Vô Tiên - Chương 2248:
Ánh mặt trời vẫn sáng.
Tinh không ngoài xa xa, giống như yên lặng vĩnh cửu, lại rực rỡ nhiều màu và biến ảo khó đoán.
Thiên Giao cốc vạn dặm, cảnh sắc như tạc. Mà từng đạo thần thức cường đại bất ngờ xuất hiện, cũng tràn ngập tứ phương, khiến cho nơi sơn dã trống trải này có thêm mấy phần ngưng trọng khác thường.
Trên những ngọn núi xung quanh Thiên Giao cốc đã sớm tụ tập mấy trăm cao thủ Yêu Hoang. Nguyên nhân không ngoài gì khác, hôm nay là ngày lành Giác Phách Yêu Tôn giáo huấn một vãn bối ngoại lai.
Trên vách đá hiểm trở ở sường bắc Sơn cốc, có bóng người màu xám cô độc ngồi trước cửa động phủ, trong tay vẫn cầm hồ lô, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu trắng. Hắn thần thái nhàn nhã, cử chỉ bình tĩnh tự nhiên, giống như là ngủ trưa, lại giống như ngồi trên núi xem cảnh, cả người lộ ra vẻ vô cùng lười nhác và tùy ý. Giống như cuồng phong mưa rào sắp tới không liên quan gì tới hắn, hắn chỉ người ở đây, nhưng lại sớm đã thần du thiên ngoại.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua bốn phía.
Trong sơn cốc không có một ngọn gió, sự im ắng khiến người ta hít thở không thông.
Ánh mắt Lâm Nhất nhìn xuống tay. Hồ lô nho nhỏ, tỏa ra ánh sáng màu ố vàng, lộ ra vẻ tang thương của năm tháng. Trong nháy mắt, Tử Kim Hồ Lô sư phụ Thanh Vân Tử lưu lại đã ở bên cạnh bầu bạn một ngàn năm trăm năm. Nó từng trước sau qua sự luyện chế của mình, cùng với Huyền Thiên môn Nhạc Thành Tử và Thanh U cốc Bách Thảo lão nhân. Trong đó không chỉ một phân thành hai, còn ngầm có ý giới tử Càn Khôn, có thể nói là một kiện bảo vật không tầm thường. Mà mình chỉ dùng nó để đựng rượu, không nỡ thay đổi.
Thứ mất đi, cuối cùng rồi cũng mất đi. Theo sự tiêu trầm của năm tháng, ký ức ngày xưa cũng sẽ theo đó mà trở nên mơ hồ. Mà Tử Kim Hồ Lô này thì thành niệm tưởng duy nhất. Nó sẽ khiến người ta nhớ về nguồn gốc, thấy rõ hướng đi dưới chân.
Lâm Nhất vuốt ve Tử Kim Hồ Lô, mắt lộ vẻ lo lắng. Sau đó, hắn treo lên hông, thuận tay lấy ra hai thứ.
Một cái nỏ nhỏ và một thanh trường kiếm.
Lâm Nhất giơ nỏ nhỏ lên, ngón tay gảy nhẹ. Dây nỏ trong trẻo, vẫn như năm đó. Mà chính cái đồ chơi nhìn không bắt mắt này đã thay đổi một đời của mình. Không có nó thì cũng không có tất cả những gì hôm nay. Nếu bởi vậy mà luận tới tiền căn hậu quả, lão Lư thúc của Huyền Nguyên quan chẳng lẽ không phải là người có duyên với mình? Còn có sư phụ Thanh Vân Tử, cùng với con rắn và sóc trên cây tử tinh, vân vân. Mà trên đường, người có duyên cũng nhiều! Bất kể là cừu địch hay là trưởng bối huynh đệ kết giao; Hoặc là đau khổ gập gềnh, hay là nhất thời xuân phong đắc ý. Nhìn chung thì đều là duyên, đề là nhân quả!
Cho nên đừng nói vận số, chỉ luận thiên thụ thần chỉ, càng không có chuyện lạ chuyển thế trùng sinh. Tất cả có lẽ là trùng hợp, ai bảo thiên đạo khó lường! Lâm mỗ, chỉ Lâm mỗ là duy nhất.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, thần sắc xa xăm. Hắn chậm rãi thu hồi nỏ nhỏ, cầm trường kiếm ba thước trên đầu gối lên.
Nếu nói Tử Kim Hồ Lô có thể đồng hành cùng với tịch mịch. Mà Thanh Vân kiếm sư phụ lưu lại là một dòng cô lữ trường phong. Có nó trong tay thì không sợ vạn dặm độc hành.
Đúng vào lúc này, một trận gió núi mạnh mẽ bỗng nhiên thổi qua Thiên Giao cốc.
