ngoài nghìn trượng chậm rãi biến mất không thấy đâu.
Trong nháy mắt, một đạo kiếm quang màu vàng dài trăm trượng ầm ầm đánh xuống, sát khí sắc bén kéo theo thế bão táp, khiến xung quanh rung động răng rắc, trong không trung nổ ra từng đạo khe hở màu đen. Uy thế không thể chống đỡ!
Bốn phía Thiên Giao cốc, mấy trăm Yêu tu đều phấn chấn dị thường. Một người là chí tôn một phương, tiền bối cao nhân Động Thiên hậu kỳ; Một người là hậu bối ngoại lai trẻ tuổi, cũng tu vi bất phàm. Hai vị cường giả đối trận, cho dù là Yêu Hoang đã hiếu chiến thành phong trào cũng không thấy nhiều. Muốn xem Giác Phách Yêu Tôn thể hiện như thế nào, tiểu tử đó ứng đối ra sao. Lần này quan chiến, nhất định có thể có được không ít thu hoạch!
Trên Một tòa núi cao, Tất Kháng đang lưu ý quan vọng.
Thấy Lâm Nhất không sợ cường đột nhiên làm khó, hắn lẩm bẩm:
- Mặc dù tâm cao khí ngạo, chỉ tiếc thực lực không đủ. Người trẻ tuổi vẫn thiếu tôi luyện...
Hắn dường như có phát hiện, không khỏi hơi ngẩn ra. Uy của một kiếm đó không ngờ hung hãn như vậy, e là khó có địch thủ, chẳng trách lại cuồng vọng như vậy, cũng có chút giống như người nào đó.
Đúng lúc này, một tráng hán trung niên từ xa đi tới. Hắn sắc mặt vàng như nến, bộ dạng bệnh nặng chưa lành, chắp tay hô:
- Yêu Tôn!
Tất Kháng nhướng mày, cũng không quay đầu lại thét hỏi:
- Cát Khánh! Ngươi không ở trong động phủ dưỡng thương, cớ gì lại hiện thân ở dây.
Hán tử được gọi là Cát Khánh người hơi khựng lại, mang theo mấy phần sợ hãi, phân trần nói:
- Biết được hai vị Yêu Tôn Đấu Tương và Thiên Tinh thoát hiểm, tại hạ vui sướng khó nhịn; Lại nghe thấy Giác Phách Yêu Tôn đấu pháp với người ta, không còn lòng dạ nào mà bế quan chữa thương. Cho nên... Cho nên mới thuận đường tới quan vọng.
Tất Kháng không đợi Cát Khánh nói hết, quát lên:
- Trước mắt vẫn chưa phải là lúc ngươi hiện thân, lui ra!
Cát Khánh sắc mặt sầu khổ, vội vàng chắp tay vâng dạ. Mà khi hắn xoay người rời đi, vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn. Người đó là ai mà dám động thủ với Giác Phách Yêu Tôn?
Tất Kháng chỉ lo lưu ý tới động tĩnh trong Thiên Giao cốc.
Lúc này, đạo kiếm quang trăm trượng đó đã bổ tới đỉnh đầu Giác Phách. Đột nhiên bị đánh lén, khiến cho hắn vừa sợ vừa giận.
Tiểu bối không biết tự lượng sức mình, dám càn rỡ như vậy. Lúc này muốn cầu xin tha thứ thì đã muộn rồi! Không cần hai hiệp, lão phu xuất thủ thu thập ngươi luôn!
Giác Phách không né không tránh, song chưởng đan vào nhau, lại đột nhiên phất tay áo, một đạo pháp lực mạnh mẽ gào thét mà ra. trong nháy mắt, quang hoa bỗng nhiên nổ tung. Trong không trung, tình hình đột biến.
Thế tới của kiếm quang đang mạnh, lại đột nhiên biến mất. Mà quang mang như có như không xuất hiện, thoáng chốc đã bao phủ cả nghìn trượng, lập tức kéo ra một bóng người áo xám, chính là Lâm Nhất đã ẩn hình biệt tích, không chỉ động tác cứng ngắc không được tự nhiên, cho dù là kim kiếm trong tay cũng không còn uy thế. Hắn vội vàng thu hồi Kim Long kiếm, thuận thế lấy ra tám khối ngọc phù rồi bóp nát. Mà bốn phía không hề có động tĩnh, phù độn thuật không ngờ không có tác dụng. Tiếp tục bấm thủ ấn, lại pháp lực trì trệ. Hắn lập tức lo sợ không yên nhìn xung quanh, không biết phải làm sao.