Vô Tiên - Chương 2250:
- Ha ha!
Một chiêu có hiệu quả, không ngoài sở liệu. Hai hiệp? Căn bản không cần.
Giác Phách xuất thủ vây khốn Lâm Nhất, cười lạnh ha ha, thừa cơ vung tay đánh ra một quyền. Một đạo pháp lực mạnh mẽ đột nhiên xuyên qua quang mang phía trước, tới thẳng Lâm Nhất đang bị vây khốn. Nếu thua, chung quy khó thoát khỏi pháp luật. Cứ bắt sống tiểu tử đó xem hắn có phải chịu sự bài bố của mình hay không.
Tình hình lúc này vô cùng nguy ngập, Lâm Nhất vẫn không hiểu do đâu. Hắn có thể xuyên qua hào quang thấy rõ tất cả, lại giống như rơi vào vũng lầy hoạt động khó khăn. Pháp lực vô hình tràn ngập tứ phương, cấm chế hoàn chỉnh tự thành. Đặt mình trong đây, thiên địa khác lạ. Pháp lực bị hạn chế, thân bất do kỷ.
Đây chính là uy lực chân chính của kết giới chi lực à?
Đánh lén không có kết quả, ngược lại còn gặp cấm chế, mặc dù đều trong ý liệu, lại không ngờ rằng động tác của Giác Phách nhanh như vậy, khiến người không kịp ứng biến và không thể chống đỡ. Ngày trước Tất Kháng nhắc nhở, cũng phải là hư ngôn đe doạ. Cái gọi là kết giới chi lực, thực sự quỷ dị mà cường đại!
May mà lúc trước tránh xung đột chính diện với Lăng Đạo, Thanh Diệp, bằng không hối hận cũng muộn!
Phù độn vô dụng, thần thông khó dùng, trừ ngồi chờ chết thì dường như không còn phương pháp nào khác. Hôm nay lúc này, chẳng lẽ Lâm mỗ thật sự không bước qua được đạo khảm này sao.
Trong nháy mắt, một đạo quyền phong đã bức đến gần, đột nhiên hóa thành hổ ảnh sặc sỡ đánh tới. Lâm Nhất có lòng muốn tránh né, không có sức không có sức giãy dụa. Hắn dứt khoát vừa thể ngộ sự cường đại của kết giới chi lực vừa lộ ra nụ cười chua chát lại bất đắc dĩ. Chỉ trong nháy mắt, tứ chi của hắn đã bị pháp lực trói buộc, rốt cuộc không thể động đậy.
- Ha ha!
Giác Phách không nhịn được lại cất tiếng cười to, vẻ mặt kiêu ngạo đắc ý. Tiểu tử trẻ tuổi, không có tu vi Động Thiên hậu kỳ, lại càng không biết sự đáng sợ của kết giới chi lực, chung quy là kiểu gì cũng thua. Dám đấu với lão phu, vô tri!
Lâm Nhất trong hào quang kết giới tuy bị giam cầm, lại vẫn là bộ dạng không phục khó chịu. Thấy Giác Phách cười thống khoái, hắn dứt khoát lạnh lùng lườm lại.
Giác Phách quấn tay áo, quang mang trong nghìn trượng nháy mắt tan đi. Hắn xòe tay ra, chộp về phía Lâm Nhất, lại đột nhiên quay đầu, giận tím mặt nói:
- Người nào đánh lén.
Đúng vào lúc này, trong không trung đột nhiên hiện lên một ánh lửa màu đỏ đen, sát khí lạnh lẽo theo đó gào thét bắn ra.
Đó là một thanh búa lớn hơn mười trượng, vẽ ra một đạo huyết ảnh ầm ầm đánh tới!
Giác Phách bỏ qua Lâm Nhất, xoay người ứng biến. Đó thế tới của huyết quang đó quá nhanh, uy thế không thể đỡ.