Sau nháy mắt, xa xa có hai đạo hào quang phá không mà ra.
Chỉ trong nháy mắt, trong không trung giữa Thiên Giao hiện ra thân ảnh của Tất Kháng và Giác Phách. Mà hai người thân hình vừa ổn định, không khỏi nhìn nhau trao đổi ánh mắt.
Trên vách núi có người chống kiếm mà đứng ngạo nghễ, tư thế oai hùng. Có điều kế tiếp chính là một hồi đọ sức sớm đã được ước định, so đấu giữa cao thủ Động Thiên. Mà hắn lại hông dắt hồ lô, tay cầm sắt thường, giả vờ giả vịt ra vẻ ta đây?
Giác Phách hừ một tiếng, liền muốn lên tiếng.
Tất Kháng lại xua tay, giành lên tiếng trước:
- Lâm Nhất! Bất kể trận chiến này thắng bại thế nào, ta cũng bảo đảo tính mạng của ngươi không lo!
Nói xong hắn vung tay áo, xoay người bay tới một đỉnh núi ngoài vạn dặm. Trước đó đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, hắn hôm nay chính là đến xem náo nhiệt. Không làm hại tính mạng đã đủ khẳng khái rồi. Về phần có bất ngờ khác hay không, vẫn thì chưa biết được.
Trên vách núi, trước cửa động phủ. Lâm Nhất vẫn cầm kiếm đón gió, tay áo và tóc dài thuận thế tung bay. Hắn hơi nhướn mày, ánh mắt lạnh lùng, cùng với sát khí chậm rãi tỏa ra quanh người, giống như cao thủ giang hồ năm đó, một mình đối mặt với thiên quân vạn mã, vẫn thản nhiên không sợ hãi. Qua mỗi một trận chiến, đều liên quan tới sinh tử. Mà đọ sức hôm nay, cũng là vượt qua một đạo khảm. Qua được thì ở thế đứng vững ở Hồng Hoang. Ngã xuống thì giống như là một hồi kiếp nạn!
- Lâm Nhất! Nếu ngươi nhát gan sợ chiến, vậy đừng ngại nhận thua.
Giác Phách thấy Lâm Nhất bày ra tư thế yên lặng, lập tức mất kiên nhẫn. Mà hắn vừa dứt lời, Lâm Nhất đã thu hồi Thanh Vân kiếm đạp không bay lên, cũng cao giọng nói:
- Dám đánh mới có thể giành thắng lợi! Tại sao lại nói nhát gan.
Giác Phách tay vuốt râu, thần sắc khinh thường. Cuồng vọng như vậy, cũng coi như là một nhân vật. Mà Yêu Hoang có rất nhiều hạng người kiêu ngạo, cũng không thiếu cao thủ, cái kiếu là quy củ, cái cần là đồng tâm đồng đức!
Lâm Nhất ngừng lại ngoài nghìn trượng, giơ tay lên triệu ra Kim Long kiếm. Kiếm quang trong tay hắt ra, nghiêm nghị nói:
- Hai hiệp! Xin chỉ giáo.
Chưa giao thủ đã làm rõ ước định trước đây. Đây không phải sợ hãi thì là gì? Giác Phách nói:
- Hừ! Đã nói trước rồi thì việc gì phải dong dài.
Mà hắn thần sắc nghiêm nghị, bất ngờ nói:
- Tiên khí trong tay là đến từ phương nào?
Hắn nhìn ra kim kiếm cần gì phải trước đây rất bất phàm, giống như từng thấy ở đâu rồi, lại không thể nhớ ra, cho nên mới hỏi vậy.
Lâm Nhất cầm ngang kiếm, không cần nghĩ ngợi nói:
- Nhặt trong sơn động...
Nhặt được Kim Long kiếm trong sơn động hậu sợ Tiên Nhân đỉnh, hắn thực sự không phải nói bừa. Mà đối phương nghe vậy lại tưởng lấp liếm cho qua. Ngôn hành như vậy đâu chỉ cuồng vọng, quả thực chính là vô lễ đến cực điểm. Nhặt trong sơn động? Nhặt thêm một cái cho ta xem nào.
Tất Kháng sắc mặt trầm xuống, hai tay áo tung bay, khí thế hùng hồn tỏa ra, sơn cốc vạn dặm lập tức bị bao phủ trong một mảng sát khí. Hắn thấy Lâm Nhất hai tay cầm kiếm mà thần sắc đề phòng, không khỏi tức giận tới bật cười, cao giọng nói:
- Ha ha! Tên tiểu bối ngươi đúng là vô tri! Đọ sức với lão phu mà còn dám nghĩ tới thắng lợi à?