Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2242:

Tất Kháng vuốt râu không nói gì.

Hai huynh đệ phía sau Lâm Nhất thì ngơ ngác nhìn nhau.

Chỉ lát sau, Hổ Đầu nhe răng cười, truyền âm nói:

- Lão đại là đang cố lộng huyền hư, Hổ ca ta rất hiểu hắn, nhớ năm đó...

Lão Long hai mắt trợn lên, sau đó chú ý động tĩnh phía trước.

Lâm Nhất còn chưa nói hết, lại nhướn mày cao giọng nói:

- Mà trước đó, đừng ngại để hai vị huynh đệ của ta vào điện tu luyện trước. Nếu Giác Phách Yêu Tôn không chịu, vậy thì thôi đi!

Hắn chắp tay mà đứng, khí định thần nhàn.

Người được mời tới, lại không cho vào cửa, còn lấy quy củ ra làm khó. Một khi đã như vậy, đánh vài ba hiệp có ngại gì? Một tiểu bối bày ra tiện nghi cho ngươi chiếm, nếu còn không chịu, rõ ràng là không có thành ý. Mà trước đó, vẫn phải vào điện tìm hiểu hư thật.

Tất Kháng không ngờ Lâm Nhất lại ứng biến nhanh như vậy, nhất thời có chút không hiểu ra sau. Mạnh yếu đối trận, chỉ sợ ngươi hiệp cũng chưa chắc ứng phó được, còn đọ sức hai hiệp? Người trẻ tuổi, chớ có lúc nào cũng tự cho là đúng!

Giác Phách không nghĩ nhiều, khinh thường quát lên:

- Một ngoại nhân như ngươi há có thể phá hỏng quy củ của Yêu Tổ điện ta.

- Ngươi có quy củ, ta có quy tắc. Nếu không vừa ý, cáo từ...

Lâm Nhất đáp lại một câu. Khi xoay người xoay người lại, khóe miệng nhếch lên, mang theo thần sắc chế nhạo, trào phúng nói với Tất Kháng:

- Các ngươi người đông thế mạnh, chắc sẽ không ỷ mạnh hiếp yếu đâu nhỉ.

Trước Yêu Tổ đại điện nhà mình, chưa từng có ai dám như vậy như vậy!

Giác Phách vừa muốn tức giận, Tất Kháng lại vội vàng xua tay ngăn lại, cũng lên tiếng giữ lại:

- Lão đệ chậm đã! Chuyện gì từ từ nói.

Lâm Nhất làm bộ muốn đi, nhưng lại không cất bước, mà mỉm cười nói:

- Lâm mỗ đã lĩnh giáo đạo đãi khách của Yêu Hoang rồi, không biết Tất Kháng Yêu Tôn còn có gì muốn chỉ giáo?

Tất Kháng không biết đáp lại thế nào, đành phải quay đầu lại đánh mắt ra hiệu.

Giác Phách lại vẫn không nhịn được hừ một tiếng, nói:

- Cũng được! Đọ sức sau cũng không muộn.

Hắn lui về phía sau một bước, xem như là tránh đường, nhưng vẻ mặt vẫn âm trầm và có sát khí.

Lâm Nhất chắp tay, cười nói:

- Tất Kháng Yêu Tôn! Xin đi trước dẫn đường.

Tất Kháng quan sát người trẻ tuổi ngoài mấy chục trượng kia, không khỏi lộ ra vẻ thưởng thức.

Không dùng tu vi mà luận, chỉ bằng vào tâm trí mưu kế, người ở đây không ai bằng hắn. Mà hắn tuy còn trẻ tuổi, lại tu vi không tầm thường, cũng có long tướng hổ vệ, hơn nữa cử trọng nhược khinh, cũng rất có khí độ và phong thái của cao nhân đắc đạo.

Sư tôn năm đó, cũng chỉ vậy mà thôi.

Tất Kháng vươn tay ra mời:

- Lâm lão đệ chính là ân nhân cứu mạng của sư đệ sư muội ta, nên là khách đi trước.

Tuy nói là vậy, nhưng vẫn đi trước. Trong nháy mắt, hắn và Giác Phách tới trước cửa đá cao lớn, cũng song song quay người mời mà thần sắc khó lường. Người ở hai bên trái phải thì canh giữ ở ngoài mấy chục trượng, vẫn như hổ rình mồi.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn bốn chữ to "Vạn yêu chi tổ" trước mắt, lại tùy ý quan sát hai bên, lập tức chắp tay sau lưng không nhanh không chậm bước về phía trước. Hai huynh đệ phía sau thì nhắm mắt theo đuôi, thản nhiên không sợ gì. Sau mấy giây, ba huynh đệ đã tới cách đại điện mười trượng.

Đúng vào lúc này, trước cửa đá đột nhiên mây mù bốc lên, sau đó hai đạo ngân quang từ trong bay ra bắn tới.

Đó là hai con ngân giao dài hơn mười trượng, khí thế dữ tợn, sát khí sắc bén.

Tình cảnh đột phát, mà mọi người ở đây, bao gồm cả hai vị Yêu Tôn Tất Kháng và Giác Phách không ngờ đều thờ ơ, giống như chờ xem ba huynh đệ đó sẽ ứng biến như thế nào.

Lâm Nhất cũng không ngờ trước cửa lại có bất ngờ, không nhịn được hơi ngẩn ra. Hắn vừa muốn vươn tay ra bảo vệ hai huynh đệ phía sau thì trong hai mắt lại bỗng nhiên huyết quang lóe lên.

Đây là ra oai phủ đầu, cũng là một loại thử. Nếu lần này quá thoải mái đi qua, khó tránh khỏi khiến người ta khó hết nghi ngờ. Mà trúc trắc như vậy ngược lại khiến người ta yên lòng.

Chỉ trong nháy mắt, hai con ngân giao đã lao tới cách ba trượng.

Hổ Đầu và lão Long tuy thương thế chưa lành, lại vẫn nắm chặt quyền đầu. Hai huynh đệ chưa bao giờ là người biết nén giận, càng đừng nói tới là ở trước mặt bao người.

Lúc này, ấn ký ở mi tâm Lâm Nhất đột nhiên đập đập, theo đó quanh người hiện lên một đạo quang mang màu vàng. Trong nháy mắt, hắn đã áo vàng tóc vàng, long uy chói lọi, khí thế kiêu ngạo bá đạo hồn nhiên thiên thành. Hai con giao long đã gần trong gang tấc, hắn ánh mắt bễ nghễ, quát lên:

- Lớn mật!

Một tiếng quát này không ngờ ẩn chứa thế long ngâm phong lôi. Thế tới của hai con ngân giao đột nhiên khựng lại, trên nét mặt dữ tợn không ngờ lộ ra vẻ kính sợ và vui sướng, lập tức vội vàng xoay quanh, sau đó ẩn vào trong mây mù không thấy bóng dáng.

Khí thế của Lâm Nhất rút đi, sau đó biến về bộ dạng vốn có. Hắn thản nhiên hất cằm, nhấc bước tiến về phía trước. Sau đó là Hổ Đầu, lão Long.

Bốn phía lặng im không tiếng động.

Giác Phách thì trợn mắt không thể tin nổi, vội vàng nhìn về phía sư huynh ở bên cạnh. Tất Kháng tay vuốt râu, liên tục gật đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free