Vừa muốn thi triển kết giới chi lực để ngăn cản, sát khí sắc bén đã tới ngoài gang tấc. Hắn song chưởng rung lên, mang theo lửa giận ngập trời liên tục đánh ra hai. Thân là Yêu Hoang chí tôn, lại ở địa bàn của mình, lại có mấy trăm tiểu bối bàng quan, lại liên tục bị đánh lén, mỗi lần đều trở tay không kịp, thực sự khiến người ta thẹn quá hóa giận!
Theo hai quyền ảnh đánh ra, hai đạo pháp lực hùng hồn bắn tới, nháy mắt đã va chạm với huyết quang đột kích, sấm chớp gầm vang, đất rung núi chuyển, sát khí ầm ầm nổ tung, uy thế rít gào thổi quét tứ phương. Chỉ thấy dư uy của quyền ảnh vẫn còn, huyết quang đại phủ đó lại đột nhiên sụp đổ. Theo đó có bóng người bay ngược ra sau, cho đến ngoài mấy trăm trượng mới đứng vững lại được, thế nhưng vẫn lảo đà lảo đảo. Mà hắn vẫn cố gắng chống đỡ, mặt đầy sát khí, thần sắc cuồng ngạo.
Giác Phách cũng lắc lư mấy cái, kinh ngạc nói:
- Ma tu phân thân? Vẫn là tiểu tử ngươi.
Hắn vội vàng quay đầu ra sau, Lâm Nhất ngoài hơn trăm trượng vẫn bị giam cầm mà bồng bềnh giữa không trung. Mà hai người trước sau tướng mạo quần áo giống nhau như đúc, trừ khí thế trên mặt hơi khác ra, một người hông dắt hồ lô rượu, một người thì không?
Đúng lúc này, có người nói:
- Hai hiệp đã xong. Khụ khụ.
Nghe tiếng, Giác Phách đột nhiên xoay người lại.
Đó là Ma tu phân thân của Lâm Nhất, cuối cùng vẫn không tan đi, bộ dạng ngã trái ngã phải, chưa nói xong đã ho không thành tiếng, nhưng vẫn cố gượng cười:
- Ha ha! Đa tạ. . . Khụ khụ. . .
Hai người đọ sức, một bên nói đa tạ, vậy chính là đối phương đã thua. Ta nhổ vào! Các tiểu bối đều ở đây, ngươi bảo lão phu biết để mặt mũi vào đâu.
Giác Phách râu tóc dựng đứng, khí thế bức người quát lên:
- Hừ! Mượn phân thân để che giấu tai mắt, chống đỡ nhất thời chứ không chống đỡ được bao lâu. Dám dùng mánh lới, lão phu há chịu tha cho ngươi.
Hắn vừa dứt lời, hai giọng nói đồng thời vang lên.
- Giác Phách Yêu Tôn, ngươi nói không giữ lời!
- Không có kết giới chi lực, Lâm mỗ còn sợ ngươi chắc.
Giác Phách hai mắt trừng lên, nhìn xung quanh.
Đó là bản tôn và phân thân của Lâm Nhất đồng thời lên tiếng. Người trước tuy bị giam cầm, nhưng không hề hoảng hốt, mà lời nói nghiêm nghị chỉ thẳng vào chỗ yếu hại, khiến người ta không thể đối mặt; Còn người sau thì cuồng vọng không thôi, quả thực chính là khiêu khích lõa lồ!
Giác Phách ngực phập phồng, mặt già cũng biến thành màu đen, không để ý tới bản tôn của Lâm Nhất, chỉ cả giận nói nói với Ma tu phân thân:
- Lão phu không cần kết giới chi lực cũng vẫn thu thập được ngươi.
Lúc này bản tôn của Lâm Nhất không lên tiếng, phân thân lại thở gấp nói:
- Khụ khụ...Vậy Lâm mỗ lĩnh giáo một chiêu cuối cùng.