Vô Tiên - Chương 2243:
Cửa đá mở ra, một nhóm năm người vào Yêu Tổ đại điện.
Nói là đại điện, kì thực là một sơn động được đục thành. Rộng hơn trăm trượng, trống trơn sạch sẽ. Đối diện cửa đá bày bàn thờ và tế đài đơn giản. Mà cung phụng cũng không phải thần tượng, chỉ có một vách đá mấy chục trượng, cùng với tranh của nhật nguyệt tinh thần và tứ tượng thần thú.
Ngoài ra, trước bàn thờ còn dựng một thạch đỉnh cao các trượng. Trong miệng đỉnh có ánh lửa bồng bềnh. Uy thế lạnh lẽo, không ngờ là chân long chi hỏa.
Tất Kháng và Giác Phách hơi cúi người trước vách đá, sau đó vòng qua vách đá tiếp tục đi về phía trước. Lâm Nhất dẫn theo Hổ Đầu và lão Long đi theo sau. Sau khi mọi người xuyên qua một thông đạo hẹp dài, trước mắt trở nên sáng sủa.
Đây là một huyệt động rộng trăm trượng, có cột đá đỡ xung quanh. Trên phần nóc cao mấy chục trượng, minh châu lấp lánh, giống như sao sáng, rải xuống quang mang để chiếu sáng.
Giữa huyệt động dựng một thạch đài, cao hơn trượng, to hai ba mươi trượng. Nó bên trên bằng phẳng trong suốt, lại ở giữa và bốn phía đặt chín bồ đoàn luyện từ ngọc thạch, chính giữa là một cột đá thô to, cũng cắm thẳng lên nóc huyệt động. Mà bất kể là thạch đài, bồ đoàn, cùng với cột đá, đều được luyện từ hoàng ngọc, lờ mờ tỏa ra uy thế cường đại.
Bốn phía huyệt động thì có hơn mười cửa động, đều được cấm chế bao phủ. Mà khiến ta chú ý vẫn là bốn cột đá cao lớn, phân biệt được luyện chế từ ngọc thạch bốn màu xanh, trắng, đen, đỏ, đều có phù điêu thần thú, trông rất sống động hơn nữa lại khí thế hung hồn. Phía dưới hai cột đá trong đó có hai người đang nhắm mắt tĩnh tọa, chính là Đấu Tương và Thiên Tinh đ thổ nạp điều tức. Ngoài ra, thạch đài hoàng ngọc ở giữa lại hô ứng với bốn cột đá xung quanh, Vừa tới gần, từng trận khí cơ cường đại đập vào mặt.
Tất Kháng và Giác Phách đi tới bên cạnh thạch đài hoàng ngọc rồi dừng bước, nhìn nhau, sau đó nhìn về phía ba huynh đệ.
Hổ Đầu và lão Long coi như là trở lại chốn cũ, không có hứng thú với tình hình trước mắt, cứ đi sát theo lão đại nhà mình.
Lâm Nhất lại lần đầu bước vào Yêu Hoang cấm địa, không khỏi cảm thấy tò mò. Tuy nói đã từ trong đồ giản của hai huynh đệ biết được chút ít, nhưng khi đích thân tới thực địa thì cảm thụ lại khác.
Tất Kháng thấy Lâm Nhất đến gần, mở miệng nói:
- Thực không dám giấu, tổ tiên của Yêu Hoang ta vốn là thần thú thượng cổ. Mà ta và Giác Phách sư đệ đều thuộc Long tộc va Bạch Hổ nhất mạch. Cho nên, lão Long và Hổ Đầu tuy tự tiện xông vào cấm địa, nhưng cũng là duyên phận.
Ba Huynh đệ dừng lại ngoài mấy trượng, cũng tỏa ra hai bên trên thềm đá. Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua bốn phía hơi gật đầu, bày ra tư thế lắng nghe.
Thượng cổ? So với thời kỳ viễn cổ còn cổ xưa hơn. Nhắc tới duyên phận? Là có ý bỏ qua chuyện cũ à?
- Lâm lão đệ chính là thần long chi thể, cũng khiến người ta bất ngờ mà cảm thấy vui mừng.
Tất Kháng sớm đã phát hiện khí cơ quen thuộc trong cơ thể đối phương, lại không ngờ gặp được một vị vương giả trong long tộc. Kim Giáp Thần Long, Long tộc chí tôn. Hắn nói tiếp:
- Bởi vậy có thể thấy được, lão đệ và Yêu Hoang ta có uyên nguyên rất sâu.
Khác với vẻ nghi kỵ và âm thầm tính toán lúc trước, trong lời nói cử chỉ của Tất Kháng đều lộ ra vẻ hiền hoà và thân thiết hiếm có.
Hắn từng có chú ý với lão Long, trước mắt lại thành thật với Lâm Nhất. Sự khác biệt trước sau, có lẽ có tư tâm, nhưng lại không thoát được một duyên cớ. Với nhau là nhất mạch đồng nguyên, cũng coi là người một nhà.
Giác Phách thấy sư huynh nói như vậy, hừ một tiếng.
Ánh mắt Lâm Nhất dừng lại trên chín bồ đoàn trên ngọc đài, sau đó mỉm cười nói:
- Lâm mỗ sau khi đưa Đấu Tương và Thiên Tinh rồi vẫn chưa đi, chính là muốn xin lỗi vì cử chỉ lỗ mãng của hai vị huynh đệ. Mà nghe danh không bằng gặp mặt, Tất Kháng Yêu Tôn phong phạm cao nhân, một khiến người ta khâm phục.
Hắn chắp tay cúi người hành lễ.
Đã có bậc thang, nên thuận thế mà hóa giải. Đây chính là biết thời biết thế.
Tất Kháng vuốt râu gật đầu, đương nhiên là nhận một lễ.
Giác Phách lại không cảm kích, hừ nói:
- Hừ! Đừng mơ thoát được một cửa này của Giác Phách ta.
Cho dù có sư huynh âm thầm dặn dò, hắn vẫn không thể dễ dàng tha thứ cho việc người ngoài tự tiện xông vào cấm địa. Nếu không dằn mặt đối phương một chút thì biết để quy củ ở đâu?
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, chỉ cười khó lường. Mà trong lòng hắn lại bất đắc dĩ, oán thầm không thôi.
Nếu Lâm mỗ có thể đánh thắng được một cao nhân Động Thiên hậu kỳ, việc gì phải ra sức khước từ?
Có điều, Giác Phách kia mặc dù cố chấp, nhưng tính tình lại ngay thẳng. Mà có sư huynh Tất Kháng của ngươi ở đây, đã nói trước rồi, không thể nói đánh là đánh chứ? Cứ từ từ để Lâm mỗ nghĩ ra kế sách vạn toàn đã.
Ánh mắt Lâm Nhất dừng lại trên bồ đoàn trên ngọc đài, có chút đăm chiêu.
Từ tình hình Hổ Đầu ghi lại cho thấy, Yêu Hoàng có chín phân thần, cuối cùng lại chỉ còn lại ba cái. Những cái khác ở đâu, chẳng lẽ đã bị bản thân Yêu Hoàng thu lại? Giao Quý Yêu Hoàng nhất định là tu vi tăng mạnh, nhưng lại đi đâu rồi? Mà ba người biết được thực sự là không thể tưởng tượng, Một người chuyển thế trở thành huyền tôn của mình, một thì truyền thế thành Lệnh Khâu của di tộc, còn một người thì trở thành một thư sinh phàm tục tên là Vương Sinh. Mỗi người đều có sở ngộ, nếu lấy ra để nghiền ngẫm một phen thì đáng ra đều có ích lợi rất lớn.
Tất Kháng lên tiếng nói:
- Bốn cột đá đó chính là chỗ của tứ tượng thần vị. Mà tranh vẽ tứ phương đồ đằng phân biệt là phi vũ xích luyện Chu Tước, U Minh lệnh tôn Huyền Vũ, song dực vương giả Bạch Hổ, tung hoành bát cực Thanh Long. Năm đó sư tôn thu bốn người chúng ta làm đồ đệ, chính là cố ý mượn dùng Tứ Tượng Ngũ Hành trận này để độ ách chứng đạo. Chỉ tiếc ta và Giác Phách không là vương giả thần mạch, mà sư đệ, sư muội tu vi hữu hạn, thế cho nên khó có thể được như ước nguyện. Bất đắc dĩ, sư tôn tu luyện Cửu Chuyển Thiên La, cuối cùng cũng có thành tựu.
Thấy Lâm Nhất nhìn tới, hắn đột nhiên dừng câu chuyện, sau đó giơ tay lên nói:
- Nơi này không phải tầm thường, quả thật là chỗ tuyệt hảo để bế quan chữa thương. Xin hai vị huynh đệ của ngươi dừng khách khí, cứ tìm thần vị để tu luyện.
Bất kể là ai, nếu có thể bế quan tu luyện trong động phủ của Yêu Hoàng, đều là một phen cơ duyên hiếm có. Mà lão Long tu vi tăng vọt, cũng có liên quan tới cái này. Việc đã đến nước này, cứ tĩnh quan kì biến.